30
Siêu Nhân“Chương 2 của cuốn sách rất quan trọng, Marcus ạ. Chương 2 phải sắc và mạnh.
– Kiểu như thế nào hả thầy Harry?
– Như đấm bốc ấy. Anh thuận tay phải, nhưng thế tự vệ của anh lúc nào cũng phải là nắm đấm trái: cú đầu tiên nhắm thẳng vào mặt đối thủ, cú tiếp theo là nắm đấm phải, cần mạnh để hạ gục đối thủ. Chương 2 của anh cũng vậy: một cú đấm phải vào quai hàm độc giả.”
Chuyện xảy ra vào thứ Năm ngày 12 tháng Sáu năm 2008. Tôi ở trong nhà suốt buổi sáng, đang đọc sách ở phòng khách. Bên ngoài trời mưa nhưng nóng: kể từ ba ngày nay, New York đang tắm mình bởi những cơn mưa nóng ẩm. Vào khoảng 13 giờ, có chuông điện thoại reo. Tôi nhấc máy trả lời, thoạt đầu tôi tưởng không có ai ở đầu dây bên kia. Sau đó, tôi nghe rõ tiếng nức nở nghẹn lại.
– Alô? Alô? Ai đấy? tôi hỏi.
– Cô ấy… cô ấy đã chết.
Giọng nói kìm nén thật khó nghe nhưng tôi nhận ra ngay lập tức.
– Thầy Harry, thầy Harry, thầy phải không?
– Cô ấy chết rồi, Marcus.
– Chết? Ai chết?
– Nola.
– Cái gì? Thế là thế nào?
– Cô ấy đã chết, tất cả là lỗi tại tôi, Marcus ạ… Tôi đã làm gì, trời ơi, tôi đã làm gì?
Ông đang khóc.
– Thầy Harry, thầy đang nói về điều gì vậy? Thầy nói cho em biết đi.
Nhưng ông đã gác máy. Tôi gọi lại nhà thầy ngay lập tức nhưng ông không trả lời. Gọi vào di động, thầy cũng không nghe máy. Tôi thử gọi lại nhiều lần nữa, để lại nhiều tin nhắn trên điện thoại. Nhưng vẫn chẳng có tin phản hồi. Tôi vô cùng lo lắng. Lúc đó tôi không biết là Harry gọi cho tôi từ đồn cảnh sát bang ở thành phố Concord. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra cho đến tận khoảng 16 giờ, Douglas gọi điện cho tôi.
– Marc, ôi trời, cậu biết gì không? Anh ta gào thất thanh.
– Biết cái gì?
– Ôi trời ơi, bật tivi lên đi! Chuyện về Harry Quebert! Về Quebert đấy!
– Quebert? Quebert cái gì?
– Bật tivi lên đi trời ạ!
Ngay lập tức tôi mở tivi, xem một kênh thông tin bất kì. Tôi quả đỗi ngạc nhiên khi trên màn hình đang hiện lên những hình ảnh ở Goose Cove, giọng cô phát thanh viên giảng giải: Chính tại đây, trong ngôi nhà này ở thành phố Aurora, thuộc bang New Hampshire, là nơi nhà văn Harry Quebert hôm nay vừa bị bắt sau khi cảnh sát đã đào được một bộ hài cốt trong dinh thự của ông. Theo những yếu tố ban đầu của cuộc điều tra, đây có thể là xác chết của Nola Kellergan, một thiếu nữ trong vùng đã bị mất tích vào tháng Tám năm 1975 lúc mới mười lăm tuổi. Từ đó đến nay, vẫn chưa ai biết chuyện gì đã xảy ra… Bất chợt, mọi thứ quanh tôi quay cuồng; tôi ngã gục xuống tràng kỉ, choáng váng kinh ngạc. Tôi không còn nghe được gì hết: cả tiếng ti vi lẫn tiếng Douglas, ở đầu kia của đường dây điện thoại đang rống lên: “Marcus, cậu vẫn còn ở đấy chứ, Alô? Ông ta đã giết một bé gái à? Ông ta đã giết cô bé đó à?” Trong đầu tôi, mọi thứ lẫn lộn, như trong một cơn ác mộng.
Vậy là cùng lúc với cả nước Mỹ cũng đang sững sờ kinh ngạc, qua truyền hình tôi biết được câu chuyện vừa xảy ra trước đó vài giờ: vào đầu giờ sáng, theo yêu cầu của Harry, một công ty cây xanh đã đến Goose Cove để trồng cẩm tú cầu trong vườn nhà ông. Khi đào đất trồng cây, những người thợ làm vườn đã phát hiện ra bộ xương người được chôn ở độ sâu một mét và ngay lập tức báo cảnh sát. Một bộ xương người hoàn chỉnh đã nhanh chóng được mang ra ánh sáng và Harry bị bắt.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Người ta thay nhau truyền hình trực tiếp từ Aurora về những thông tin xoay quanh vụ án, từ thành phố Concord, thủ phủ bang New Hampshire, nằm cách đó sáu mươi dặm về phía đông bắc, nơi Harry từ bây giờ bị giam giữ trong nhà tù dành cho tội phạm địa phương của cảnh sát bang. Nhiều nhóm nhà báo đã đến hiện trường để theo dõi sát cuộc điều tra. Có vẻ như người ta đã tìm thấy cùng với bộ hài cốt, một yếu tố nào đó cho phép suy luận một cách nghiêm túc rằng đây chính là hài cốt của Nola Kellergan; một quan chức cảnh sát đã chỉ ra rằng nếu thông tin này được khẳng định thì điều đó có nghĩa là Harry Quebert cũng bị coi là đối tượng tình nghi về cái chết của một người có tên là Deborah Cooper, người cuối cùng nhìn thấy Nola còn sống vào ngày 30 tháng Tám năm 1975, bị giết hại cùng ngày sau khi gọi báo cảnh sát về Nola. Câu chuyện thực sự đáng kinh ngạc. Tin đồn càng ngày càng bùng lên mạnh mẽ; thông tin lan truyền khắp đất nước bằng nhiều phương tiện như ti vi, đài internet và cả các mạng xã hội: Harry Quebert, sáu mươi bảy tuổi, một trong những tác giả lớn của nửa sau thế kỉ, lại là một kẻ giết trẻ vị thành niên kinh tởm.
Phải rất lâu sau đó, tôi mới ý thức được điều gì đang xảy ra: có thể là rất nhiều giờ sau đó. Vào lúc 20 giờ, khi Douglas đến tận nhà tôi vì quá lo lắng, kiểm tra xem tôi có chịu đựng được cú sốc này không, thì tôi vẫn cứ tin chắc có điều gì đó nhầm lẫn. Tôi nói:
– Thế là thế nào, làm sao có thể kết tội ông ấy giết chết một lúc hai mạng người trong khi thậm chí người ta còn chưa chắc chắn đó là hài cốt của Nola!
– Dù sao thì cũng có bộ hài cốt chôn trong vườn nhà ông ấy!
– Thế tại sao ông ấy lại cho người đào bới đúng cái chỗ mà gọi là được chôn cái xác chết ấy? Vô lí thật đấy, mình phải đi đến đó mới được.
– Cậu đi đâu?
– Đến bang New Hampshire. Mình phải đi bảo vệ Harry.
Douglas trả lời một cách rất thực tế đúng cái chất của người bản xứ Midwest:
– Không được, Marc. Đừng có đi đến đấy. Đừng có đi nhúng mũi vào cái đống cứt thối hoắc đấy…
– Harry đã gọi điện cho mình.
– Lúc nào? Hôm nay à?
– Vào khoảng 1 giờ chiều nay. Mình nghĩ đó là cú điện thoại duy nhất mà nghi phạm được quyền gọi. Mình phải đi bảo vệ ông ấy. Đây là việc quan trọng.
– Quan trọng á? Việc quan trọng là cuốn sách thứ hai của cậu. Hi vọng là cậu không cho tớ ăn quả lừa đấy chứ, cậu phải có bản thảo nộp vào cuối tháng. Barnaski chuẩn bị thải cậu rồi đấy. Cậu có ý thức hết được những điều sẽ xảy ra với Harry không? Đừng có nhúng tay vào đống phân thối ấy, Marc, cậu còn quá trẻ! Đừng tự hủy hoại sự nghiệp của mình.
Tôi không trả lời. Trên tivi, trợ lí của người đại diện cho cơ quan pháp luật Nhà nước vừa mới phát biểu trước cánh nhà báo. Ông ta liệt kê tất cả các tội danh đang đè lên vai Harry: kẻ bắt cóc nguy hiểm nhất, thủ phạm hai vụ giết người liên tiếp nguy hiểm nhất. Harry đã chính thức bị buộc tội ám sát Deborah Cooper và Nola Kellergan. Với hai tội danh bắt cóc và giết người, Harry có thế phải chịu án tử hình.
Vận hạn của Harry mới chỉ bắt đầu. Ngày hôm sau, hình ảnh những phiên họp đầu tiên của tòa được lan ra khắp đất nước. Dưới hàng chục máy quay và hàng loạt tia sáng flash của máy ảnh, người ta thấy hình ảnh Harry đang tiến ra bục bị cáo, tay bị còng và xung quanh là cảnh sát. Ông có vẻ rất căng thẳng: nét mặt tối tăm, râu mọc lởm chớm không cạo, đôi mắt sưng húp sụp, tóc tai bù xù, cúc áo sơ mi mở tung. Luật sư của ông, Benjamin Roth, ngồi bên cạnh. Roth là một luật sư nổi tiếng ở Concord, trước kia rất hay được nhờ đến và đôi khi tôi cũng có gặp ở Goose Cove nên cũng hơi quen biết ông ta.
Hệ thống truyền hình kì diệu đã cho phép cả nước Mỹ được theo dõi trực tiếp vụ xét xử cho thấy Harry phản đối các tội danh mà người ta đang cáo buộc, hội đồng phán xử tuyên bố tạm giam Harry trong khu tù nhân có địa vị của bang New Hampshire. Đây mới chỉ là khởi đầu của trận bão tố: lúc này, tôi vẫn còn nuôi hi vọng ngây ngô vào một giải pháp nhanh chóng, nhưng một tiếng sau khi phiên tòa diễn ra, tôi nhận được cú điện thoại từ Benjamin Roth.
– Harry đưa cho tôi số điện thoại của anh. Ông ta nài nỉ tôi gọi điện cho anh, ông ấy muốn nhắn rằng ông ấy vô tội, rằng ông ấy không giết bất kì ai.
– Tôi biết rõ là ông ấy vô tội! Tôi trả lời. Tôi tin chắc chắn như vậy. Tình hình ông ấy thế nào?
– Rất tồi tệ. Như anh có thể tưởng tượng đấy. Cảnh sát đang gây áp lực cho ông ấy. Ông ấy đã thú nhận mối quan hệ với Nola vào mùa hè trước khi cô này biến mất.
– Tôi biết chuyện với Nola, nhưng còn các chuyện khác thì sao?
Roth lưỡng lự một giây trước khi trả lời:
– Tôi thì tôi phủ định, nhưng… Anh ta ngập ngừng.
– Nhưng cái gì? Tôi lo lắng hỏi.
– Marcus, tôi không giấu anh nhưng quả thực việc này quá khó. Tình hình rất nghiêm trọng, họ có bằng chứng chết người.
– Ý anh là thế nào mà anh bảo bằng chứng chết người? Nói cho rõ ràng nào, trời ạ!
– Chỉ giữa tôi và anh thôi nhé. Không ai được biết đấy.
– Tôi sẽ không nói gì. Anh có thể tin tưởng ở tôi.
– Cùng với hài cốt, cảnh sát còn tìm thấy cả bản thảo viết tay của cuốn Nguồn gốc cái xấu xa.
– Cái gì?
– Như tôi đã nói với anh đấy: bản thảo gốc của cái quyển sách chết tiệt kia được chôn cùng với cô ta. Harry đang nằm giữa một đống phân thối hoắc. Thật là nan giải.
– Thế ông ấy giải thích thế nào?
– Ờ, Harry bảo rằng ông ấy viết cuốn sách đó vì cô ta. Cô ta lúc nào cũng ở nhà ông ấy ở Goose Cove, thỉnh thoảng có mượn mấy trang mang về đọc. Nhưng mấy ngày trước khi cô ta biến mất, toàn bộ bản thảo cũng bị cô ta mang đi.
– Gì cơ? Tôi kêu lên. Ông ấy đã viết cuốn sách này vì cô bé ấy ư?
– Đúng. Bằng bất cứ giá nào, tin này cũng không được lan ra. Tôi để cho anh tưởng tượng xì căng đan sẽ nổ ra như thế nào nếu giới truyền thông biết rằng một trong những cuốn sách bán chạy nhất trong vòng năm mươi năm gần đây của nước Mỹ không đơn thuần là một câu chuyện tình như mọi người vẫn tưởng tượng, mà là kết quả của mối quan hệ yêu đương bất chính giữa một gã đàn ông ba mươi tư và một con bé mười lăm tuổi…
– Anh có nghĩ chúng ta có thể xin thả tự do cho Harry nếu chấp nhận trả tiền cọc không?
– Trả một khoản đặt cọc á? Marcus à, anh chưa hiểu hết được tính nghiêm trọng của vụ việc rồi: không có chuyện xin thả tự do bằng cách trả tiền cọc khi dính vào án mạng. Harry có nguy cơ bị tử hình. Khoảng chục ngày nữa, ông ta sẽ bị giải ra trước hội đồng thẩm phán cấp cao hơn, họ sẽ quyết định việc truy cứu trách nhiệm và đưa ông ấy ra tòa. Thường đó chỉ là thủ tục thôi, còn chẳng nghi ngờ gì nữa, ông ấy sẽ phải bị đưa ra tòa xét xử. Khoảng sáu tháng, có thể là một năm nữa.
– Thế trong thời gian đó thì sao?
– Thì ông ấy ngồi tù và đợi.
– Thế nếu ông ấy vô tội?
– Đây là luật rồi. Tôi nhắc lại với anh là tình hình rất nghiêm trọng. Người ta kết tội ông ấy giết hai mạng người.
Tôi đổ sụp xuống chiếc ghế dài.
– Tôi cần phải nói chuyện với Harry. Hãy bảo ông ấy gọi điện cho tôi! Tôi năn nỉ Roth. Rất quan trọng đấy.
– Tôi sẽ chuyển cho ông ấy tin nhắn của anh.
– Hãy nói với ông ấy rằng tôi nhất thiết phải nói chuyện với ông ấy và tôi đợi điện thoại của ông ấy.
Ngay khi dập máy, tôi vào giá sách lấy ra cuốn Nguồn gốc cái xấu xa. Ở trang đầu tiên của cuốn sách có dòng đề tặng của tác giả:
Tặng Marcus, cậu học trò xuất sắc nhất của tôi với tình bạn chân thành nhất. HLQuebert, tháng Năm năm 1999.
Tôi vùi đầu vào đọc cuốn truyện mà từ nhiều năm nay tôi không thèm giở ra. Đó là một câu chuyện tình, đan xen giữa các tình tiết của truyện với các mẩu tin nhắn và thư từ; câu chuyện về một người đàn ông và một người đàn bà yêu nhau tha thiết mà không thực sự có quyền được yêu. Vậy là Harry viết cuốn truyện này cho người con gái bí ẩn mà tôi chưa hề hay biết. Đến giữa đêm khuya khi đọc xong, tôi suy nghĩ rất lâu về tựa đề của nó. Và cũng là lần đầu tiên, tôi tự hỏi về ý nghĩa của tựa đề này: tại sao lại là Nguồn gốc cái xấu xa? Cái xấu xa mà Harry muốn nói ở đây là gì?