Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 1 tháng Mười hai năm 2006, thành phố New York

– Doug, cậu có thể làm thêm mojito nữa không?

Đằng sau bàn bếp, Douglas đeo tạp đề để lộ cơ thể trần giống hệt đàn bà, rú lên một tiếng như sói gầm, chộp ngay lấy chai rượu rhum và đổ hết vào trong chiếc hộp trộn đầy đá.

Lúc đó là ba tháng sau khi cuốn sách đầu tiên của tôi xuất bản; sự nghiệp của tôi đang trên đỉnh cao vinh quang. Đây là lần thứ năm trong vòng ba tuần, kể từ khi tôi chuyển đến ở trong căn hộ của khu Village, tôi tổ chức tiệc tùng tại nhà. Cả tá người đang ngồi trong phòng khách tôi còn không biết đến một phần tư trong số họ. Nhưng tôi vô cùng thích thú. Douglas lo tưới các vị khách mời bằng mojito còn tôi thì chịu trách nhiệm làm món white russian, đó là món cocktail duy nhất mà tôi cho là đáng uống.

– Buổi tối thật tuyệt vời, Douglas nói với tôi. Có phải ông gác cổng đang nhảy trong phòng khách nhà cậu không đấy?

– Đúng, mình mời ông ấy đấy.

– Có cả Lydia Gloor nửa kìa, mẹ kiếp! Cậu có nhận ra không? Lydia Gloor trong căn hộ của cậu kìa!

– Lydia Gloor là ai thế?

– Mẹ kiếp, Marc, cậu phải biết chứ! Diễn viên nổi nhất bây giờ mà. Cô ta đóng trong bộ phim truyền hình nhiều tập mà bây giờ ai cũng xem…Ờ thì hình như chỉ trừ có cậu. Cậu làm thế nào mà mời được cô ta tới đây?

– Tớ chẳng biết. Mọi người tới bấm chuông và tớ chỉ có việc mở cửa thôi. Mi casa es tu casa![1]

Tôi quay lại phòng khách cùng với với khay thức ăn khai vị và những chiếc hộp trộn cocktail. Tôi thấy tuyết đang rơi bên ngoài cửa sổ, bất chợt tôi muốn ra ngoài hít thở không khí tự do. Tôi mặc mỗi sơ mi và ra ngoài ban công đứng; trời lạnh cóng. Tôi chiêm ngưỡng New York quá rộng lớn trước mặt, hàng triệu những ánh điện sáng ngút tầm mắt. Tôi hét lên bằng tất cả sức lực: “Tôi là Marcus Goldman!” Đúng lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói phía sau : một cô gái tóc vàng trạc tuổi tôi xuất hiện: Marcus Goldman, điện thoại của anh đổ chuông, cô nói với tôi. Gương mặt của cô ấy không phải là không quen.

– Tôi gặp cô ở đâu đấy rồi phải không? Tôi hỏi cô ta.

– Chắc hẳn là ở trên vô tuyến.

– Ra cô là Lydia Gloor

– Đúng rồi.

– Ôi, tôi xin lỗi.

Tôi nói cô ấy đợi tôi trên ban công, còn mình thì vội vàng trả lời điện thoại.

– A lôi

– Marcus à, Harry đây.

– Harry, thật vui khi được nghe giọng thầy! Thầy có khỏe không ạ?

– Không tôi… Thầy chỉ muốn gọi chào anh một câu thôi. Thầy nghe có rất nhiều tiếng ầm phía sau anh…Anh đang đông khách à…Có thể thầy gọi không đúng lúc

– Em đang tổ chức một buổi tiệc nhỏ. Tại căn hộ mới của em.

– Anh không ở Montclair nữa ư?

– Vâng, em mua một căn hộ mới tại khu Village. Từ bây giờ em sống ở New York! Thầy dứt khoát phải đến đây xem, nhà em có góc nhìn rộng lớn tới nghẹt thở.

– Tôi chắc vậy! Tóm lại là có vẻ anh đang rất vui thú, thầy mừng cho anh. Chắc anh phải có nhiều bạn lắm…

– Hàng tấn thầy ạ! Không phải chỉ có vậy thôi đâu: thầy biết không, có cả một cô diễn viên đẹp dã man đang đợi em trên ban công. Ha ha, em thật không thể tin được! Cuộc đời quá đẹp, thầy Harry. Cực kỳ đẹp! Thế còn thầy, thầy làm gì tối nay?

– Thầy … Thầy cũng tổ chức một bữa liên hoan nho nhỏ. Mấy người bạn, thịt nướng và bia. Còn đòi hỏi gì hơn nữa? Ở đây cũng rất vui, chỉ còn thiếu có mỗi anh thôi. Ồ, có người đang bấm chuông Marcus ạ. Chắc mấy khách mời khác nữa đến. Tôi phải cúp máy để ra mở cửa đây. Không biết trong nhà tôi có đủ chỗ ngồi không, nhưng mà có Chúa biết ngôi nhà này quá rộng!

– Chúc thầy một buổi tối thật đẹp, Harry. Chúc thầy vui vẻ. Em sẽ gọi lại cho thầy ạ.

Tôi quay ra ngoài ban công: chính từ buổi tối hôm đó, tôi bắt đầu đi lại với Lydia Gloor, người mà mẹ tôi sau này lúc nào cũng gọi là “diễn viên truyền hình”.

Tại Goose Cove, Harry ra mở cửa: đó là người giao bánh pizza. Ông nhận bánh rồi ngồi phía trước màn hình vô tuyến, vừa xem tivi vừa ăn tối.

Như đã hứa, tôi gọi lại cho Harry sau buổi tối liên hoan hôm đó…Nhưng cộng thêm một năm sau đó. Đó là vào tháng Hai năm 2008.

– A lô?

– Thầy Harry, Marcus đây ạ.

– Ồ, Marcus đấy à! Anh Marcus gọi điện cho thầy đấy ư? Không thể tin được. Từ khi anh trở thành sao thì anh chả tin tức gì cho tôi cả. Cách đây một tháng, tôi đã cố gắng gọi điện cho anh, nhưng chỉ gặp thư kí của anh nói rằng, anh không muốn gặp ai cả.

Tôi trả lời ngay lập tức:

– Mọi chuyện tồi tệ lắm thầy Harry ơi. Em nghĩ em không còn là nhà văn nữa.

Ông lấy lại ngay giọng nghiêm túc:

– Có chuyện gì vậy hả Marcus?

– Em không biết viết gì, đời em xong rồi thầy ơi. Toàn những trang trắng. Nhiều tháng rồi thầy ạ. Đến cả một năm trời rồi ạ.

Ông phá lên cười trấn an tôi, thật nồng hậu.

– Tinh thần tắc tị hả Marcus, người ta gọi vấn đề này như vậy đó. Những trang trắng cũng ngu xuẩn như hiện tượng bất lực tạm thời về tình dục: đó là nỗi sợ của thiên tài, nỗi sợ đó làm chân giữa của anh mềm oặt ra như bún trong khi anh định chơi trò bắn pháo với cô nàng thần tượng anh và định mang đến cho cô nàng một cơn khoái cảm phải đo bằng độ Richter. Đừng lo lắng gì về tài năng Marcus ạ, hãy tự bằng lòng với việc xếp các con chữ lại cùng nhau. Lúc đó tài năng sẽ lại tự xuất hiện.

– Thầy nghĩ vậy ạ?

– Hẳn nhiên rồi. Nhưng anh cần phải bỏ bớt những đêm hội hè đình đám. Viết lách là chuyện nghiêm túc. Tôi đã chỉ bảo anh điều đó từ lâu.

– Em luôn nỗ lực làm việc mà. Em chỉ có làm việc và làm việc. Dù vậy, em vẫn chẳng làm được gì.

– Vậy thì chắc có lẽ anh chưa có một môi trường thuận lợi. New York đẹp đấy, nhưng lại quá ồn ào. Sao anh không đến chỗ tôi, ở nhà tôi, như cái thời anh còn là sinh viên của tôi ấy?

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Tây Ban Nha, có nghĩa: Nhà của tôi cũng là nhà của bạn.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.