Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Sylla cho rằng cuộc gặp gỡ với Stern rất có ích cho anh trai của mình

– Nhờ có Stern, Luther đã trở thành một con người, cô nói với chúng tôi. Anh ấy có công ăn việc làm, có lương hàng tháng. Cuộc sống của anh ấy lại trở nên có ý nghĩa. Đặc biệt là anh ấy cầm bút vẽ trở lại. Stern và anh ấy rất hợp nhau: anh ấy lái xe cho ông ta, đồng thời cũng còn là người bạn bạn tâm giao của ông ta. Stern lúc đó vừa kế thừa sự nghiệp của cha; ông ta sống một mình trong một cơ ngơi quá rộng lớn. Tôi cho rằng ông ta rất vui được bầu bạn với Luther. Quan hệ của họ rất khăng khít chặt chẽ. Luther làm việc suốt cho ông ấy chín năm liên tục, cho đến tận khi chết.

– Thưa cô Mitchell, Gahalowood hỏi. Quan hệ của cô với anh trai như thế nào?

Cô mỉm cười:

– Anh ấy là một người thật đặc biệt. Tính cách anh ấy rất dịu dàng. Anh ấy yêu hoa, yêu nghệ thuật. Nhẽ ra anh ấy không phải kết thúc cuộc đời như tài xế lái xe limousine. Ý tôi không muốn nói xấu gì cánh tài xế cả, nhưng Luth là người không tầm thường chút nào! Anh ấy thường về ngày Chủ nhật ăn trưa ở nhà. Buổi sáng về đến nơi, anh ấy ở với chúng tôi cả ngày, buổi tối lại quay về Concord. Tôi rất thích những ngày Chủ nhật ấy, nhất là anh ấy lại vẽ trở lại, phòng riêng của anh ấy được chuyển thành xưởng vẽ. Anh ấy thật sự rất tài năng. Ngay khi anh bắt tay vào vẽ, thì ở anh tỏa ra một vẻ đẹp thật điên rồ. Tôi ngồi trên ghế tựa đằng sau anh và xem anh làm. Tôi nhìn những nét vẽ mới đầu rất hỗn loạn, nhưng rồi anh bất ngờ phối hợp lại với nhau tạo thành một hiện thực điên rồ. Mới đầu, cứ tưởng anh ấy đang làm gì linh tinh, rồi sau đó một hình ảnh hiện ra bất chợt giữa những đường nét đó, cho đến khi mỗi một đường nét phác ra đều có ý nghĩa. Đó là giây phút tuyệt đối phi thường. Tôi bảo anh ấy rằng anh ấy phải tiếp tục vẽ, phải nghĩ đến nghệ thuật, phải cho tổ chức trưng bày tranh do anh ấy vẽ. Nhưng anh ấy không muốn vì khuôn mặt, vì giọng nói của anh ấy. Vì tất cả. Trước khi xảy ra vụ tấn công, anh ấy bảo anh ấy vẽ bởi vì điều đó tồn tại trong chính con người anh ấy. Nhưng khi anh ấy rốt cuộc vẽ trở lại, anh ấy bảo anh ấy vẽ để cảm thấy đỡ cô đơn.

– Có thể cho chúng tôi xem vài bức tranh do anh ấy vẽ được không? Gahalowood hỏi.

– Vâng, tất nhiên rồi. Cha tôi đã tập hợp tất cả những bức vẽ để ở Portland và những bức vẽ trong phòng của Luther tại nhà Stern thành một bộ sưu tập. Cha tôi bảo, một ngày nào đó, ông sẽ mang chúng cho bảo tàng, có thể sẽ thành nổi tiếng. Nhưng rồi ông chỉ dồn những kỉ niệm đó cất vào hòm gỗ. Sau đó, kể từ khi bố mẹ tôi qua đời, tôi cất chúng ở nhà tôi.

Sylla dẫn chúng tôi xuống tầng hầm, ở đó có hẳn một phòng chứa đầy những hòm gỗ lớn. Nhiều bức tranh cỡ lớn còn thò ra cả ngoài, trong khi đó những bức phác thảo và những bức vẽ dở còn chồng chất trên giá vé. Số lượng thật đáng kinh ngạc.

– Ở đây thật hỗn độn, cô tỏ ý xin lỗi. Những đóng kỉ niệm hổ lốn. Tôi không dám vứt bất kì thứ gì.

Khi lục xem các bức tranh, Gahalowood phát hiện ra bức vẽ một cô gái tóc vàng.

– Đó là Eleanore, Sylla giải thích. Những bức này được vẽ trước khi xảy ra vụ tấn công. Anh ấy rất thích vẽ người yêu. Anh ấy bảo có thể vẽ cô ấy suốt đời.

Eleanore là cô gái tóc vàng xinh đẹp. Điều bí hiểm nằm ở Eleanore rất giống Nola. Có rất nhiều bức vẽ chân dung của các cô gái khác nữa, tất cả đều tóc vàng; ngày tháng để trên tranh đều là những năm sau khi bị tấn công.

– Những người phụ nữ được vẽ trong những bức tranh này là ai vậy? Gahalowood hỏi.

– Tôi không biết, Sylla trả lời. Hẳn là từ trí tưởng tượng của Luther.

Đúng lúc đó, chúng tôi phát hiện ra cả một loạt tranh được vẽ bằng bút than. Trong số đó, tôi phát hiện có bức vẽ phía bên trong của tiệm Clark’s với một cô gái đẹp mà buồn đứng tại quầy. Cô gái trong tranh giống Jenny một cách kinh ngạc, nhưng tôi cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Cho đến tận khi lật phía sau bức vẽ thì tôi mới thấy chú thích: Jenny Quinn, 1974. Vậy nên tôi hỏi:

– Dường như anh trai cô có ám ảnh vẽ toàn phụ nữ tóc vàng, tại sao vậy?

– Tôi không biết, Sylla nói. Thực sự tôi không biết.

Gahalowood nhìn thẳng vào mắt Sylla, vừa tỏ thái độ trầm trọng, vừa tỏ vẻ dịu dàng, nói:

– Thưa cô Mitchell, bây giờ đã tới lúc cần nói cho chúng tôi biết tại sao tối ngày 31 tháng Tám năm 1975 , cha của cô lại nói ông ấy nghĩ Luther đã làm “chuyện vô cùng ngu ngốc”.

Cô gật đầu.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.