Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 20 tháng Tám năm 1975

Trên con đường đến Goose Cove, nàng vừa đi vừa hát. Nàng cảm thấy tâm trạng nhẹ nhàng, vui vẻ: Mười ngày nữa, họ sẽ cùng nhau bỏ đi. Mười ngày nữa, nàng sẽ bắt đầu được sống thực sự. Nàng đếm từng đêm rồi đếm từng ngày: thời điểm tới rất gần rồi. Khi thoáng nhìn thấy ngôi nhà nằm ngay cạnh con đường rải sỏi, nàng rảo bước vì quá nóng lòng muốn nhìn thấy Harry. Nàng không nhận thấy có bóng người lẩn giữa lùm cây quan sát nàng. Nàng vào nhà qua lối cửa chính, không bấm chuông, giống như dạo này ngày nào nàng cũng làm như vậy.

– Harry yêu quý! Nàng cất tiếng gọi để anh biết nàng tới.

Không có tiếng trả lời. Có vẻ không có người trong nhà. Nàng lại gọi tiếp. Vẫn hoàn toàn im lặng. Nàng đi qua phòng ăn và phòng khách để tìm anh. Anh cũng không có trong phòng làm việc. Cũng không có ngoài hiên. Nên nàng đi theo cầu thang xuống tận bờ biển và gọi tên anh. Có thể anh đi bơi chăng? Khi làm việc quá nhiều, anh thường đi bơi. Nhưng trên bãi biển cũng không có anh. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi xâm chiếm: anh có thể đi đâu được nhỉ? Nàng quay vào nhà, tiếp tục gọi. Không có ai. Nàng đi qua khắp một lượt tất cả các phòng ở tầng trệt rồi trèo lên gác. Khi mở cửa phòng ngủ, nàng thấy anh ngồi trên ghế, đang đọc một tập các trang giấy dính lại với nhau.

– Harry, anh ở đây à? Em tìm anh khắp nơi từ hơn mười phút rồi…

Anh giật mình khi nghe tiếng nàng.

– Xin lỗi, Nola, anh mãi đọc, anh không nghe thấy gì.

Anh đứng dậy, nhét cả tập giấy đang cầm trên tay vào trong ngăn kéo tủ. Nàng mỉm cười:

– Anh đọc gì mà say sưa đến nỗi không nghe cả tiếng em gọi vang nhà?

– Không có gì quan trọng đâu.

– Là đoạn tiếp theo của cuốn tiểu thuyết phải không? Cho em xem nào !

– Không có gì quan trọng đâu, khi nào có dịp, anh sẽ cho em xem.

Nàng nhìn anh vẻ tinh nghịch:

Anh có chắc là mọi thứ đều ổn không, Harry?

– Mọi thứ đều ổn, Nola.

Họ cùng nhau ra bãi biển. Nàng muốn xem những chú chim mòng biển. Nàng xòe rộng đôi tay, cứ như thể có cánh, vừa chạy vừa vẽ những vòng tròn rộng.

– Em ước có thể bay được, Harry! Chỉ còn đúng mười ngày nữa. mười ngày nữa chúng ta sẽ cất cánh! Chúng ta rời xa vĩnh viên thành phố bất hạnh này!

Họ những tưởng chỉ có mình họ trên bãi biển. Cả Nola và Harry đều không hề ngờ Luther Caleb đang quan sát họ từ trong rừng, phía trên mấy tảng đá to. Hắn đợi cho cả hai quay trở vào nhà rồi mới ra khỏi chỗ nấp, chạy trên con đường nhỏ từ Goose Cove, tiến tới chiếc Xe Mustang đang đỗ trên con đường rừng chạy song song. Hắn lái xe tới Aurora và đó trước tiệm Clark’s. Hắn vội vàng đi vào trong, hắn phải nói chuyện với Jenny bằng được. Phải có ai đó biết chuyện. Hắn có linh cảm chẳng lành. Nhưng Jenny lại không hề muốn gặp Luther.

– Luther, anh không được đến đây. Cô nói khi nhìn thấy hắn xuất hiện ở quầy bar.

– Venny… phôi phất tiếc vì phuyện sáng phôm nọ. Nhẽ ra phôi không nên túm cánh tay cô.

– Sau đó tay tôi bị thâm đen

– Phôi phất tiếc.

– Bây giờ anh phải đi khỏi đây ngay.

– Không, đợi đã…

– Tôi sẽ kiện anh đấy, Luther. Travis nói nếu anh còn quay trở lại thành phố, tôi phải gọi anh ấy và anh sẽ gặp chuyện đấy. Tốt nhất anh nên đi khỏi đây trước khi anh ấy thấy.

Gã khổng lồ Luther vẻ mặt thất thần.

– Phế cô đã phiện phôi à?

– Đúng thế. Sáng hôm vừa rồi, anh làm tôi hãi hùng…

– Nhưng phôi phải nói với cô một phuyện rất quan trọng.

– Không có gì quan trọng cả, Luther. Đi ngay khỏi đây.

– Phuyện về Harry Quebert…

– Harry?

– Đúng vậy, phãy nói cho phôi biết, cô nghĩ phế phào về Harry Quebert?

– Tại sao anh lại nói với tôi về anh ấy?

– Cô có phin phưởng anh ta phông?

– Tin tưởng? Có, tất nhiên rồi. Tại sao anh lại hỏi như vậy?

– Phôi cần phải phói với có điều này…

– Là điều gì thế?

Đúng lúc Luther định trả lời, một chiếc xe cảnh sát xuất hiện đối diện tiệm Clark’s.

– Travis đấy! Jenny kêu lên. Chạy mau đi Luther! Tôi không muốn anh gặp rắc rối.

Ngay lập tức Caleb bỏ chạy. Jenny thấy Luther lên xe ô tô và khởi động rất nhanh. Vài giây sau, Travis Dawn vội vàng bước vào.

– Có phải Luther Caleb vừa ở đây không? Anh ta hỏi.

– Đúng vậy, Jenny trả lời. Nhưng anh ta không làm gì cả. Anh ta là người tử tế mà, mình tiếc đã kiện anh ta.

– Mình đã nói là phải báo cho mình biết cơ mà! Không ai được phép giơ tay lên đánh cậu! Không ai hết.

Travis vội vàng chạy trở ra. Jenny chạy theo, chặn anh ta trên vỉa hè.

– Mình xin cậu, Travis, đừng gây chuyện với anh ta! Mình xin cậu. Mình nghĩ bây giờ anh ta đã hiểu ra rồi.

Travis nhìn cô và như bất ngờ hiểu ra điều gì. Thôi đúng rồi, đây chính là lí do tại sao thời gian gần đây, Jenny lại thờ ơ với anh.

– Ồ, không, Jenny… đừng có bảo là

– Là gì?

– Cậu thích thằng điên này à?

– Cái gì? Cậu nói linh tinh gì thế?

– Trời ơi! Sao mình ngu đến thế cơ chứ!

– Không, Travis, cậu lảm nhảm gì thế.

Anh bỏ ngoài tai, nhảy lên ô tô, khởi động máy như một thằng điên, bật đèn hụ và hú còi ầm ĩ.

Trên đường 1, ngay trước đường Side Creek một chút, Luther nhìn vào gương chiếu hậu phát hiện xe cảnh sát đang đuổi theo. Hắn dừng lại bên đường. Hắn run sợ. Travis, như điên dại, nhảy ra khỏi xe. Hàng nghìn suy nghĩ quay cuồng trong đầu anh ta: làm sao con quỷ này lại có thể hấp dẫn Jenny? Làm sao cô ta lại thích hắn hơn anh? Anh làm mọi thứ vì cô, ở lại Aurora để được ở gần cô, thế mà lại bị con quỷ này qua mặt. Anh ra lệnh cho Luther xuống xe và nhìn xoáy hắn từ đầu tới chân.

– Đồ vô lại, mày gây họa cho Jenny phải không?

– Không, Travis. Phôi thề với anh, phôi không phải như anh nghĩ.

– Tao đã thấy vết thâm trên tay cô ấy.

– Phôi không làm chủ được. Phôi phực sự hối hận. Phôi không muốn phuyện xắc xối.

– Không muốn chuyện rắc rối? Chính mày gây ra rắc rối! Mày đã ngủ với cô ấy phải không?

– Gì?

– Jenny và mày đã ngủ với nhau phải không?

– Không! Không!

– Tao…Tao làm tất cả để cô ấy được hạnh phúc, còn mày lại là kẻ nhảy lên cô ta hả? Mẹ kiếp, mọi thứ sao lại đảo lộn hết như thế?

– Travis… Phoàn phoàn không phải như anh nghĩ.

– Câm miệng! Travis kêu lên đồng thời túm cổ Luther, vật hắn xuống đất.

Viên cảnh sát không ý thức mình đang làm gì, anh ta chỉ nghĩ tới việc bị Jenny xua đuổi và cảm thấy nhục nhã, đáng thương. Anh ta cũng cảm thấy vô cùng giận dữ. Đến lúc cảm thấy buồn chán khi dậm mãi chân trên người Luther, Travis mới nghĩ đã đến lúc phải cư xử như một con người. Nghĩ vậy, anh ta tháo dùi cui giắt bên thắt lưng, giơ cao lên và bằng một động tác điên dại, đập túi bụi lên người Luther một cách hung bạo.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.