Ngày 7 tháng Bảy năm 2008.
Tại Boston, trong phòng khách của khách sạn Plaza, sau nửa tiếng đồng hồ Barnaski đọc lướt qua năm mươi trang bản thảo mà tôi mang tới, ông ta gọi chúng tôi vào.
– Anh thấy thế nào? Vừa bước vào phòng, tôi vừa hỏi ông ta.
– Mắt ông ta sáng hấp háy:
– Chỉ đơn giản là rất tuyệt, anh Goldman ạ! Tuyệt vời! Tôi biết, anh là thằng đàn ông biết thời!
– Xin lưu ý đây mới chỉ là những ghi chép của tôi. Trong đó có những việc không được phép xuất bản.
– Tất nhiên rồi, anh Goldman. Tất nhiên rồi. Dù sao đi chăng nữa, chúng ta sẽ phải trải qua những thử thách cuối cùng.
Ông ta gọi một chai rượu champagne, đặt bản hợp đồng lên bàn và tóm tắt nội dung chính: Cuối tháng Tám bàn giao bản thảo. Các dự án quảng cáo đã được làm xong. Sau hai tuần, đọc lại và trình bày. Tháng Chín, in. Dự kiến xuất bản muộn nhất vào tuần cuối tháng Chín. Thật là một kế hoạch hoàn hảo! Hip hip hip! Hoan hô!
– Thế nếu cuộc điều tra lúc đó chưa hoàn thành? Tôi hỏi. Tôi phải kết thúc cuốn sách như thế nào đây?
Barnaski chuẩn bị sẵn câu trả lời từ lâu, kể cả bộ phận pháp lý của công ty cũng đã duyệt:
– Nếu cuộc điều tra đã kết thúc, thì đó sẽ là cuốn truyện tường thuật chính xác. Nếu nó chưa kết thúc, thì chúng ta sẽ bỏ ngỏ chủ đề hoặc là anh tự nghĩ ra kết thúc, khi đó nó sẽ là tiểu thuyết. Về mặt pháp lí không có gì là sai trái, còn đối với độc giả thì điều đó cũng không có gì khác. Hơn nữa, nếu cuộc điều tra chưa kết thúc thì càng tốt: chúng ta có thể viết tiếp tập hai. Thật quá béo bở!
Ông ta nhìn tôi với vẻ thông hiểu; nhân viên phục vụ mang rượu tới, ông ta đề nghị tự tay mình mở. Tôi kí hợp đồng. Ông ta mở nắp, rượu phụt mạnh, bắn ra khắp nơi. Ông ta rót đầy hai cốc, một cho Douglas và một cho tôi. Tôi hỏi:
– Ông không uống à?
Ông ta lau hai tay vào gối, tỏ thái độ không thích.
– Tôi không thích cái này. Champagne đúng là chỉ để diễn. Chỉ để diễn thôi, anh Goldman a, còn lợi ích lại nằm ở sản phẩm cuối cùng!
Nói rồi, ông ta ra ngoài gọi điện thoại cho Warner Bross bàn về tiền bản quyền chuyển thành phim.
Cùng buổi chiều hôm đó , trên đường trở về Aurora, tôi nhận được cuộc điện thoại của Roth: anh ta thật đang vô cùng rối loạn.
– Có kết quả rồi, anh Goldman ạ!
– Kết quả gì vậy?
– Phân tích chữ viết! Không phải là nét chữ của Harry! Không phải ông ta viết dòng chữ đó trên tập bản thảo!
Tôi hét lên vì vui sướng.
– Cụ thể điều đó có nghĩa như thế nào? Tôi hỏi.
– Tôi cũng chưa biết thế nào. Nhưng nếu đó không phải là chữ viết của ông ấy, tức là ông ta không có tập bản thảo trong tay lúc Nola bị giết. Hay nói cách khác, tập bản thảo là bằng chứng chính để buộc tội. Thẩm phán vừa mới ấn định một cuộc hợp mới vào thứ Năm ngày 10 tháng Bảy này, lúc 11 giờ để đánh giá nhanh tình hình. Triệu tập khẩn như vậy chắc chắn là tin tốt cho Harry!
Tôi cảm thấy vô cùng phấn khích: Harry sẽ nhanh chóng được tự do. Vậy là Harry luôn nói thật, ông hoàn toàn vô tội. Tôi sốt ruột chờ đợi đến ngày thứ Năm. Nhưng vào ngày hôm trước của phiên họp đó, thứ Tư ngày 9 tháng Bảy, thảm họa đã xảy ra. Hôm đó, vào lúc 17 giờ, tôi ở Goose Cove, trong phòng làm việc của Harry, đang đọc lại các ghi chép về Nola thì nhận được điện thoại của Barnaski gọi vào di động giọng ông ta run rẩy.
– Marcus, tôi có tin khủng khiếp, ông ta nói ngay.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
– Tôi bị mất trộm…
– Mất trộm, thế nghĩa là thế nào?
– Tập giấy của anh… Tập giấy mà anh mang tới Boston cho tôi.
– Cái gì? Tại sao lại như vậy được?
– Tôi để nó trong ngăn kéo bàn làm việc. Sáng hôm qua, tôi không thấy nó nữa… Mới đầu, tôi còn nghĩ là Marisa dọn dẹp và cất vào két, đôi khi cô ấy hay làm thế. Nhưng khi tôi hỏi thì cô ấy nói là không hề động đến. Hôm qua, tôi tìm suốt cả ngày mà không thấy.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi cảm thấy một trận bão sắp nổ ra.
– Nhưng sao ông nghĩ chúng bị ăn cắp? tôi hỏi.
Im lặng kéo dài, rồi ông ta trả lời:
– Tôi nhận được điện thoại suốt chiều hôm nay từ các tờ báo Globe, USA to day, New York Times… Ai đó đã mang đống giấy của anh tới tất cả các tờ báo quốc gia, họ phát hành ngay lập tức. Marcus à, rất có khả năng là ngày mai, toàn bộ đất nước này sẽ biết hết nội dung cuốn sách của anh.