Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

27

Nơi trồng cẩm tú cầu

“Thầy Harry, em cứ nghi ngờ những gì em đang viết. Không biết nó có hay không. Không biết nó có giá trị gì không…

– Mặc quần soóc vào đi Marcus. Đi chạy thôi.

– Bây giờ á? Nhưng trời đang mưa to mà.

– Đừng phàn nàn, đồ nhát gan. Mưa chưa giết chết ai bao giờ cả. Nếu anh không có đủ can đảm chạy dưới trời mưa, thì anh cũng chả có đủ can đảm để viết một cuốn sách.

– Lại là một lời khuyên uyên bác của thầy đấy à?

– Đúng đấy. Lời khuyên này áp dụng cho tất cả mọi thể loại nhân vật đang tồn tại trong con người anh: người đàn ông, võ sĩ đấm bốc và nhà văn. Nếu một ngày nào đó anh nghi ngờ điều anh đang làm, thì hãy đi chạy. Chạy đến khi mất hết mọi suy nghĩ: rồi anh sẽ thấy trong mình nảy sinh cảm giác quyết tâm điên cuồng phải chiến thắng. Anh biết không Marcus, tôi cũng vậy, trước kia tôi rất ghét trời mưa. ..

– Thế điều gì làm thầy đổi ý

– Một người…

– Là ai vậy?

– Thôi nào, bắt đầu đi. Chạy đi. Hãy chỉ quay trở lại khi nào anh cảm thấy mình kiệt sức

– Em học sao được khi thầy chả bao giờ kể gì cả?

– Anh hỏi nhiều quá đấy, Marcus. Thôi, chúc anh chạy tốt nhé!”

Người đàn ông đó vạm vỡ và có vẻ bề ngoài không mấy thân thiện; anh ta là người Phi lai Mỹ, đôi tay như tay hộ pháp. Lần đầu tiên gặp , anh ta đã chĩa súng lục về phía tôi. Chính anh ta là người đầu tiên đe dọa tôi bằng vũ khí. Anh ta bước vào đời tôi vào thứ Tư, 18 tháng Sáu năm 2008, ngày tôi bắt đầu thực sự cuộc điều tra riêng của mình về kẻ sát hại Nola Kellergan và Deborah Cooper. Buổi sáng hôm đó, sau gần 48 tiếng đồng hồ có mặt ở Goose Cove, tôi quyết định đã đến lúc phải bắt đầu bằng việc nghiên cứu cái hố khổng lồ được đào cách ngôi nhà khoảng 20 mét mà cho đến tận lúc đó, tôi chỉ đứng quan sát từ xa. Luồn lách qua những dải băng cách ly của cảnh sát, tôi kiểm tra thật kĩ mảnh đất đối với tôi đã quá đỗi thân thuộc. Goose Cove được bãi biển bao quanh với rừng nước lợ, và cũng không hề có rào chắn hay biển cấm đi qua để xác định ranh giới phần đất thuộc về ngôi nhà. Bất kì ai cũng có thể ra vào ; hơn nữa, cũng khá thường xuyên có người đi qua để dạo theo bờ biển hay đi xuyên qua cánh rừng gần đó. Cái hố nằm ngay trên mảnh đất cỏ mọc cao hướng ra phía biển, khoảnh đất giữa sân nhà và rừng. Đứng trước cái hố, hàng nghìn câu hỏi bắt đầu thiêu đốt trí óc tôi, nhất là không biết bao nhiều giờ đồng hồ tôi từng ngồi trên cái sân này, từng ngồi trong phòng làm việc của thầy Harry, trong khi đó, xác chết của cô gái vẫn nằm ngủ ngay dưới đất, ngay tại đây. Tôi chụp vài tấm ảnh, dùng điện thoại di động quay cả mấy đoạn phim, cố gắng hình dung cái cơ thể đang bị thối rữa ra kia nhìn như thế nào khi cảnh sát phát hiện và đào lên. Đầu óc hoàn toàn tập trung vào vụ án nên tôi không hề cảm thấy mối đe dọa từ phía sau lưng. Chỉ khi quay lại để quay phim khoảng cách từ sân tới cái hố chôn người, tôi mới thấy một người đàn ông đứng cách tôi có vài mét, đang chĩa súng lục vào tôi. Tôi hét lên.

– Đừng bắn! Đừng bắn, mẹ kiếp! Tôi là Marcus Goldman, nhà văn.

Anh ta hạ ngay súng xuống.

– Anh chính là nhà văn Marcus Goldman à?

Anh ta cất khẩu súng lục vào bao đeo trên thắt lưng bên hông, tôi nhận thấy anh ta còn đeo phù hiệu.

– Anh là cảnh sát? Tôi hỏi.

– Trung sĩ Perry Gahalowood. Thuộc đội phòng chống tội phạm cảnh sát bang. Anh làm trò gì ở đây thế? Đây là hiện trường vụ án chứ không phải chỗ chơi.

– Anh thường làm thế à, thường lấy súng dọa người như thế à? Nếu tôi là cảnh sát liên bang thì sao? Anh còn đứng đấy mà cười được đấy nhỉ? Anh sẽ bị đuổi việc ngay lập tức!

Anh ta phá lên cười.

– Anh á? Anh mà là cảnh sát á? Tôi quan sát anh được mười phút rồi, đi thì rón rén để không làm bẩn đôi giầy da xịn bóng lộn thế kia. Với cả cảnh sát liên bang thì không hét toáng lên khi nhìn thấy súng. Họ cũng sẽ rút súng ra và xả đạn ngay lập tức vào tất cả mọi cử động.

– Tôi cứ tưởng anh là cướp.

– Vì da tôi đen hả?

– Không, vì anh có bộ mặt của kẻ cướp. Cà vạt của anh là cà vạt Ấn Độ à?

– Đúng rồi.

– Lỗi mốt quá rồi.

– Anh cần phải trả lời tôi, anh đang làm trò gì ở đây?

– Tôi sống ở đây.

– Thế nghĩa là thế nào? Sống ở đây nghĩa là sao?

– Tôi là bạn của Harry Quebert. Ông ấy nhờ tôi chăm sóc nhà cửa lúc ông ấy vắng mặt.

– Anh điên rồi! Harry Quebert bị kết án giết một lúc hai mạng người, nhà của ông ta bị tịch thu và niêm phong. Tôi phải bắt anh, anh bạn thân mến ạ.

– Ngôi nhà đâu có bị niêm phong!

Anh ta lúng túng mất một lúc rồi trả lời:

– Tôi không ngờ có một nhà văn, Chủ nhật đến đây chiếm nhà!

– Phải lường trước mọi việc anh cảnh sát ạ. Ngay cả khi việc đó, đối với cảnh sát đúng là có hơi khó thật.

– Dù sao tôi vẫn cứ bắt anh.

– Chả có tính pháp lí gì cả! Tôi kêu lên. Không có dấu niêm phong cũng không có lệnh cấm. Tôi cứ ở đây đấy. Nếu anh mà cứ bắt tôi, tôi sẽ kiện ra Tòa án tối cao, tôi sẽ kiện anh đã dùng súng lục đe dọa tôi. Tôi sẽ bắt anh phải bồi thường tiền triệu. Tôi quay phim hết rồi.

– Chiêu này là của Roth phải không? Gahalowood thở dài.

– Đúng vậy.

– Xì. Quỉ tha ma bắt hắn đi. Hắn sẵn sàng cho cả mẹ hắn lên ghế điện nếu việc đó có thể cãi tội được cho khách hàng của hắn.

– Chả có tính pháp lí gì cả, thưa anh trung sĩ. Hoàn toàn vô lí và bất hợp pháp. Hi vọng anh sẽ không giữ thù oán gì với tôi.

– Có đấy… Tuy nhiên, ngôi nhà này, chúng tôi không quan tâm đến nữa. Thế nhưng, tôi cấm anh bén mảng tới phía sau tấm biển cảnh sát. Anh không biết đọc à? Trên đấy viết rõ rành rành HIỆN TRƯỜNG VỤ ÁN-CẤM XÂM PHẠM.

Khi lấy lại được vẻ tự tin, tôi xắn tay áo sơ mi lên và tiến thêm mấy bước về phía cái hố.

– Anh biết không, thưa trung sĩ, chính tôi cũng đang điều tra đây, tôi nói vẻ rất nghiêm túc. Tốt nhất là anh nên nói cho tôi anh biết được những tin tức gì về vụ việc rồi.

Anh ta lại cố nhịn cười.

– Ôi trời ơi, không, tôi có mơ không đấy: anh đang điều tra á? Thế thì đó chính là tin tức về vụ việc đấy. Mà anh còn nợ tôi 15 đô la đấy.

– 15 đô la? Tại sao thế?

– Chính là số tiền tôi phải trả để mua cuốn sách của anh đấy. Tôi đọc nó năm ngoái. Truyện viết quá dở. Chắc nó là cuốn dở nhất trong đời mà tôi đọc. Tôi đòi anh phải hoàn tiền lại cho tôi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt tay trung sĩ, nói:

– Anh phải chứng minh được điều anh nói cái đã, trung sĩ.

– Vừa nói, tôi vừa đắc thắng thẳng tiến đến phía cái hố mà không thèm nhìn phía trước nên bị ngã thẳng xuống hố. Tôi lại hét toáng lên lần nữa khi mình nằm ngay chính nơi Nola chết.

– Anh thật, không thể chấp nhận được! Gahalowood kêu lên từ phía trên mặt đất.

Anh ta chìa tay ra, kéo tôi lên. Chúng tôi lên phía sân nhà, ngồi xuống đó, tôi trả lại cho Gahalowood số tiền anh ta đòi tôi bồi thường. Tôi chỉ có một tờ 50 đô.

– Anh có tiền lẻ không? Tôi hỏi.

– Không.

– Thế thì cứ cầm cả đi.

– Ồ, cảm ơn nhà văn.

– Tôi không phải là nhà văn nữa rồi.

Tôi nhanh chóng nhận thấy trung sĩ Gahalowood là người đàn ông vừa thô lỗ vừa cứng đầu. Tuy nhiên, sau khi nài nỉ hồi lâu, anh ta cũng kể hôm phát hiện ra vụ việc đúng ca trực nên anh ta là một trong những người đầu tiên có mặt ở hiện trường chỗ cái hố chôn xác chết.

– Trong hố có bộ hài cốt và một cái túi da. Mặt phía trong của chiếc túi da có rập tên Nola Kellergan. Khi mở túi, tôi thấy có một bản thảo viết tay, tương đối còn nguyên trạng. Tôi nghĩ chất liệu da của chiếc túi đã giúp bảo toàn đống giấy.

– Làm sao anh biết được bản thảo đó là của Harry Quebert?

– Lúc ấy thì tôi không biết. Nhưng sau đó, ở phòng hỏi cung, tôi đưa nó cho Harry Quebert xem và ông ta đã thừa nhận ngay lập tức. Tất nhiên sau đó tôi đã kiểm tra nội dung viết bên trong, chính xác từng chữ với cuốn tiểu thuyết Nguồn gốc cái xấu xa được xuất bản năm 1976, tức là chưa tới một năm sau khi xảy ra thảm kịch. Thật đúng là điều ngẫu nhiên hay ho, phải không?

– Việc Harry Quebert viết một cuốn tiểu thuyết về Nola không thể chứng tỏ ông ta là người giết Nola. Ông ấy nói rằng bị mất bản thảo, Và sự thật là chính Nola lấy.

– Người ta tìm thấy hài cốt của bé gái này trong vườn nhà ông ấy bên cạnh lại có bản thảo viết tay của ông ta. Nhà văn chỉ cần đưa cho tôi một bằng chứng ngoại phạm của ông ta, rồi tôi sẽ thay đổi ý kiến.

– Tôi muốn tận mắt nhìn thấy bản thảo đó.

– Không được. Đây là vật bảo mật.

– Nhưng tôi đã nói với anh là tôi cũng đang điều tra cơ mà, tôi nài nỉ.

– Cuộc điều tra của anh chẳng liên quan gì tới tôi cả, nhà văn ạ. Anh sẽ được biết đến hồ sơ vụ án ngay khi Quebert ra tòa.

Tôi muốn thể hiện cho viên trung sĩ thấy rằng tôi không phải hạng điều tra nghiệp dư, tôi cũng nắm được một số điều nhất định về vụ việc.

– Tôi đã nói chuyện với Travis Dawn, hiện là Cảnh sát trưởng của Aurora. Có vẻ như lúc Nola biến mất, ông ta đang nghiên cứu theo hướng người lái xe ô tô Monte Carlo màu đen.

– Tôi biết chuyện đó, Gahalowood đáp lại ngay. - Thám tử Sherlock Holmes này, anh có biết không, chính Harry Quebert cũng có xe Chevrolet Monte Carlo đen đấy.

– Làm sao anh biết được?

– Tôi đọc báo cáo viết hồi đó.

Tôi suy nghĩ một giây rồi nói:

– Đợi chút, thưa trung sĩ, nếu anh là người tinh tường, thì hãy giải thích cho tôi xem tại sao Harry lại đi trồng hoa vào đúng chỗ mà người ta cho là chính ông ta chôn Nola?

– Ông ta nghĩ những người làm vườn không đào sâu đến thế.

– Điều này bất hợp lí lắm, anh hẳn biết vậy. Harry không giết Nola Kellergan.

– Làm sao anh lại có thể chắc chắn thế?

– Vì ông ta yêu Nola Kellergan.

– Bị can bao giờ cũng nói trong phiên tòa rằng: “Vì quá yêu nên tôi giết cô ấy”. Nhưng khi yêu thì không ai giết người cả.

Nói đến đấy, Gahalowood đứng dậy báo hiệu rằng anh ta muốn chấm dứt cuộc nói chuyện với tôi tại đây.

– Anh phải đi à, trung sĩ? Nhưng việc điều tra của chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu.

– Của chúng ta á? Ý anh nói là của tôi chứ hả?

– Khi nào chúng ta gặp lại nhau vậy?

– Không bao giờ, nhà văn ạ, không bao giờ.

Thế rồi anh ta bỏ đi, không hề có ý chào từ biệt.

Nếu như Gahalowood chẳng coi tôi là nghiêm túc thì trái lại Travis Dawn đối xử với tôi hoàn toàn ngược hẳn, sau đó ít lâu, tôi đã gặp ông ta tại đồn cảnh sát Aurora để cho ông xem tin nhắn nặc danh mà tôi nhận được vào tối hôm trước.

– Tôi đến tìm ông vì tôi thấy cái này ở Goose Cove, - vừa nói tôi vừa đặt mẩu giấy lên bàn làm việc của Travis Dawn.

Ông ta đọc mẩu giấy.

Hãy quay về nhà đi, Goldman? Mẩu giấy này được viết khi nào?

– Tối hôm qua. Khi tôi ra ngoài đi dạo trên bờ biển, lúc trở về nhà, tôi thấy mẩu tin nhắn này gắn ở cửa ra vào.

– Tôi nghĩ chắc cậu không thấy gì thêm nữa…

– Không hề thấy gì nữa hết.

– Đây là lần đầu tiên à?

– Nhưng hôm nay mới là ngày thứ hai tôi ở đây…

– Tôi sẽ mở một đơn kiện giúp cậu để lập hồ sơ. Cần phải thận trọng đấy Marcus ạ.

– Ông nói cứ như mẹ tôi vậy.

– Thật đó, chuyện rất nghiêm túc đấy. Đừng có đánh giá thấp tác động cảm xúc của chuyện này. Tôi giữ cái mẩu tin nhắn này lại nhé?

– Tôi cho ông đấy.

– Cảm ơn. Tôi có thể làm gì thêm cho cậu nữa không? Tôi nghĩ cậu không đến đây chỉ vì mỗi mảnh giấy này.

– Tôi muốn được ông đưa đến Side Creek, nếu ông có thời gian. Tôi muốn xem nơi diễn ra toàn bộ sự việc.

Travis không chỉ đồng ý dẫn tôi tới Side Creek, mà còn dẫn tôi ngược dòng thời gian trở về 33 năm trước. Trên chiếc xe ô tô tuần tra cảnh sát, ông đưa tôi đi đúng hành trình mà trước đây chính ông đã từng đi khi vừa nghe xong cú điện thoại của bà Deborah Cooper. Từ Aurora, cứ thẳng quốc lộ 1 theo hướng đi Vermont chạy dài dọc theo bờ biển, chúng tôi vượt qua trước ngôi nhà Goose Cove, sau đó vài dặm là bìa rừng Side Creek và điểm giao cắt với đường Side Creek, chính ở cuối con đường này là nhà của bà Deborah Cooper. Travis quặt tay lái và chúng tôi đã đứng trước ngôi nhà nhỏ xinh xắn bằng gỗ, hướng ra phía đại dương và được rừng bao bọc xung quanh. Một vị thế tuyệt đẹp nhưng hoàn toàn có độc.

– Không có gì thay đổi cả, Travis nói khi chúng tôi đi vòng quanh ngôi nhà. Tường đã được sơn lại, màu hơi sáng hơn trước một chút. Còn lại mọi thứ hoàn toàn y như trước.

– Hiện tại ai sống ở đây?

– Một cặp vợ chồng người Boston, chỉ sống ở đây vào mùa hè. Họ thường đến vào tháng Bảy và cuối tháng Tám thì đi. Suốt phần thời gian còn lại ngôi nhà bị bỏ trống.

Ông ta chỉ cho tôi cánh cửa lối sau, dẫn ra nhà bếp và nói tiếp:

– Lần cuối cùng tôi thấy bà Deborah Cooper còn sống là ngay trước cửa này. Lúc đó, Cảnh sát trưởng Pratt cũng vừa tới: ông ta bảo bà ấy ở yên trong nhà, đừng có sợ, rồi chúng tôi cùng nhau vào rừng rà soát. Ai mà có thể ngờ được 20 phút sau, bà ấy bị một viên đạn găm vào ngực giết chết.

Vừa nói, Travis vừa đi thẳng về phía cánh rừng. Tôi hiểu rằng, ông ta đang quay trở lại trên con đường nhỏ mà xưa kia, ông ta đã cùng đi với cảnh sát trưởng Pratt ba mươi ba năm trước.

– Cảnh sát trưởng Pratt bây giờ thế nào rồi? Tôi đi theo ông ta hỏi.

– Về hưu rồi. Ông ta vẫn ở Aurora, tại Mountain Drive. Chắc là cậu đã có lần gặp ông ấy rồi. Người ông ấy rất vạm vỡ, bất kể lúc nào cũng mặc bộ đồ đánh gôn.

Chúng tôi tiến sâu vào giữa những hàng cây. Xuyên qua tầng tầng lớp lớp cây cối rậm rạp, chúng tôi có thể nhìn thấy bãi biển ở phía dưới, hơi thấp hơn một chút từ đằng xa. Sau khi đi bộ chừng mười lăm phút, Travis dừng lại trước ba cây thông khá thẳng.

– Đây, ở đây này.

– Ở đây này gì cơ a?

– Ở đây là nơi có bao nhiêu là máu, rồi những món tóc vàng, một miếng vải màu đỏ. Thật là kinh hoàng. Tôi lúc nào cũng nhận ra chỗ này: trên các tảng đá rêu mọc nhiều hơn, cây cối có lớn lên thêm, nhưng đối với tôi thì không có gì thay đổi cả.

– Sau đó, các ông đã làm gì?

– Chúng tôi nhận định có điều rất nghiêm trọng đã xảy ra, nhưng chúng tôi không có thời gian nán lại đó lâu hơn để xem cho kĩ, vì ngay lúc đó có tiếng súng vang lên. Thật là điên rồ, chúng tôi hoàn toàn không thấy gì hết … Nghĩa là, nhẽ ra tôi phải nhìn thấy bóng dáng cô gái đó hay tên sát nhân vào tích tắc nào đó chứ . .. Nhưng tôi không thể hiểu tại sao lại bỏ lỡ cái cơ hội đó, không nhìn thấy bất kì điều gì… Chúng tôi nghĩ bọn chúng trốn trong các lùm cây, thằng sát nhân đã bịt miệng cô bé. Khu rừng thực sự rất rộng, nên hoàn toàn có khả năng có chuyện gì đó xảy ra mà mình không thấy. Tôi nghĩ cô bé đã lợi dụng giây phút sơ hở của kẻ tấn công vùng thoát được, rồi chạy thẳng vào nhà cầu cứu mẹ Cooper. Hắn đuổi theo cô bé đến tận ngôi nhà và đã trừ khử mẹ Cooper.

– Vậy là khi nghe thấy tiếng súng nổ, các ông liền lập tức quay trở lại ngôi nhà…

– Đúng vậy.

Chúng tôi quay trở lại ngôi nhà.

– Tất cả mọi chuyện đều xảy ra ở bếp, Travis nói với tôi. Từ trong rừng, Nola chạy vào kêu cứu; mẹ Cooper mở cửa cho cô bé xong thì vào phòng khách gọi điện báo cảnh sát rằng cô bé đã ở trong nhà bà. Tôi biết là điện thoại đặt ở phòng khách bởi vì chính tôi cũng đã dùng nó nửa tiếng trước để gọi Cảnh sát trưởng Pratt. Trong khi mẹ Cooper gọi điện thoại, thì kẻ tấn công đã lẻn vào bếp tóm được Nola, đúng lúc đó mẹ Cooper lại xuất hiện ở nhà bếp nên hắn đã đánh bà. Sau đó, hắn lôi Nola đi, kéo cô bé đến tận xe ô tô.

– Chiếc xe ô tô ấy ở đâu?

– Trên đường 1, con đường dẫn thẳng tới khu rừng này. Lại đây, tôi sẽ chỉ cho cậu.

Một lần nữa, Travis lại dẫn tôi đi từ nhà vào rừng nhưng lần này theo hướng hoàn toàn ngược lại. Ông hướng dẫn tôi từng bước chắc chắn xuyên qua khu rừng và chẳng bao lâu sau, rốt cuộc chúng tôi đã ở ngay trên đường 1.

– Chiếc xe Chevrolet đen đỗ ở đây. Hồi đó, các lối đi thẳng quốc lộ còn rậm rạp chứ không thoáng như bây giờ, chúng bị các bụi cây che kín.

– Làm thế nào mà ông lại biết được họ đi đúng đường này?

– Có nhiều vết máu từ ngôi nhà tới tận đây.

– Thế còn chiếc ô tô?

– Bay hơi hoàn toàn. Như tôi nói với cậu, Phó Cảnh sát trưởng khi đến đây tiếp viện chúng tôi đã đi theo con đường này, run rủi sao lại gặp chiếc xe ô tô đó. Một cuộc rượt đuổi đã diễn ra, rào chắn đường của cảnh sát được dựng lên khắp nơi nhưng không may chúng đã trốn thoát.

– Làm sao mà tên giết người lại có thể lọt lưới được nhỉ?

– Tôi cũng muốn biết điều đó lắm, phải nói là tôi có biết bao nhiêu câu hỏi luôn ám ảnh trong đầu từ ba mươi ba năm nay về vụ việc này. Cậu biết không, mỗi lần leo lên xe ô tô cảnh sát là mỗi lần tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu chúng tôi tóm được chiếc xe Chevrolet bẩn thỉu đó. Có thể chúng tôi đã cứu được cô bé…

– Vậy ông cho rằng Nola Kellergan ở trên chiếc xe ô tô Chevrolet đen đó à?

– Bây giờ khi ta đã phát hiện ra hài cốt của cô bé chỉ nằm cách đây có hai dặm thì tôi dám chắc vào điều đó…

– Vậy thì ông cũng nghĩ rằng chính Harry là người lái chiếc xe ô tô Chevrolet đen đó phải không?

Ông ta nhún vai.

– Cứ nói đơn giản là khi chứng kiến những sự kiện xảy ra gần đây, tôi không thể tưởng tượng được lại có ai khác ngoài ông ấy làm việc đó.

Cảnh sát trưởng Gareth Pratt mà tôi cũng tìm gặp ngay chính ngày hôm đó có vẻ cũng cùng ý kiến với vị cấp phó của mình về tội lỗi của Harry. Ông ta tiếp tôi ngay trước cổng nhà, vẫn trong bộ quần áo đánh gôn. Amy, vợ của ông ta, sau khi mời chúng tôi uống nước, cứ giả vờ như đang chăm sóc các chậu cây cảnh ở sảnh để hóng chuyện. Bà cũng không giấu giếm điều đó, vì thỉnh thoảng bà lại chêm vào vài câu bình luận ý kiến của ông chồng.

– Tôi đã gặp anh rồi phải không? Pratt hỏi tôi.

– Vâng, tôi thường xuyên đến Aurora mà.

– Chàng trai lịch lãm này chính là người viết cuốn tiểu thuyết đó, vợ ông ta chêm vào.

– Nom anh không giống cái tay đã viết cuốn truyện đó gì cả? Ông ta nghi ngờ.

– Có chứ, chính tôi đã viết cuốn truyện đó, ngoài ra tôi còn viết mấy cuốn khác nữa.

– Thấy chưa, Gareth, tôi đã bảo ông rồi mà, Amy ngắt lời.

– Bà này, đừng có ngắt lời bọn tôi như vậy chứ: đây là khách của tôi, tôi xin cảm ơn bà. Thế nào, anh Goldman, tại sao tôi lại có hân hạnh được đón tiếp anh thế này?

– Nói thật là tôi đang có gắng lí giải một số câu hỏi liên quan tới vụ ám sát Nola Kellergan. Tôi đã nói chuyện với Travis Dawn, ông ta bảo hồi đó ông có nghi vấn về Harry.

– Đúng vậy.

– Căn cứ vào đâu ạ?

– Căn cứ vào dư luận thôi. Đặc biệt là con đường ngoằn ngoèo lúc tôi đuổi theo tên sát nhân: nó cho thấy tên giết người phải là một tay trong vùng. Phải rất quen thuộc với vùng này mới có thể thoát thân trong khi tất cả lực lượng cảnh sát của vùng đã được huy động như vậy. Thế rồi lại còn chiếc xe ô tô Monte Carlo màu đen nữa chứ. Tất nhiên là chúng tôi đã lập danh sách tất cả các chủ sở hữu loại xe này đang sống trong vùng lúc đó: người duy nhất trong số họ không có bằng chứng ngoại phạm chính là Quebert.

– Nhưng mà, rốt cuộc các ông lại không tiến hành điều tra theo hướng Harry Quebert.

– Không, bởi vì ngoài chuyện xe ô tô, chúng tôi không có bằng chứng nào khác để buộc tội ông ta. Hơn thế, chúng tôi đã rất nhanh chóng loại ông ta ra khỏi danh sách những kẻ tình nghi. Việc phát hiện ra bộ hài cốt của cô bé trong vườn nhà ông ta chứng tỏ chúng tôi đã phạm sai lầm. Thật là điên quá, vì tôi cũng luôn luôn đặc biệt có cảm tình với ông ta… Rốt cuộc, có thể cảm tình khiến tôi đánh giá sai ông ta: Ông ta lúc nào cũng cực kì đáng mến, thân thiện, dễ dàng thuyết phục được người khác… Tôi muốn nói rằng, anh Goldman à, nếu tôi hiểu đúng, thì chính anh là người biết rõ ông ấy: bây giờ khi anh biết cô bé kia được chôn trong vườn của ông ta, anh có cảm thấy như sực nhớ ra một chuyện gì đó mà ông ta đã làm hay đã nói khiến anh có chút nghi ngờ gì chăng?

– Không, thưa ông. Tôi chả nhớ điều gì tương tự như vậy cả.

Khi trở về Goose Cove, tôi thấy ở phía bên kia dải băng của cảnh sát, những cây cẩm tú cầu đang sắp chết khô trên miệng hố, toàn bộ rễ đến phơi hết cả lên trời. Tôi bèn vào khu nhà phụ làm ga ra tìm một chiếc xẻng. Sau đó, tôi lẻn vào trong vùng cấm, đào một vuông đất mềm hướng ra phía đại dương và trồng những cây hoa vào đó.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.