Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Gia đình Gahalowood sống trong một ngôi nhà ở khu dân cư phía đông Concord. Helen, vợ của trung sĩ Gahalowood, là người phụ nữ lịch thiệp và vô cùng dễ mến, tức hoàn toàn trái ngược với ông chồng. Cô ấy đón tiếp tôi vô cùng nồng hậu. “Tôi rất thích cuốn sách của anh, cô ấy nói với tôi. Vậy ra anh cũng tham gia điều tra với Perry à?”. Gahalowood làu bàu rằng tôi không điều tra gì cả, rằng ông mới là người chỉ huy còn tôi chỉ là kẻ từ trên trời rơi xuống khiến cuộc sống của ông ta thêm tồi tệ. Sau đó, hai cô con gái, hai thiếu niên cực kì ngoan ngoãn, lịch sự tới chào tôi rồi kín đáo rút lui vào phòng riêng. Tôi nói với Gahalowood:

– Suy cho cùng, anh là người duy nhất trong ngôi nhà này không quý mến gì tôi.

Anh ta mỉm cười.

– Thôi im đi, nhà văn. Im đi rồi ra ngoài này uống với tôi chai bia lạnh tuyệt hảo.

Thời tiết thật là dễ chịu. Chúng tôi ngồi rất lâu ngoài sân, rất thoải mái trong chiếc ghế tựa bằng mây và uống hết cả một thùng bia. Gahalowood mặc quân phục, nhưng lại xỏ đôi dép cũ kĩ đi trong nhà. Buổi chiều tối nực nội, Chúng tôi nghe thấy tiếng trẻ con chơi đùa trên phố. Không khí đượm vị thơm của mùa hè.

– Anh có một gia đình thật tuyệt vời, tôi nói.

– Cảm ơn anh. Thế còn anh? Có vợ con không?

Không, không có cả vợ lẫn con.

– Có nuôi chó không?

– Không.

– Chó cũng không có à? Thế anh phải cô đơn như con chó, nhà văn ạ… Để tôi đoán nhé: anh ở một căn hộ rộng thênh thang trong khu nhà hiện đại của New York. Căn hộ rộng lúc nào cũng trống rỗng.

– Tôi cũng không buồn tìm cách phủ nhận.

– Trước đây, người đại diện của tôi thường đến nhà tôi xem bóng chày. Chúng tôi thường làm món khoai tây ăn với pho mát. Thật là tuyệt. Nhưng sau chuyện này, không biết anh ta có còn muốn quay lại nhà tôi nữa không. Hai tuần rồi tôi không có tin tức gì của anh ấy.

– Anh đang sợ lắm, phải không nhà văn?

– Đúng vậy. Tệ hại hơn, tôi không biết là mình sợ cái gì nữa. Tôi đang viết cuốn sách mới về vụ án này. Nó sẽ mang lại cho tôi một triệu đô la. Chắc chắn tôi sẽ bán được rất nhiều sách. Nhưng trong sâu thẳm, tôi thấy mình thật bất hạnh. Theo anh thì tôi phải làm gì?

Anh ta nhìn tôi kinh ngạc:

– Anh muốn hỏi ý kiến của một gã chỉ kiếm được có 50.000 đôla một năm.

– Vâng.

– Tôi không biết phải nói với anh thế nào, nhà văn ạ.

– Nếu tôi là con trai của anh, anh sẽ khuyên tôi thế nào?

– Anh, mà là con trai của tôi? Ôi, để tôi nôn cái đã! Đi khám bác sĩ tâm lí đi, nhà văn ạ. Anh biết không, tôi có một đứa con trai. Nó trẻ hơn anh, chỉ mới hai mươi tuổi…

– Tôi không biết điều đó…

Anh ta lục tìm trong túi rồi chìa cho tôi tấm ảnh nhỏ được dán vào bìa các tông cứng để khỏi bị nhàu nát. Bức ảnh một thanh niên trong đồng phục hải quân.

– Con trai anh là lính à?

– Quân đoàn Il bộ binh. Nó phải đi phục vụ ở Irac. Tôi còn nhớ rõ ngày nó nhập ngũ. Văn phòng tuyển quân của Quân đội Mỹ nằm trên bãi đỗ xe ở trung tâm thương mại. Đối với nó, xung trận là điều quá hiển nhiên. Nó về nhà nói với tôi rằng nó lựa chọn rồi: nó bỏ trường đại học, nó muốn tham gia chiến tranh. Bởi vì hình ảnh ngày 11 tháng Chín lúc nào cũng ám ảnh trong đầu nó. Tôi lấy tấm bản đồ thế giới ra hỏi nó: “Irac ở đâu?”. Nó trả lời tôi: “Irac ở chỗ con phải đến”. Anh nghĩ thế nào, Marcus ( đó là lần đầu tiên anh ta gọi tôi bằng tên)? Nó có lí hay nó sai?

– Tôi hoàn toàn không biết.

– Tôi cũng vậy. Tôi chỉ biết rằng cuộc sống là sự nối tiếp của các lựa chọn mà chúng ta chọn và chúng ta phải chịu trách nhiệm về các lựa chọn đó.

Buổi tối hôm đó thật đẹp. Đã lâu lắm, tôi mới được cảm thấy có nhiều người quây quần bên mình như vậy. Sau bữa ăn, tôi còn ngồi một mình một lúc trên hè, trong khi Gahalowood giúp vợ dọn dẹp bát đĩa. Màn đêm buông xuống, trời đen như mực. Tôi chăm chú tìm các đường nét của chòm sao Bắc Đẩu đang nhấp nháy trên bầu trời. Tất cả đều tĩnh lặng. Trẻ con đã về nhà hết, chỉ còn nghe tiếng hát vang của lũ dế. Khi Gahalowood quay trở lại chỗ tôi ngồi, chúng tôi cùng nhau tổng kết lại cuộc điều tra. Tôi kể lại cho anh ta nghe Stern đã nhượng lại quyền sở hữu ngôi nhà ở Goose Cove một cách hào phóng như thế nào.

– Chính hắn là Stern, kẻ có quan hệ với Nola phải không? Tất cả những chuyện này thật kì lạ.

– Anh không cần phải nói như vậy, trung sĩ ạ. Tôi khẳng định rằng hồi đó đã có người biết chuyện giữa Harry và Nola. Harry kể lại với tôi rằng vào đêm vũ hội của Aurora hè năm đó, ông ta thấy trên gương trong nhà vệ sinh viết dòng chữ thóa mạ ông ta là kẻ làm tình với trẻ con. À, mà anh đã có kết quả giám định chữ viết trên bản thảo chưa? Khi nào thì chúng ta có kết quả?

– Về nguyên tắc thì khoảng một tuần nữa.

– Thế thì sắp rồi.

– Tôi đã xem kĩ báo cáo của cảnh sát về vụ Nola mất tích, Gahalowood nói tiếp. Bản báo cáo do cảnh sát trưởng Pratt làm. Tôi khẳng định với anh rằng cả Stern, lẫn Harry đều hoàn toàn không được nhắc đến.

– Lạ thật, bởi vì cả cô Nancy Hattaway và bà Tamara Quinn đều khẳng định với tôi là cả hai đã thông báo cho ông Pratt mối nghi ngờ của họ về Harry và Stern vào thời điểm Nola mất tích.

– Thế mà bản báo cáo do chính Pratt kí. Ông ấy biết mà không đả động gì đến à?

– Thế có nghĩa là thế nào nhỉ? Tôi hỏi.

– Ánh mắt Gahalowood tối sầm lại:

– Thế có nghĩa là có thể chính ông ta cũng có quan hệ với Nola Kellergan.

– Cả ông ấy nữa ư? Anh nghĩ rằng… Nhân danh chúa… Cảnh sát trưởng Pratt và Nola ư?

– Nhà văn ạ, ngày mai, việc đầu tiên chúng ta làm là đi gặp ông ta để hỏi cho rõ.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.