Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

22

Điều tra của cảnh sát

“Thầy Harry, làm thế nào biết chắc chắn có đủ sức viết sách hay không?

– Một số người có đủ sức, một số người khác thì không. Anh thì có đủ sức đấy, Marcus ạ. Tôi biết là anh có đủ sức.

– Làm thế nào mà thầy lại chắc chắn được đến thế?

– Bởi vì nó tồn tại trong anh. Hơi giống như một căn bệnh. Bởi vì căn bệnh của các nhà văn, Marcus ạ, không phải là không thể viết được nữa: mà là không còn muốn viết nữa nhưng không có khả năng dừng lại.”

TRÍCH ĐOẠN VỤ ÁN HARRY QUEBERT

Thứ Sáu ngày 27 tháng Sáu năm 2008. 7 giờ 30. Tôi đang đợi trung sĩ Perry Gahalowood. Sự việc mới chỉ bắt đầu được khoảng chục ngày mà tôi tưởng chừng như đã diễn ra cả tháng nay. Tôi thấy thành phố Aurora nhỏ bé đang che giấu những bí ẩn đến nực cười; mọi người nói ra ít hơn nhiều so với những điều mà họ thực sự biết. Vấn đề là cần phải hiểu tại sao tất cả mọi người lại im lặng… Tối hôm qua, tôi lại nhận được mẩu tin nhắn lần nữa: Hãy trở về nhà, Goldman. Có ai đó đang đùa giỡn với hệ dây thần kinh của tôi.

Tôi tự hỏi không biết Gahalowood sẽ nói gì về phát hiện của tôi liên quan tới Elijah Stern. Tôi tìm thêm thông tin trên mạng về nhân vật này: ông ta là người thừa kế cuối cùng của cả một gia sản và đã quản lí rất xuất sắc. Ông ta sinh năm 1933 tại Concord và vẫn luôn sống ở đây. Hiện tại, ông ta 75 tuổi.

Tôi viết những dòng trên trong khi đợi Gahalowood trước cửa phòng làm việc của anh ta trong hành lang trụ sở cảnh sát bang Concord. Bất chợt giọng nói trầm sâu của trung sĩ lôi tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

– Anh nhà văn à? Anh đang làm gì ở đây thế?

– Tôi vừa phát hiện ra bất ngờ lớn, thưa trung sĩ. Tôi phải nói chuyện với anh.

Anh ta mở cửa phòng, đặt cốc nhựa uống cà phê trên bàn phụ, ném áo khoác lên ghế và kéo cửa chớp lên. Sau đó anh ta vừa làm tiếp việc riêng vừa nói với tôi:

– Anh biết đấy, anh có thể gọi điện thoại cho tôi. Đó là điều con người văn minh thường làm. Chúng ta sẽ thỏa thuận hẹn gặp, rồi anh sẽ đến đây vào thời điểm phù hợp cho cả hai chúng ta. Làm việc cho nó đúng mực.

Tôi nói luôn một mạch:

– Nola có người tình, một người tên là Elijah Stern. Harry nhận được thư nặc danh vào thời kì có quan hệ với Nola, vậy tức là có ai đó biết chuyện.

Anh ta nhìn tôi soi mới, vô cùng kinh ngạc:

– Anh làm thế quái nào mà biết được những việc như vậy?

– Tôi tự tiến hành điều tra riêng, tôi đã nói với anh rồi mà.

Anh ta lại nhăn mặt vẻ hậm hực:

– Anh chọc thối tôi rồi đó, nhà văn. Anh chỉ được cái quẳng cứt vào cuộc điều tra của tôi.

– Anh có vẻ khó chịu nhỉ, trung sĩ.

– Đúng, tại vì mới có 7 giờ sáng mà anh đã quấy rối trong phòng làm việc của tôi.

Tôi hỏi anh ta có thể đưa cho tôi cái gì đó để viết không. Anh ta có vẻ hơi nhân nhượng, dẫn tôi vào phòng nhỏ kế bên. Những bức ảnh chụp Side Creek và Aurora được ghim trên tấm bảng gỗ sồi. Anh ta chỉ cho tôi chiếc bảng trắng ngay bên cạnh và đưa cho tôi cây bút dạ.

– Nào, bắt đầu đi, tôi nghe anh.

Tôi viết lên bảng tên Nola, rồi vẽ những mũi tên nối liền tên các nhân vật liên quan trong vụ việc. Tên đầu tiên là Elijah Stern, rồi đến Nancy Hattaway.

– Thế giả dụ Nola Kellergan không phải là bé gái lí tưởng mà tất cả mọi người đã miêu tả thì sao? Tôi nói. Chúng ta đều biết cô gái có quan hệ Với Harry. Và bây giờ tôi còn biết thêm, cô ấy còn có mối quan hệ khác, trong cùng thời kì, với một người tên là Elijah Stern.

– Elijah Stern, doanh nhân nổi tiếng đó à?

– Chính ông ta.

– Ai kể cho anh chuyện phi lí đến thế ?

– Người bạn thân nhất của Nola hồi đó. Nancy Hattaway.

– Làm thế nào anh tìm ra cô ta?

– Dựa vào cuốn Biên niên của trường trung học Aurora năm 1975.

– Được lắm, vậy ý anh định nói gì với tôi, hả nhà văn?

– Rằng Nola là bé gái bất hạnh. Đầu mùa hè năm 1975, câu chuyện của cô ấy với Harry vô cùng phức tạp: cô ấy bị Harry hắt hủi nên rất trầm uất. Còn về người mẹ, bà ấy đánh Nola như bịch bông. Trung sĩ à, càng nghĩ, tôi càng tin chắc việc cô ấy mất tích là kết quả của các sự kiện li kì xảy ra vào mùa hè năm đó, trái ngược với những điều mà mọi người vẫn tin.

– Tiếp tục đi.

– Vâng. Tôi tin là tất cả mọi người đều biết chuyện giữa Harry và Nola. Có thể kể cả cô Nancy Hattaway nhưng tôi cũng không chắc: cô ấy bảo không biết gì hết, và có vẻ rất chân thành. Dù sao thì có ai đó đã viết thư nặc danh gửi cho Harry…

– Liên quan tới Nola à?

– Đúng vậy, nhìn này. Cái này được tìm thấy tại nhà Harry, vừa nói tôi vừa chìa cho anh ta xem bức thư nặc danh mà tôi cầm theo.

– Anh tìm thấy tại nhà của ông ấy ư? Thế mà chúng tôi đã lục soát rất kĩ càng.

– Không thành vấn đề. Nhưng điều đó chứng tỏ có ai đó từ bấy lâu biết rõ chuyện này.

Anh ta đọc to dòng chữ viết trên tờ giấy:

– Tôi biết ông đã làm gì với bé gái mười lăm tuổi. Rồi cả thành phố sẽ sớm biết chuyện này. Harry Quebert nhận được những bức thư này lúc nào?

Ngay sau khi Nola mất tích.

– Ông ta có nghi ai là tác giả của các bức thư đó không?

– Tiếc là không.

Tôi quay sang tấm bảng gỗ sồi có ghim ảnh và các mẩu giấy ghi chú.

– Đây là điều tra của anh à, thưa trung sĩ?

– Đúng rồi. Nếu anh muốn, cứ bắt đầu lại từ đầu. Nola Kellergan biến mất vào tối ngày 30 tháng Tám năm 1975. Báo cáo của cảnh sát Aurora vào thời kì đó chỉ ra rằng không thể xác minh được cô gái bị bắt cóc hay bỏ nhà đi rồi gặp nạn: không có dấu vết gì của sự kháng cự, cũng không có nhân chứng. Tuy nhiên, ngày hôm nay chúng ta đang ngả nhiều về hướng bắt cóc. Đặc biệt vì lí do cô gái không mang theo tiền bạc hay là hành lí gì cả.

– Tôi cho là Nola bỏ nhà đi, tôi nói.

– Được rồi, được rồi. Vậy chúng ta hãy xuất phát từ giả thuyết này, Gahalowood gợi ý. Cô ấy nhảy ra khỏi cửa sổ và chạy trốn. Vậy cô ấy đi đâu?

Đã đến lúc phải tiết lộ điều tôi biết.

– Đi gặp Harry, tôi trả lời.

– Anh nghĩ vậy à?

– Không phải nghĩ mà tôi biết. Harry nói với tôi. Đến tận bây giờ tôi mới nói vì tôi sợ chi tiết này sẽ ảnh hưởng không tốt đến số phận ông ấy, nhưng tôi nghĩ giờ đã đến lúc chúng ta chơi bài ngửa: vào tối hôm biến mất, Nola hẹn gặp Harry ở nhà nghỉ trên đường 1. Họ sẽ bỏ trốn cùng nhau.

– Bỏ trốn? Nhưng tại sao? Như thế nào? Đi đâu?

– Điều đó thì tôi không biết. Nhưng dứt khoát tôi sẽ phải biết bằng được. Dù sao đi nữa thì vào buổi tối đặc biệt đó, Harry đợi Nola ở một phòng tại nhà nghỉ. Cô ấy gửi tin nhắn cho Harry nói rằng cô ấy sẽ đến gặp Harry ở đó. Ông đã đợi cô ấy cả đêm. Nhưng cô ấy không tới.

– Nhà nghỉ nào? Thế cái tin nhắn đó đâu?

– Nhà nghỉ Sea Side. Cách Side Creek vài dặm về phía bắc. Tôi ghé qua đó rồi, hiện nó vẫn còn ở đấy. Còn tin nhắn tôi đốt nó rồi. Để bảo vệ Harry…

– Anh đốt rồi á? Anh đúng là điên rồi, nhà văn ạ. Anh làm sao thế. Anh muốn bị kết tội phi tang vật chứng à?

– Nhẽ ra tôi không nên làm thế, tôi rất lấy làm tiếc, trung sĩ ạ.

Gahalowood, vừa làu bàu tức giận, vừa với tay lấy một tấm bản đồ Aurora trải ra trên bàn. Anh ta chỉ cho tôi trung tâm thành phố, rồi chỉ đường 1 chạy dài song song với bờ biển, tiếp đến là Goose Cove, rồi cánh rừng Side Creek. Anh ta suy nghĩ thành tiếng:

– Nếu tôi là bé gái muốn bỏ nhà đi mà không bị bắt quả tang, tôi sẽ đi dọc theo bờ biển đến đường 1. Vậy có nghĩa là, hoặc theo hướng Goose Cove, hoặc theo hướng…

– Side Creek, tôi nói. Có con đường nhỏ xuyên qua rừng, nối liền bờ biển với nhà nghỉ này.

– Chính xác! Gahalowood thốt lên. Vậy thì chúng ta có thể hình dung không quá khiên cưỡng rằng đứa bé gái đã chuồn khỏi nhà mình. Terrace Avenue ở đây… bãi biển gần nhất là bãi biển Grand! Vậy là cô ấy đi qua bãi tắm, rồi tiếp tục đi bộ dọc theo bờ biển đến tận cánh rừng. Điều gì có thể xảy ra trong khu rừng đáng nguyền rủa này?

– Chúng ta có thể nghĩ rằng trong khi đi xuyên qua rừng, không may cô ấy gặp nạn. Một kẻ bệnh hoạn nào đó có ý định cưỡng bức cô ấy, sau đó vớ được một cành cây cứng đập chết cô ấy.

– Có thể lắm, nhà văn ạ, nhưng anh đã bỏ qua chi tiết gây hại não, đó là tập bản thảo. Và mấy chữ viết tay kia nữa. Vĩnh biệt, Nola yêu quý. Điều này có nghĩa là kẻ giết và chôn xác Nola là người biết cô ấy, và hắn bộc lộ tình cảm với Nola. Giả sử rằng kẻ đó không phải là Harry, anh cần phải giải thích cho tôi biết làm thế nào mà cô ấy lại có được tập bản thảo đó?

– Nola có sẵn trong tay. Đó là điều chắc chắn. Mặc dù Nola bỏ nhà nhưng không muốn mang theo hành lí: điều này sẽ gây sự chú ý, nhất là bố mẹ cô ấy có thể bắt gặp đúng lúc cô ấy bỏ trốn. Hơn nữa cô ấy nghĩ sẽ không cần gì hết: cô ấy tưởng Harry giàu có, sẽ mua tất cả mọi thứ họ cần cho cuộc sống mới. Vậy vật duy nhất mà cô ấy mang theo là gì? Là cái không thể thay thế được: tập bản thảo cuốn sách Harry vừa viết mà cô ấy đã lấy đọc, như cô ấy vẫn thường làm. Nola biết tập bản thảo có ý nghĩa quan trọng đối với Harry. Cô ấy bỏ vào túi rồi trốn khỏi nhà.

Gahalowood ngẫm nghĩ một lúc giả thuyết của tôi rồi nói:

– Vậy là theo anh, hung thủ đã chôn chiếc túi và tập bản thảo cùng với xác chết để xóa hết chứng cứ.

– Chính xác.

– Nhưng như vậy vẫn không giải thích được tại sao lại có những lời lẽ yêu đương như thế viết trên tập bản thảo.

– Câu hỏi hay đấy, tôi thừa nhận. Có thể đó là bằng chứng cho thấy kẻ giết Nola yêu cô ấy. Có khi chúng ta phải chuyển hướng điều tra sang một vụ giết người vi tình? Cơn điên dại sau khi trôi qua đã khiến kẻ sát nhân viết những chữ đó để ngôi mộ không thành vô danh? Ai đó yêu Nola, không chịu đựng được mối quan hệ giữa Nola và Harry? Ai đó biết chuyện cô gái bỏ trốn mà không ngăn cản được? Vậy nên hắn thà giết chết còn hơn để mất cô ấy? Giả thuyết này nghe cũng xuôi đấy chứ, phải không?

– Cũng lô gích đấy, nhà văn ạ. Nhưng như anh nói đó, đây chỉ là giả thuyết, bây giờ chúng ta phải kiểm chứng lại giả thuyết này. Cũng như tất cả các giả thuyết khác. Chúc mừng anh bước chân được vào thế giới khó khăn, đầy tỉ mẩn của công việc cảnh sát.

– Anh bảo tôi phải làm gì bây giờ, trung sĩ?

– Tôi đã cho tiến hành giám định nét chữ của Quebert, nhưng cần chờ kết quả. Còn một điểm nữa cũng phải làm sáng tỏ: tại sao Nola lại được chôn ở Goose Cove? Việc xảy ra ở gần Side Creek: tại sao hung thủ lại mất công chở cái xác chết đi chôn ở một chỗ cách đó hai dặm?

– Không có xác chết thì không có kẻ giết người, tôi suy luận.

– Tôi cũng nghĩ vậy. Có thể hắn cũng cảm thấy bị cảnh sát bao vây. Cho nên buộc phải phi tang xác chết ở một nơi không được cách xa cho lắm…

Chúng tôi nhìn tấm bảng trên đó tôi đã viết xong danh sách các tên.

– Tất cả những người này nhiều khả năng đều có quan hệ với Nola hay dính dáng tới vụ việc, tôi nói. Đây có thể là danh sách những kẻ giết người tiềm năng.

– Đúng hơn là danh sách khiến chúng ta mụ mị cả đầu óc, Gahalowood phán.

Tôi tảng lờ lời châm biếm của Gahalowood, cố gắng chi tiết hóa danh sách của mình:

– Vào năm 1975, Nancy mới có mười lăm tuổi nên tôi nghĩ không có động cơ nào để kết liễu Nola. Tamara Quinn, lúc nào cũng nhắc đi nhắc lại với tất cả mọi người rằng bà biết hết chuyện giữa Harry và Nola… có thể bà ta là tác giả của những bức thư nặc danh gửi cho Harry.

– Tôi chẳng hiểu gì phụ nữ hết, Gahalowood ngắt lời tôi. Cần phải có sức khỏe rất kinh khủng mới có thể đập vỡ được hộp sọ kiểu thế. Tôi nghiêng về hướng cho thủ phạm là đàn ông nhiều hơn. Nhất là bà Deborah Cooper nhận diện rõ ràng với cảnh sát là kẻ bám theo Nola lúc đó là đàn ông.

– Thế còn vợ chồng nhà Kellergan? Người mẹ đánh đập con gái mình…

– Đánh đập con gái mình đúng là không hay, nhưng rất xa so với sự hành hung tàn bạo mà Nola hứng chịu. Tôi đọc trên mạng viết rằng khi trẻ con bị mất tích, thủ phạm thường là thành viên trong gia đình.

Gahalowood ngước mắt nhìn lên trời:

– Tôi cũng đọc ở trên mạng rằng anh là nhà văn lớn. Thấy chưa, thông tin trên mạng chỉ toàn là tin nhảm.

– Đừng có quên Elijah Stern. Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải nhanh chóng thẩm tra ông ta. Nancy Hattaway nói ông ta cử tài xế là Luther Caleb đến đón Nola để đưa cô ấy tới dinh thự của mình ở Concord.

– Bình tĩnh nào, nhà văn: Elijah Stern là người có quyền thế xuất thân từ gia đình đầy quyền lực. Ông ta rất mạnh. Loại người mà công tố viên sẽ không bao giờ mò tới nếu không có những bằng chứng xác thực. Anh có bằng chứng gì chống lại ông ta nào, ngoài nhân chứng là đứa bé gái lúc xảy ra sự việc? Bây giờ, bằng chứng đó chẳng có giá trị gì nữa. Cần phải có chứng cứ xác thực, bằng chứng rõ ràng. Tôi đã nghiên cứu kĩ báo cáo của cảnh sát Aurora: trong đó không hề nhắc đến Harry, cũng không có Stern, hay Luther Caleb.

– Nhưng đối với tôi, Nancy Hattaway có vẻ là người đáng tin cậy…

– Tôi không phản đối anh, tôi chỉ đơn giản nghi ngờ những kỉ niệm trỗi dậy sau ba mươi năm, nhà văn ạ. Tôi sẽ cố gắng tìm thêm thông tin về vụ này, nhưng tôi cần có thêm bằng chứng để tiến hành điều tra theo hướng Stern một cách nghiêm túc. Tôi sẽ không mạo hiểm tính mạng đi thẩm vấn một tay hay đi chơi gôn với thống đốc bang mà không hề có tí tẹo bằng chứng nào nặng cân.

– Bên cạnh đó, còn việc gia đình Kellergan từ Alabama chuyển đến Aurora vì một lí do rất rõ ràng nhưng tất cả mọi người đều không biết. Người cha thì nói họ muốn tìm một nơi có môi trường sống tốt; còn Nancy Hattaway lại bảo Nola có nhắc đến một sự kiện xảy ra khi cả gia đình nhà Kellergan còn đang sống ở Jackson.

– Hừm, chúng ta cần phải nghiên cứu sâu hơn về chuyện này, nhà văn ạ.

Tôi quyết định không nói gì với Harry về Elijah Stern cho tới khi nào thu thập được thêm các chứng cứ cụ thể hơn. Trái lại, tôi thông báo cho Roth biết vì nghĩ chi tiết này có thể rất quan trọng trong việc bào chữa cho Harry.

– Nola Kellergan có quan hệ với Elijah Stern ư? - Giọng anh ta nghẹn lại trong điện thoại.

– Như tôi nói với anh đấy, tôi lấy thông tin này từ nguồn đáng tin cậy.

– Anh làm việc tốt đấy, Marcus ạ. Chúng ta phải cho Stern ra tòa, buộc tội ông ta và lật ngược tình hình. Hãy tưởng tượng cái mặt của các vị công tố viên khi Stern xuất hiện, tuyên thệ trên quyển kinh thánh linh thiêng, rồi kể ra những thông tin nóng bỏng về việc ăn nằm của hắn với cô bé họ Kellergan.

– Xin anh đừng nói gì cho Harry biết. Đợi tôi tìm thêm bằng chứng mới về Stern đã.

Buổi chiều cùng ngày hôm đó, tôi đến nhà tù, nghe Harry khẳng định những điều Nancy Hattaway đã kể.

– Ô, Marcus, những trận đòn đó quả là chuyện kinh khủng…

– Nancy cũng kể vào đầu mùa hè năm đó, Nola trông vô cũng buồn rầu, thiểu não.

Harry gật đầu buồn bã:

– Khi tôi cố gắng xua đuổi Nola, cô ấy vô cùng đau khổ dẫn tới những thảm kịch đáng sợ. Vào cuối tuần Ngày Quốc khánh, sau khi đi chơi với Jenny ở Concord về, tôi như phát điên vì tình cảm mạnh mẽ dành cho Nola. Tôi buộc mình phải lánh xa Nola ngay lập tức. Vậy là vào thứ Bảy ngày 5 tháng Bảy, tôi quyết định dừng lại, không đến tiệm Clark’s nữa.

Trong khi tôi ghi âm những lời Harry kể về tấn thảm kịch đáng sợ vào cuối tuần từ ngày 5 đến ngày 6 tháng Bảy năm 1975, thì tôi hiểu rằng tiểu thuyết Nguồn gốc cái xấu xa miêu tả với sự chuẩn xác tuyệt đối câu chuyện của Harry và Nola; các đoạn văn trần thuật được xen kẽ với các trích đoạn từ những thư từ thực tế trao đổi giữa hai người. Vậy là Harry chưa bao giờ giấu giếm về chuyện riêng của mình: ngay từ đầu, ông đã thú nhận câu chuyện tình không thể của mình với toàn nước Mỹ. Rốt cuộc, tôi ngắt lời ông:

– Nhưng thầy Harry, tất cả mọi chuyện đều đã được viết trong sách rồi!

– Tất cả mọi chuyện, Marcus ạ, tất cả. Nhưng chưa bao giờ có ai tìm cách hiểu tôi. Ai cũng lao vào nghiên cứu rất hoành tráng về nghệ thuật tu từ, ngôn ngữ, cách nói tượng trưng, hoán dụ về biểu tượng, các nét đặc trưng về văn phong mà tôi thậm chí còn không nắm được hết ý nghĩa. Trong khi đó , tất cả những điều mà tôi làm, chỉ đơn giản là viết một cuốn sách về tôi và Nola.

* * *

Thứ Bảy ngày 5 tháng Bảy năm 1975

4 giờ rưỡi sáng. Đường phố không một bóng người, chỉ có tiếng những bước chân anh vang lên. Anh chỉ có thể nghĩ đến nàng. Kể từ khi anh quyết không gặp lại nàng nữa, anh đều mất ngủ. Anh thường tỉnh giấc lúc bình minh và không thể nào ngủ được trở lại. Do vậy, anh vội mặc quần áo thể thao và đi chạy. Anh chạy trên bờ cát, đuổi theo những chú mòng biển và bắt chước cách bay của chúng. Anh vẫn còn tiếp tục chạy, chạy đến tận Aurora. Có lẽ Aurora phải cách Goose Cove đến hơn năm dặm đường; anh chạy nhanh như mũi tên bắn xuyên qua chặng đường đó. Thông thường, sau khi chạy xuyên từ đầu này sang đầu kia thành phố, anh chạy như một kẻ đào tẩu trên con đường đi Massachusetts, trước khi dừng chân tại bãi biển Grand để ngắm mặt trời mọc. Sáng hôm đó, khi chạy đến khu chung cư bên Terrace Avenue, anh dùng lại thở hổn hển, rồi đi bộ chầm chậm giữa các dãy nhà dân, người ướt đẫm mồ hôi còn thái dương thì đập thình thịch.

Anh đi qua ngôi nhà của gia đình họ Quinn. Buổi tối hôm trước khi đi chơi cùng Jenny chắc chắn là buổi tối buồn chán nhất mà anh phải trải qua. Jenny là cô gái tuyệt vời, nhưng không biết cách làm cho anh cười, cũng không thể khiến anh mơ mộng. Người duy nhất làm cho anh mơ mộng, đó là Nola. Anh tiếp tục đi bộ, bước xuống phố, cho đến tận trước ngôi nhà bị cấm: đó là ngôi nhà của gia đình Kellergan, đây là nơi mà tối trước, anh để Nola xuống trong nước mắt. Anh cố gắng tỏ ra lạnh lùng để nàng hiểu ra, nhưng nàng không hiểu gì hết. Nàng nói: “Tại sao anh lại đối xử với em như vậy Harry? Tại sao anh độc ác thế?”. Anh nghĩ đến nàng suốt cả buổi tối. Ở Concord trong lúc ăn tối, thậm chí anh đã bỏ ra ngoài một lúc để gọi điện thoại từ buồng điện thoại công cộng. Anh yêu cầu tổng đài nối máy tới gia đình Kellergan ở Aurora bang New Hampshire, nhưng ngay khi chuông điện thoại đổ thì anh gác máy. Khi anh quay trở lại bàn ăn, Jenny bảo trông anh có vẻ không ổn.

Đứng bất động trên vỉa hè, anh nhìn chòng chọc vào khung cửa sổ. Anh cố gắng hình dung nàng ngủ trong phòng nào. N-O-L-A. Nola yêu quý. Anh cứ đứng vậy một lúc lâu. Bỗng anh nghe có tiếng động; anh muốn chạy đi nhưng lại vấp phải mấy thùng rác bằng tôn làm cả đống đổ nhào tạo nên một âm thanh hỗn độn chói tai. Ánh sáng bật lên trong nhà và Harry co giò chạy thẳng: anh quay trở về Goose Cove, ngồi vào bàn làm việc và cố gắng viết. Đã là đầu tháng Bảy mà anh vẫn còn chưa bắt đầu viết được cuốn tiểu thuyết lớn của mình. Anh sẽ trở thành cái gì? Điều gì xảy ra nếu như anh không thể viết được? Anh sẽ quay trở về với cuộc sống bất hạnh của mình. Anh sẽ không bao giờ trở thành nhà văn. Anh sẽ không bao giờ trở thành cái gì hết. Lần đầu tiên trong đời, anh nghĩ đến tự sát. Lúc 7 giờ sáng, anh thiếp ngủ trên bàn làm việc, đầu tựa lên hàng đống giấy nháp xé nát chằng chịt vết tẩy xóa.

12 giờ rưỡi trưa, trong nhà vệ sinh của tiệm Clark’s, Nola té nước lên mặt với hi vọng có thể làm biến mất vết đỏ trong mắt. Cô khóc suốt cả sáng nay. Hôm nay là thứ Bảy mà Harry không đến. Anh không muốn gặp cô nữa. Những ngày thứ Bảy tại tiệm Clark’s là những buổi hẹn hò: đây là lần đầu tiên anh không đến. Thế mà lúc ngủ dậy, cô còn tràn đầy hi vọng: cô nghĩ anh sẽ đến, sẽ xin cô tha lỗi vì đã quá đáng với cô và hiển nhiên là cô sẽ tha thứ. Hi vọng được gặp anh làm cho cô tràn đầy niềm vui, vào lúc chuẩn bị đi, thậm chỉ có còn bôi ít phấn hồng lên má, để làm anh thích. Nhưng lúc ăn sáng, mẹ cô đã nặng lời mắng mỏ:

– Nola, mẹ muốn nghe mày khai ra những điều mày đang che giấu.

– Con không giấu mẹ điều gì, mẹ ạ.

– Đừng có nói dối mẹ! Mày nghĩ mẹ mày không biết à? Mày nghĩ mẹ mày ngu à?

– Ôi, không, thưa mẹ! Con không bao giờ nghĩ như vậy.

– Mày nghĩ tao không nhận ra lúc nào mày cũng ở ngoài đường, mặt mũi vui vẻ, lại còn trang điểm đánh phấn à?

– Con không làm điều gì xấu mẹ ạ, con hứa.

– Mày tưởng là tao không biết mày đi Concord với đứa bạn gái đĩ thỏa Nancy Hattaway của mày à? Mày là đứa con gái độc ác, Nola! Mày làm tao xấu hổ!

Mục sư Kellergan rời khỏi nhà bếp và tự giam mình trong nhà kho. Lúc nào ông cũng làm như vậy khi xảy ra cãi lộn, ông không muốn biết gì hết. Ông bật to hết cỡ âm lượng để không phải nghe tiếng đánh đòn.

– Mẹ ơi mẹ, con hứa với mẹ là con không bao giờ làm điều gì xấu, - Nola nhắc đi nhắc lại.

Louise Kellergan nhìn xoáy vào con gái với vẻ pha trộn giữa kinh tởm và khinh miệt. Sau đó bà chế giễu:

– Không bao giờ làm điều gì xấu à? Mày biết tại sao chúng ta phải bỏ Alabama mà đi chứ … Mày biết tại sao chứ, hả? Mày có muốn tao giúp mày nhớ lại không? Đến đây mau.

Bà ta quật vào cánh tay, kéo lê con gái đến tận phòng riêng. Bà bắt Nola cởi hết quần áo ra, rồi nhìn Nola run rẩy trong bộ quần áo lót

– Tại sao mày lại mặc xu chiêng? Louisa Kellergan hỏi.

– Tại vì con có ngực, mẹ ơi.

– Mày không được phép có ngực! Mày còn quá trẻ con! Cởi xu chiêng ra rồi đến đây.

Nola cởi hết cả áo lót ra và tiến sát lại phía người mẹ đang nắm chặt trong tay chiếc thước sắt lấy trên bàn học của con gái. Mới đầu, bà ta nhìn con gái từ đầu tới chân, rồi giơ chiếc thước kẻ lên cao, đập cật lực vào núm vú của con gái bà. Bà ta đập tới tấp, liên tục, và khi đứa con gái oằn người vì đau đớn, bà lại ra lệnh phải gượng lên và đứng ngay ngắn nếu không sẽ còn chịu đòn tiếp. Trong khi đánh đập con gái mình, Louisa cứ nhắc đi nhắc lại: “Không được nói dối mẹ, nghe chưa! Không được làm đứa con gái độc ác, hiểu chứ? Đừng nghĩ tao ngu không biết!” Từ nhà xe, tiếng nhạc jazz vang lên hết cỡ.

Nola có đủ sức mạnh tới tiệm Clark’s làm việc là vì biết rằng sẽ gặp được Harry. Anh là người duy nhất tiếp sức mạnh sống cho nàng, và chính vì anh mà nàng còn lí do để tiếp tục sống. Nhưng anh lại không đến. Nàng vô cùng thất vọng, suốt cả buổi sáng chỉ trốn trong nhà vệ sinh mà khóc. Nàng soi mình trong gương, kéo áo sơ mi lên và ngắm nhìn đôi vú tím tái của mình: đầy những vết thâm bầm. Nàng tự nhủ mẹ mình có lí: nàng độc ác, xấu xí, đó cũng chính là lí do tại sao Harry không còn muốn gặp nàng nữa.

Bỗng nhiên có tiếng đập cửa. Đó là Jenny:

– Nola, em làm gì ở đó hả! Tiệm ăn đang đông nghẹt người! Đi phục vụ đi chứ!

Nola sợ sệt mở cửa: phải chăng những nhân viên phục vụ khác đã gọi Jenny để phàn nàn suốt cả buổi sáng Nola trốn trong nhà vệ sinh? Nhưng thực ra Jenny chỉ tình cờ tới tiệm Clark’s, hay chính xác hơn là vì muốn gặp Harry. Khi đến nơi, cô nhận thấy phòng ăn không được phục vụ tốt.

– Em khóc đấy à?Jenny hỏi khi thấy vẻ mặt bất hạnh của Nola.

– Em… Em cảm thấy không được khỏe.

– Đi rửa mặt rồi vào phòng trong gặp chị. Chị sẽ giúp em một tay giữa lúc đông khách này.

Trong bếp đang có quá nhiều việc. Khi kết thúc giờ phục vụ bữa trưa, trong tiệm ăn đã yên ắng trở lại, Jenny mời Nola uống một cốc nước chanh đường để an ủi cô bé.

– Uống đi em, Jenny nói vẻ tốt bụng, em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.

– Cảm ơn chị. Chắc chị sẽ nói lại với mẹ chị là hôm nay em không hoàn thành nhiệm vụ?

– Đừng lo, chị sẽ không nói gì hết. Ai cũng có lúc bị trầm uất. Em có chuyện gì thế ?

– Em buồn vì chuyện tình cảm.

Jenny mỉm cười:

– Thôi nào, em còn quá trẻ! Một ngày nào đó, em sẽ gặp được người tốt.

– Em không còn biết gì nữa…

– Thôi nào, thôi nào. Mỉm cười lên đi! Em sẽ thấy mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Cách đây không lâu, chị cũng rơi vào hoàn cảnh hoàn toàn tương tự như em. Chị cảm thấy cô đơn và bất hạnh. Thế rồi, Harry đến thành phố này…

– Harry? Harry Quebert?

– Đúng vậy! Anh ấy là thiên thần! Nghe nhé việc còn chưa chính thức, chị không nên nói vội với em, nhưng thực ra, chị với em cũng là bạn phải không nào. Với lại, chị cũng thấy rất hạnh phúc nếu có thể tâm sự được với ai đó: Harry yêu chị! Anh ấy yêu chị! Anh ấy viết về chị bằng những dòng chữ đầy yêu thương! Tối hôm qua, chị với anh ấy đi Concord xem Quốc khánh. Thật tuyệt vời, lãng mạn.

– Tối hôm qua? Không phải anh ấy đi gặp người xuất bản sách cho anh ấy à?

– Chị đã bảo là anh ấy đi chơi với chị mà lại! Bọn chị đi xem bắn pháo hoa trên sóng, vô cùng tuyệt diệu!

– Vậy là Harry và chị … anh chị đã ở cùng nhau tôi qua à?

– Đúng thế ! Ồ, Nola, em không chúc mừng hạnh phúc cho chị à? Nhớ đừng nói gì với ai nhé. Chị không muốn mọi người biết chuyện. Em biết mọi người thế nào rồi đấy, rất hay ghen ăn tức ở.

Nola cảm thấy tim mình thắt lại, bỗng nhiên nàng thấy đau đến độ muốn chết: Vậy là Harry đã yêu người khác. Yêu chị Jenny Quinn. Mọi chuyện vậy là kết thúc, anh không còn yêu nàng nữa. Thậm chí anh còn kiếm được người thay thế rồi. Trong đầu nàng, mọi thứ điên đảo.

18 giờ, khi kết thúc công việc, nàng nhanh chóng về nhà rồi hối hả đến Goose Cove. Ô tô của Harry không có ở đó. Anh có thể ở đâu được? Ở bên Jenny chăng? Chỉ riêng ý nghĩ cũng khiến nàng thêm đau đớn; nàng cố gắng cầm nước mắt, bước lên bậc cầu thang dẫn tới tận sảnh, rút từ túi ra phong thư nàng muốn gửi cho anh và đút qua khe cửa. Trong đó có hai tấm ảnh ở Rockland. Một tấm chụp lũ mòng biển đang bay thành đàn. Bức thứ hai chụp cả hai đang ăn pic nic. Nàng còn gửi kèm cả bức thư ngắn, viết vài dòng trên loại giấy nhắn tin mà nàng ưa thích:

Harry yêu quý!

Em biết rằng anh không yêu em. Nhưng em sẽ yêu anh mãi mãi. Em gửi anh tấm ảnh chụp đàn mòng biển mà anh vẽ chúng tuyệt đẹp, và tấm ảnh chụp cả hai chúng ta để anh không bao giờ quên em. Em biết rằng anh không còn muốn gặp em nữa. Nhưng ít ra là hãy viết cho em. Dù chỉ một lần. Dù chỉ một chữ để em còn có kỉ niệm về anh. Em sẽ không bao giờ quên anh. Anh là người tuyệt vời nhất mà em được gặp trên đời.

Em mãi mãi yêu anh.

Thế rồi nàng bỏ chạy. Nàng chạy xuống biển, tháo xăng đan và đi chân trần trong nước, giống như nàng đã chạy vào ngày đầu gặp anh.

Việc trao đổi thư từ bắt đầu kể từ khi nàng để lại tin nhắn trong khe cửa. Bức thư tình ngắn để cho anh biết tất cả những điều nàng cảm nhận về anh.

Em biết rằng anh không yêu em. Nhưng em sẽ yêu anh mãi mãi. Em gửi anh tấm ảnh chụp đàn mòng biển mà anh vẽ chúng tuyệt đẹp, và tấm ảnh chụp cả hai chúng ta để anh không bao giờ quên em.

Em biết rằng anh không còn muốn gặp em nữa. Nhưng ít ra là hãy viết cho em. Dù chỉ một lần. Dù chỉ một chữ để em còn có kỉ niệm về anh.

Em sẽ không bao giờ quên anh. Anh là người tuyệt vời nhất mà em được gặp trên đời.

Em mãi mãi yêu anh.

Anh trả lời thư nàng sau vài ngày, khi anh có đủ can đảm để viết. Viết không có ý nghĩa gì cả. Nhưng viết cho nàng, đó là cả một câu chuyện dài đầy ý nghĩa.

Em yêu quý của anh, sao em lại có thể nói anh không yêu em ? Đây là những lời yêu dành cho em, những lời lẽ vĩnh hằng xuất phát từ sâu thẳm trái tim anh. Anh muốn nói với em rằng anh nghĩ đến em mỗi sáng thức dậy, mỗi tối đi ngủ. Gương mặt em in đậm trong anh, ngay khi anh nhắm mắt, em đã ở đây rồi.

Cả ngày hôm nay nữa, anh đã chạy đến tận nhà em. Phải thú nhận với em rằng, anh thường xuyên làm như vậy. Anh rình ở cửa sổ nhà em, tất cả đều tối đèn. Anh tưởng tượng ra em còn ngủ yên như thiên thần. Sau đó, anh thấy em, chiêm ngưỡng em trong bộ váy tuyệt đẹp. Một chiếc váy in hoa hợp với em biết mấy. Em có vẻ hơi buồn. Tại sao em lại buồn? Nói cho anh biết, anh cũng sẽ buồn cùng em. PS: Gửi thư cho anh qua đường bưu điện, như vậy chắc chắn hơn.

Anh yêu em tha thiết. Mãi mãi.

Anh yêu quý của em!

Em viết trả lời anh ngay khi vừa đọc xong thư anh. Nói thật là em đọc hàng chục lượt rồi, có khi đến cả trăm lần cũng nên! Anh viết hay quá. Mỗi lời của anh là một điều kì diệu. Anh của em thật tài năng. Tại sao anh lại không muốn gặp em? Tại sao anh hài lòng với việc trốn tránh? Tại sao anh không muốn nói chuyện với em nữa? Anh đến tận của sổ phòng em làm gì nếu như không để gặp em? Em xin anh hãy xuất hiện. Em quá buồn kế từ khi anh không nói chuyện với em nữa. Hãy viết cho em nhanh nhé. Em thật quá sốt ruột khi đợi thư anh.

Họ chỉ biết viết cho nhau, kể từ đó, họ dùng cách này để thể hiện tình yêu với nhau vì họ không có quyền được gặp nhau. Họ hôn những tờ giấy như thể đang hôn nhau cháy bỏng, họ chờ người đưa thư như thể đang chờ đợi một chuyến tàu. Đôi khi, anh kín đáo nấp ngay ở góc phố nhà nàng và đợi người đưa thư đi qua. Anh nhìn thấy nàng vội vàng ra khỏi nhà, bỏ thư vào thùng để nhặt ngay bức thư quý giá. Nàng chỉ sống vì những lời lẽ yêu đương này. Đó là một màn kịch vừa tuyệt vời nhưng cũng thật bi thương: tình yêu đối với họ còn giá trị hơn cả kho báu, nhưng họ lại bị tước mất điều đó.

Người yêu dịu dàng của anh!

Anh không thể xuất hiện cùng với em được bởi vì điều đó sẽ làm cho chúng ta đau khổ. Chúng ta không thuộc về cùng một thế giới và mọi người sẽ không thể hiểu được. Anh thật sự đau khổ bởi vì sinh ra không đúng lúc! Tại sao chúng ta phải sống theo phong tục của những người khác? Tại sao chúng ta lại không thể đơn giản yêu nhau mặc cho sự chênh lệch tuổi tác? Đây là thế giới của ngày hôm nay: một thế giới mà hai người yêu nhau không thể nắm tay nhau. Đây là thế giới của ngày hôm nay: đầy những quy định và nguyên tắc, nhưng đó là những nguyên tắc đen tối giam hãm và làm héo úa trái tim của con người. Chúng ta, con tim chúng ta trong trắng, nhưng nó bị buộc phải đóng chặt lại.

Anh yêu em, một tình yêu vô hạn và vĩnh hằng. Kể từ ngày đầu tiên.

Tình yêu của em…

Cảm ơn anh vì bức thư vừa rồi. Đừng bao giờ ngừng viết anh nhé, những lá thư đẹp biết nhường nào. Mẹ em hỏi người nào mà viết cho em nhiều đến thế. Mẹ em muốn biết tại sao lúc nào em cũng đi lục tìm trong thùng thư. Để mẹ không nghi ngờ, em đã trả lời rằng đó là thư của một người bạn mà em gặp vào dịp đi nghỉ hè cùng lớp năm ngoái. Em không thích nói đối, nhưng như vậy thì thuận lợi hơn. Chúng ta không thể nói gì được, em biết là anh có lí: mọi người làm chúng ta đau đớn. Ngay cả việc thật khó khăn khi phải gửi thư cho anh qua đường bưu điện trong khi chúng ta lại ở gần nhau đến thế.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.