Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Năm ngày 19 tháng Sáu năm 2008, tôi đến nhà nghỉ Sea Side. Địa điểm này rất dễ tìm: từ đường Side Creek, cứ đi thẳng tiếp trên đường 1 thêm bốn dặm nữa về hướng bắc, sẽ không thể không nhìn thấy tấm biển báo bằng gỗ to tổ đùng:

SEA SIDE MOTEL & RESTAURANT - Từ 1960.

Nơi Harry đợi Nola vẫn luôn còn đó; có lẽ tôi đã đi qua đó đến hàng trăm lần nhưng không bao giờ để ý-mà việc gì tôi phải để ý đến nó cơ chứ, ngoại trừ bắt đầu từ ngày hôm nay? Đó là một tòa nhà bằng gỗ lợp mái đỏ, bao quanh là hàng rào hoa hồng gai, ngay phía sau là rừng. Tất cả các phòng ở tầng trệt đều nhìn ra bãi đỗ xe, để lên các tầng trên phải đi cầu thang phía ngoài.

Theo nhân viên lễ tân mà tôi dò hỏi, tòa nhà này không hề thay đổi bất cứ chi tiết nào kể từ khi xây xong ngoại trừ nội thất của các phòng được hiện đại hóa và thêm một khu nhà ăn được xây sát vào nhà nghỉ. Để chứng thực cho lời nói của mình, anh ta đưa cho tôi xem cuốn album ảnh lưu niệm từ bốn mươi năm nay của nhà nghỉ.

– Tại sao anh lại quan tâm tới nhà nghỉ này như vậy? - Cuối cùng anh ta hỏi tôi.

– Vì tôi đang tìm những thông tin cực kì quan trọng, tôi trả lời.

– Tôi muốn anh nói thêm…

– Tôi cần biết có ai đã ngủ ở đây, trong phòng số 8, vào đêm thứ Bảy ngày 30 tháng Tám đến sáng Chủ nhật ngày 31 tháng Tám năm 1975.

Anh ta phá lên cười.

– Năm 1975 ư?Anh có đùa không thế? Kể từ khi thông tin được lưu trữ bằng điện tử, ta có thể xem được dữ liệu cùng lắm là hai năm trở về trước. Nếu anh muốn, tôi có thể nói cho anh biết ai ngủ ở đây vào đêm 30 tháng Tám năm 2006. Nhưng tôi chỉ nói thế về mặt kĩ thuật thôi, chứ còn đó là những thông tin mà hiển nhiên là tôi không có quyền được tiết lộ.

– Thế không có cách nào để biết được à?

– Ngoài các lưu trữ điện tử thì dữ liệu duy nhất nữa mà chúng tôi giữ là địa chỉ email của những người muốn nhận bản tin của nhà nghỉ. Anh có muốn nhận bản tin của chúng tôi không?

– Không, xin cảm ơn. Nhưng nếu có thể, tôi muốn được vào xem phòng số 8 một chút.

– Không thể. Nhưng phòng đó đang trống. Anh có muốn thuê phòng đó đêm nay không? Giá một đêm 100 đô la.

– Trên biển, các anh để giá của tất cả các phòng đều chỉ là 75 đô la, Anh biết không, tôi sẽ đưa riêng cho anh 20 đô la, anh dẫn tôi vào xem phòng đó, thể là cả hai chúng ta đều hài lòng.

– Anh thật là rắn rết. Nhưng thôi được, tôi đồng ý.

Phòng số 8 nằm ở tầng một. Căn phòng này cũng giống như tất cả mọi phòng khác, không có gì đặc biệt, có một giường, một bàn uống nước nhỏ, tivi, bàn viết và phòng tắm.

– Tại sao anh lại quan tâm tới căn phòng này thế? Gã nhân viên hỏi tôi.

– Chuyện rất phức tạp. Một người bạn nói với tôi rằng cách đây ba mươi năm anh ấy đã nghỉ qua đêm ở đây. Nếu như chuyện đó là thật thì anh ấy là người vô tội.

– Thế anh ấy bị buộc tội gì?

Tôi không trả lời câu hỏi, tiếp tục thẩm vấn:

– Tại sao người ta lại gọi nhà nghỉ này là Sea Side? Ở đây thậm chí nhìn ra biển cũng không được cơ mà?

– Không nhìn thấy biển được, nhưng có đường nhỏ xuyên qua rừng, dẫn ra tận bãi tắm. Thông tin này có trong tờ rơi quảng cáo. Nhưng khách hàng cũng hay chế giễu lắm, khách nghỉ đêm tại đây chẳng ai đi ra bãi biển bao giờ.

– Theo anh nói, thì tức là từ Aurora người ta có thể đi theo bãi biển, xuyên qua rừng để đến đây phải không?

– Đúng vậy.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.