Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Tamara đã hi vọng ô tô bị hỏng hay thậm chí là một vụ tai nạn. Bất kì điều gì, miễn không phải là bà đang bị lừa. Giả vờ có việc phải làm ở trong bếp, bà đi gọi điện thoại nhiều lần đến ngôi nhà ở Goose Cove, nhưng không ai trả lời. Vậy là bà mở đài để nghe tin tức, không hề có một vụ tai nạn nào được thông báo, và cũng không có một nhà văn nổi tiếng nào bị chết ở bang New Hampshire vào ngày hôm đó. Hai lần, bà thấy tiếng xe ô tô trước nhà, lần nào tim bà cũng đập dữ đội: là anh ta! Nhưng không: đó là những người hàng xóm ngu dốt.

Những vị khách mời không thể chịu đựng hơn được nữa: chết ngạt vì nóng bức, rốt cuộc họ chạy hết ra ngồi dưới tấm bạt để cho mát hơn chút ít. Họ ngồi đó, cảm thấy buồn chán trong một sự yên lặng chết chóc. “Tôi hi vọng rằng đó sẽ là một tin cực kì quan trọng”, rốt cuộc Donna nói. “Nếu như tôi uống thêm một ly nữa, tôi sẽ nôn ra mất”, Amy phát biểu. Cuối cùng, Tamara yêu cầu phục vụ bày thức ăn lên bàn và mời mọi người vào bữa.

14 giờ, bữa trưa đã bắt đầu được một lúc nhưng vẫn chưa có tin tức gì của Harry. Jenny đau lòng không thể nuốt được bất cứ cái gì. Cô cố gắng không bật khóc nức nở trước tất cả mọi người. Tamara, điên lên vì giận dữ: trễ hẹn những hai giờ đồng hồ, anh ta sẽ không đến nữa. Làm thế quái nào mà anh ta lại có thể chơi bà một vố như vậy được chứ? Loại đàn ông lịch lãm nào lại cư xử như vậy? Như thế chưa đủ khiến Tamara điên tiết, Donna vẫn một mực nài nỉ bà thông báo tin tức quan trọng đấy là gì. Tamara không nói gì. Bobby bất hạnh muốn cứu vãn tình thế và danh dự cho vợ mình, bèn đứng dậy, trịnh trọng nâng cốc của mình lên và tuyên bố đầy vẻ tự hào, mắt hướng về các vị khách mời: “Các bạn thân mến của tôi, chúng tôi muốn thông báo các bạn biết rằng chúng tôi vừa có một chiếc ti vi mới”.

Tất cả mọi người im lặng một lúc lâu vì khó hiểu. Tamara cũng không thể chịu đựng được vì bị làm trò cười, cũng đứng lên và tuyên bố: “Robert bị ung thư. Ông ấy sắp chết”. Các vị khách mới ngay lập tức đều mủi lòng, cả Bobbo cũng vậy, ông thậm chí còn không biết là mình sắp chết và tự hỏi bác sĩ đã gọi điện thoại đến nhà lúc nào và tại sao vợ ông không nói gì với ông. Bỗng Robert bật khóc nức nở vì ông thấy nhớ cuộc sống quá. Gia đình ông, con gái ông, thành phố bé nhỏ của ông: ông sẽ nhớ tất cả mọi thứ. Mọi người liền ôm lấy ông và hứa sẽ đến bệnh viện thăm ông cho tới tận khi ông trút hơi thở cuối cùng và họ sẽ không bao giờ quên ông.

Sở dĩ Harry không tới dự bữa tiệc do Tamara Quinn tổ chức là bởi anh đang ngồi ở đầu giường bệnh của Nola. Ngay khi nhận được tin báo của Pinkas, anh lập tức đến ngay bệnh viện Montburry nơi Nola điều trị. Anh đã ở trong bãi đỗ xe nhiều giờ liền, bên cạnh tay lái, không biết phải làm gì. Anh cảm thấy có lỗi: nếu như nàng muốn chết, là tại anh. Ý nghĩ này khiến anh cũng muốn tự tử. Anh cứ để mặc cho cảm xúc tuôn trào: anh đang cảm nhận mức độ tình cảm anh dành cho nàng. Và anh nguyền rủa tình yêu; khi nàng ở đó, ngay bên cạnh anh, anh có thể thuyết phục mình rằng giữa họ không có gì sâu nặng, anh cần phải tránh xa nàng trong đời, nhưng ngay bây giờ khi anh có nguy cơ mất nàng, anh không thể tưởng tượng mình có thể sống mà thiếu nàng. Nola, Nola yêu quý. N-O-L-A. Anh yêu nàng biết nhường nào.

17 giờ, rốt cuộc anh cũng có đủ can đảm để bước vào bệnh viện. Anh hi vọng không bị ai bắt gặp, nhưng trong sảnh chính, anh đã chạm mặt David Kellergan, đôi mắt ông đỏ mọng vì khóc.

– Thưa mục sư… Tôi biết tin về Nola, tôi rất lấy làm tiếc.

– Cảm ơn đã đến để chứng tỏ tình thân của anh, Harry. Chắc hẳn anh đã nghe thấy người ta nói rằng Nola cố ý tự tử: đó chỉ là một lời nói dối bất hạnh. Con tôi bị đau đầu và đã uống nhầm thuốc. Con bé rất hay lơ đãng, giống như tất cả những đứa trẻ khác.

– Tất nhiên rồi, Harry trả lời. Thuốc với chả thang, thật tệ hại. Nola đang ở trong buồng nào ạ? Tôi muốn đến chào cô ấy một tiếng.

– Anh thật tốt bụng, nhưng anh biết đấy, tốt nhất là nó nên tránh gặp mọi người vào lúc này. Con bé cần được nghỉ ngơi. Mong anh thông cảm.

Tuy nhiên, mục sư Kellergan có mang theo một cuốn sổ nhỏ mà tất cả các khách đến thăm có thể viết vào đó. Sau khi ghi Chúc mau chóng bình phục. HLQuebert, Harry làm ra vẻ ra về và ngồi chết dí trong chiếc Chevrolet của mình. Anh còn đợi thêm một tiếng đồng hồ nữa, và khi nhìn thấy ông mục sư đi ra phía xe của mình, anh kín đáo quay lại bệnh viện và hỏi thăm phòng của Nola. Phòng số 26 trên tầng 2. Anh gõ cửa, tim đập thình thịch. Không có tiếng trả lời. Anh nhẹ nhàng mở cửa: Nola chỉ có một mình, đang ngồi ở mép giường. Nàng quay lại nhìn thấy anh; mới đầu mắt nàng sáng lên nhưng sau đó nàng có vẻ buồn.

– Hãy để mặc em, Harry… Hãy để mặc em nếu không em sẽ gọi y tá.

– Nola, anh không thể để mặc em được

– Anh đã rất độc ác, Harry. Em không thể gặp anh được. Gặp anh làm em đau khổ. Vì anh mà em muốn chết.

– Hãy tha lỗi cho anh, Nola.

– Em chỉ có thể tha lỗi cho anh nếu như anh muốn em. Nếu không, hãy để cho em yên.

Nàng nhìn anh chằm chập; anh mang vẻ mặt đau buồn và hối lỗi đến độ nàng không thể ngăn nổi mình dành cho anh một nụ cười.

—Ồ, Harry yêu quý, đừng có làm bộ mặt của một con cún bất hạnh như thế chứ. Anh có hứa là sẽ không bao giờ độc ác nữa không?

– Anh hứa.

– Hãy xin em tha thứ cho anh vì tất cả những ngày anh bỏ mặc em một mình trước cửa nhà anh khi không mở cửa cho em.

– Anh xin em tha lỗi, Nola.

– Hãy xin lỗi một cách tử tế hơn. Hãy quỳ xuống. Hãy quỳ gối và hãy xin em tha thứ.

Anh quỳ gối, không suy nghĩ gì nữa, anh cúi đầu lên đầu gối để trấn của nàng. Nàng cúi xuống và ve vuốt gương mặt anh. - Hãy đứng dậy đi Harry. Và hãy đến bên em đi Harry yêu quý. Em yêu anh. Em yêu anh ngay từ khi nhìn thấy anh. Em muốn là vợ của anh mãi mãi.

Trong khi Harry và Nola ở cùng nhau trong bệnh viện, thì ở Aurora nơi bữa tiệc ngoài vườn đã kết thúc nhiều tiếng đồng hồ trước đó, Jenny giam mình trong phòng riêng, khóc lóc vì xấu hổ và buồn bã. Robert cố gắng an ủi con gái mình, nhưng cô từ chối mở cửa. Tamara bị chi phối hoàn toàn bởi cơn tam bành, rời khỏi nhà để đến gặp Harry đòi lời giải thích. Bà để lỡ mất một vị khách tới nhà bấm chuông khi bà vừa đi khỏi chưa được mười phút. Robert ra mở cửa, thấy Travis Dawn đang nhắm chặt mắt trong bộ quân phục diễu hành, chìa ra cho ông một bó hồng và nói một tràng không dừng:

—Jenny-có-muốn-đi-cùng-mình-đến-buổi-vũ-hội-mùa-hè-không, cảm-ơn-nhiều.

Robert phá lên cười.

– Travis, hình như cháu muốn nói chuyện với Jenny?

Travis mở to mắt và suýt hét toáng lên.

– Bác Quinn? Cháu, cháu xin lỗi. Cháu thật là vô dụng quá. Chỉ là vì cháu muốn… Tức là, bác có cho phép cháu dẫn con gái của bác đến dự buổi vũ hội mùa hè được không ạ? Tất nhiên là nếu cô ấy đồng ý. Tức là, cũng có thể cô ấy đã có ai đó rồi. Có phải là cô ấy đã hẹn hò với ai rồi phải không ạ? Cháu tin chắc thế mà! Cháu thật là ngu ngốc quá.

Robert thân mật vỗ vai Travis.

—Thôi nào, con trai của ta, cháu không thể may mắn hơn được đâu. Hãy vào đi.

Ông dẫn viên cảnh sát trẻ vào bếp và lấy trong tủ lạnh ra một chai bia.

– Cảm ơn bác, Travis nói và đặt những bông hoa lên mặt bàn.

– Không, đấy là dành cho tôi. Còn cháu, cháu cần cái gì đó mạnh hơn nhiều.

Robert cầm lên một chai Whisky và rót vào một cốc đã có sẵn đá bên trong.

– Hãy uống cạn một hơi nhé, cháu muốn không?

Travis vâng lời. Robert nói tiếp:

– Con trai của ta, con có vẻ rất căng thẳng. Cần phải thư giãn đi. Con gái không thích đàn ông căng thẳng. Hãy tin ta, ta cũng biết một vài bí quyết.

– Tuy nhiên cháu không phải là đứa nhút nhát, nhưng khi nhìn thấy Jenny, cháu như bị tắc tị. Cháu không còn biết gì nữa…

– Đó là tình yêu, con trai ạ.

– Bác nghĩ vậy ạ?

– Chắc chắn.

– Đúng là con gái bác, cô ấy thật tuyệt vời, bác Quinn ạ: quá dịu dàng, quá thông minh và đẹp đến thế! Cháu cũng không biết mình có nên nói với bác không, nhưng đôi khi cháu đi qua tiệm Clark’s chỉ là để nhìn thấy cô ấy qua cửa kính. Cháu ngắm cô ấy… Cháu ngắm nhìn cô ấy và cảm thấy tim mình như muốn nổ tung trong lồng ngực, cứ như thể cháu sắp chết ngạt trong bộ quân phục. Thế có phải là tình yêu không ạ?

– Chắc chắn rồi.

– Và bác biết không, vào lúc đó, cháu muốn ra khỏi xe, đi vào tiệm Clark’s và hỏi Jenny xem cô ấy có khỏe không, hay là cô ấy có muốn đi xem phim sau khi kết thúc công việc không. Nhưng cháu chưa bao giờ dám bước vào. Thế cũng là tình yêu à bác?

– Cũng cái khỉ gì, đó là trò khỉ ngu ngốc. Cứ thế thì sẽ để lỡ mất các cô gái mà mình yêu. Không nên nhút nhát, con trai của ta. Cháu còn trẻ, đẹp trai, cháu có tất cả các phẩm chất cần có.

– Thế cháu phải làm gì bây giờ bác Quinn?

Robert lại rót thêm cho Travis một cốc đầy whisky nữa.

– Ta cũng rất muốn gọi Jenny xuống đây nhưng nó vừa mới trải qua một buổi chiều khó khăn. Nếu cháu muốn một lời khuyên thì hãy uống nốt và nên quay về nhà: cởi bộ quân phục này ra và chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản. Sau đó, cháu gọi điện thoại đến đây để rủ Jenny ra ngoài ăn tối. Hãy nói cháu muốn đi ăn một chiếc bánh mì kẹp thịt ở Montburry. Ở đấy, có một quán con gái bác rất mê, ta sẽ cho cháu địa chỉ. Cháu sẽ thấy, mình sẽ không thể may mắn hơn đâu. Và buổi tối, khi cảm thấy không khí không còn căng thẳng nữa, hãy rủ nó đi dạo một vòng. Rồi hai đứa đi tìm một cái ghế dài, cùng ngồi ngắm những vì sao. Sau đó, cháu hãy chỉ cho nó các chòm sao trên trời…

– Các chòm sao nào? Travis thất vọng hỏi. Nhưng cháu chẳng biết chòm sao nào cả!

– Thế thì chỉ cần chỉ cho nó chòm sao Bác Đẩu là được.

– Chòm sao Bắc Đẩu ả? Cháu cũng không biết nó như thế nào!

– Ôi trời, chết cháu tôi!

– Giời, thôi cứ chỉ cho nó bất kì một chòm sao nào đó sáng trên trời và đặt đại cho tên gì cũng được. Phụ nữ lúc nào cũng thấy lãng mạn khi một thằng đàn ông biết thiên văn. Cố gắng đừng có nhầm lẫn giữa một vì sao đổi ngôi với một chiếc máy bay. Sau đó, hãy hỏi con bé có muốn làm bạn nhảy với cháu vào buổi vũ hội mùa hè không.

– Bác có nghĩ là cô ấy đồng ý không ạ?

– Chắc chắn.

– Cảm ơn bác Quinn! Cảm ơn bác nhiều!

Sau khi Travis quay về, Robert cố gắng thuyết phục Jenny ra khỏi phòng riêng. Hai bố con cùng ăn kem trong bếp.

– Con sẽ đi dự vũ hội mùa hè với ai đây, bố ơi? Jenny hỏi đầy vẻ bất hạnh. Con sẽ chỉ có một mình và tất cả mọi người sẽ trêu chọc con.

– Đừng có nói những điều kinh khủng như vậy con. Bố chắc là có hàng đống thanh niên đang mơ ước được đi cùng với con.

Jenny nuốt hẳn một miếng kem thật to.

– Con rất muốn biết đó là ai! Cô rên rỉ trong khi miệng đầy kem. Tại vì con chẳng biết ai cả.

Vào lúc đó, chuông điện thoại kêu. Robert để cho con gái trả lời điện thoại và ông nghe thấy Jenny nói: “A, chào Travis”, “Ừ”, “Ừ, mình sẽ rất vui” , “Ba mươi phút nữa à, tuyệt vời. Hẹn gặp lại ngay nhé”. Cô dập điện thoại và vội vàng đến kể cho bố mình nghe rằng đó là người bạn của cô, Travis vừa mới gọi điện thoại để rủ cô đi ăn tối ở Montburry. Robert cố gắng tỏ ra ngạc nhiên:

– Con thấy chưa, ông nói với con gái, bố đã nói với con là con sẽ không phải đi dự vũ hội mùa hè một mình mà.

Và đúng lúc đó, tại Goose Cove, Tamara đang lục lọi trong ngôi nhà không có người. Bà đã gõ cửa rất lâu, nhưng không có tiếng trả lời; nếu như Harry lẩn trốn thì bà sẽ đến tìm anh ta. Nhưng trong nhà không có ai và bà quyết định tiến hành một cuộc điều tra nho nhỏ. Bà bắt đầu từ phòng khách, sau đó là các phòng khác và cuối cùng là phòng làm việc của Harry. Bà lục lọi đống giấy tờ vương vãi trên bàn làm việc, đến tận khi thấy trang giấy mà anh vừa mới viết:

Nola của anh, Nola yêu quý, tình yêu Nola. Em đã làm gì? Tại sao em lại muốn chết? Phải chăng là vì anh? Anh yêu em, anh yêu em hơn tất cả. Đừng bỏ anh đi. Nếu em chết thì anh cũng chết. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của anh, Nola à, đó là em. Bốn chữ: N-O-L-A.

Và bà Tamara vô cùng kinh ngạc, nhét tờ giấy vào túi, quyết định chắc chắn như đinh đóng cột là sẽ hủy hoại Harry Quebert.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.