Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

16

Nguồn gốc cái xấu xa

(Thành phố Aurora, bang New Hampshire, ngày 11 đến 20 tháng Tám năm 1975)

“Thầy Harry, phải mất bao lâu mới viết xong được một cuốn sách?

– Cũng còn tùy.

– Tùy cái gì ạ?

– Tùy mọi thứ.”

Ngày 11 tháng Tám năm 1975

– Harry! Harry yêu quý!

Nàng chạy ùa vào nhà, tay cầm tập bản thảo. Mới sáng sớm, thậm chí còn chưa tới 9 giờ. Harry đang trong phòng làm việc tìm tập bản thảo. Nàng xuất hiện ở cửa ra vào, giơ chiếc túi bên trong đựng tập tài liệu quý giá.

– Nó ở đâu ra thế? Harry bực bội hỏi. Tập bản thảo quỉ quái này biến đi đâu thế?

– Em xin lỗi, anh Harry. Anh Harry yêu quý… Đừng giận em nhé. Tối hôm qua em cầm về nhà, lúc đấy anh ngủ rồi, em cầm nó về đọc… Nhẽ ra em không nên làm thế… Nhưng mà tuyệt quá đi! Thật là kì diệu! Quá tuyệt vời!

Nàng giơ tập bản thảo lên, mỉm cười.

– Thế em có thích không? !

– Em có thích không à? Nàng kêu lên. Anh hỏi là em có thích không á? Em quá ngưỡng mộ ấy chứ! Đây là cuốn sách tuyệt nhất mà em được đọc. Anh là nhà văn đặc biệt! Anh sẽ nổi tiếng, Harry ạ. Anh có nghe không? Sẽ nổi tiếng!

Vừa nói, nàng vừa nhảy, nàng nhảy trong hành lang, nàng nhảy đến tận phòng khách, nàng nhảy cả ở ngoài sân. Nàng nhảy vì hạnh phúc, vì quá sung sướng. Nàng dọn chiếc bàn ngoài sân. Nàng lau những giọt sương còn đọng lại, trải khăn lên, chuẩn bị chỗ cho anh làm việc. Nàng đặt lên bàn mấy chiếc bút, mấy cuốn sổ, tập giấy nháp và những hòn đá được lựa chọn cẩn thận trên bãi cát dùng làm chặn giấy. Sau đó, nàng để sẵn bên cạnh cà phê, một ít bánh sáp ong, bánh quy và hoa quả. Nàng để cả một chiếc gối tựa lên ghế ngồi để anh cảm thấy thoải mái. Nàng tỉ mẩn lo đầy đủ mọi thứ phải hoàn hảo để anh có thể làm việc trong những điều kiện tốt nhất. Khi anh ngồi vào bàn bắt đầu viết thì nàng lúi húi bên trong dọn đẹp nhà cửa, chuẩn bị cơm nước: nàng lo mọi chuyện để anh chỉ phải tập trung vào viết lách. Chỉ viết thôi và không làm bất kì cái gì khác. Anh viết tới đâu, nàng đọc lại tới đó, chỉnh sửa vài chỗ, sau đó đánh máy lại bằng chiếc Remington. Nàng say mê và tận tụy làm việc như người thư kí trung thành nhất. Chỉ khi hoàn thành xong tất cả mọi nghĩa vụ, nàng mới tự cho phép ngồi xuống cạnh Harry nhưng không quá gần để làm phiền anh nàng nhìn anh viết, cảm thấy hạnh phúc. Nàng là vợ của một nhà văn.

Ngày hôm đó, nàng rời nhà Harry chỉ ít lâu sau giờ trưa. Cũng như mọi khi, nàng đã quen chỉ định mỗi khi ra về:

– Em đã chuẩn bị sẵn bánh mì cho anh để ở trong bếp. Trà đã pha sẵn để trong tủ lạnh nhé. Anh phải lưu ý ăn uống cho tốt vào. Cần nghỉ ngơi một chút. Nếu không anh sẽ bị đau đầu đấy. Harry yêu quý, anh biết rõ điều gì xảy ra khi anh làm việc quá sức rồi đấy, anh sẽ bị đau đầu kinh khủng và điều này làm cho anh trở nên rất đáng ghét.

Nàng ôm lấy anh.

– Lát nữa em quay lại chứ? Harry hỏi.

– Không, Harry. Em bận.

– Bận gì? Tại sao em về sớm thế?

– Bận thôi, chấm hết. Phụ nữ phải biết tạo sự bí ẩn. Em đọc được điều này trong tạp chí đấy.

Anh mỉm cười.

– Nola…

– Dạ.

– Cảm ơn em.

– Tại sao hả Harry?

– Vì tất cả. Anh… Anh đang viết một cuốn sách. Chính nhờ em mà rốt cuộc anh có thể viết được.

– Harry yêu quý, đó chính là điều em muốn làm trong đời: chăm sóc anh, ở đây vì anh, tham gia viết sách cùng anh, tạo dựng gia đình với anh! Hãy tưởng tượng xem chúng ta sẽ hạnh phúc như thế nào khi ở bên nhau! Harry, anh muốn có bao nhiêu con?

– Ít nhất là ba đứa!

– Vâng, mà có khi bốn ấy chứ! Hai trai, hai gái, để chúng nó không cãi nhau quá nhiều. Em muốn trở thành phu nhân Nola Quebert. Người vợ tự hào nhất trên đời về chồng mình!

Nàng quay gót bước đi! Dọc theo con đường từ Goose Cove, rồi đến đường 1. Một lần nữa, nàng không để ý thấy có bóng người đang rình rập giữa những bụi rậm.

Nàng phải đi bộ mất ba mươi phút mới tới được Aurora. Mỗi ngày hai lần nàng đi trên con đường này. Khi tới thành phố, nàng rẽ vào đường chính và đi tiếp tới quảng trường, nơi Nancy Hattaway đang đợi nàng như đã hẹn.

– Tại sao lại hẹn ở quảng trường mà không phải ngoài biển? Nancy phàn nàn khi trông thấy Nola. Ở đây nóng quá!

– Mình có hẹn chiều nay…

– Gì? Không phải chứ, đừng có bảo cậu vẫn còn tiếp tục gặp Stern!

– Đừng nói tên ông ta ra!

– Cậu lại dùng tớ để che giấu mọi chuyện à?

– Nào, thôi mà, tớ xin cậu, hãy bảo vệ tớ…

– Lúc nào tớ chẳng bảo vệ cậu!

– Chỉ một lần nữa thôi. Đúng một lần nữa, tớ xin cậu.

– Đừng đến đó! Nancy nài nỉ. Đừng tới nhà gã đó, cậu phải chấm dứt ngay chuyện này! Tớ sợ cho cậu. Cậu làm gì với cái gã đó hả? Làm tình à, phải không? Làm chuyện đó chứ gì?

Nola dịu giọng đấu hòa:

– Đừng lo, Nancy. Cậu không phải lo gì hết. Cậu bảo vệ tớ đấy nhé? Cậu hứa bảo vệ tớ đi: cậu biết điều gì sẽ xảy ra nếu như tớ bị phát hiện là nói dối rồi đấy. Cậu biết ở nhà tớ bị thế nào rồi đấy…

Nancy thở dài nhân nhượng:

– Được rồi. Tớ sẽ ở đây cho tới tận khi cậu quay lại. Nhưng không được muộn hơn 18 giờ rưỡi nhé, nếu không mẹ sẽ mắng tớ.

– Rõ rồi. Thế nếu có người hỏi cậu, thì cậu xử lí thế nào?

– Thì bảo tớ với cậu chơi ở đây suốt cả buổi chiều, Nancy nhắc lại như một con rối. Nhưng tớ chán cứ phải nói dối mãi cho cậu rồi! Tại sao cậu lại làm chuyện này, hả?

– Tại vì tớ yêu ông ấy! Tớ yêu ông ấy vô cùng! Tớ làm bất kì điều gì vì ông ấy!

– Kinh, tớ thấy điều đó thật kinh tởm! Tớ còn kinh không muốn nghĩ tới.

Chiếc ô tô Mustang xanh lơ tiến đến từ một con phố dẫn ra quảng trường, dừng lại ở bên đường. Nola nói:

– Đây rồi. Tớ chuồn đây. Hẹn lát nữa gặp lại nhé, Nancy. Cảm ơn cậu, cậu là người bạn thật sự của tớ.

Nola nhanh chóng chạy lại chiếc xe hơi và biến mất trong đó. “Xin chào, Luther”, Nola nói với người lái xe và ngồi vào ghế sau. Chiếc xe lập tức lao đi và biến mất, không ai ngoại trừ Nancy chứng kiến chuyện kì lạ vừa xảy ra.

Một giờ sau, chiếc Mustang tới đỗ trong sân trước dinh thự của Elijah Stern ở Concord. Luther dẫn cô gái trẻ vào trong. Bây giờ Nola đã biết con đường nhỏ dẫn tới căn phòng.

– Phởi phuần áo đi, Luther nhẹ nhàng nói. Phôi phi pháo ông Stern là cô đã tới.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.