Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Tại New York, thứ Hai ngày 30 tháng Sáu năm 2008, vào lúc 10 giờ 30, tại tầng 51 tòa nhà Schmid & Hanson trên phố Lexington Avenue, Roy Barnaski bắt đầu buổi hợp hàng tuần với Marisa, thư kí của mình.

– Marcus Goldman chỉ còn ngày hôm nay là hết hạn nộp bản thảo cho ông, Marisa nhắc.

– Tôi nghĩ rằng anh ta còn chưa gửi cho cô được gì

– Không có gì, ông Barnaski.

– Tôi cũng ngờ như vậy, tôi đã nói với anh ta hôm thứ Bảy. Đúng là một tên cứng đầu.

– Tôi phải làm gì?

– Hãy thông báo tình hình với Richardson. Hãy nói với anh ta rằng chúng ta sẽ khởi kiện.

Đúng lúc đó, trợ lí của Marisa tự ý ngắt quãng cuộc họp bằng cách gõ của văn phòng. Cô cầm một tờ giấy trên tay.

– Tôi biết là hai người đang họp, thưa ông Barnaski, cô ta tỏ ý xin lỗi, nhưng ông vừa nhận được một email và tôi nghĩ rằng rất quan trọng.

– Ai gửi vậy? Barnaski với vẻ tức tối.

– Marcus Goldman. Goldman?

– Mang lại đây ngay cho tôi!

Từ: mgoldman@nobook. com

Ngày: thứ Hai 30/06/2008 - 10:24

Gửi ông Roy,

Không thể xem một cuốn sách đáng nhét vào sọt rác có tác dụng khuấy động đông đảo mọi người là cuốn sách thu hút độc giả. Không phải là một cuốn sách bởi vì ông yêu cầu điều đó. Không phải là một cuốn sách để cứu lấy bản thân tôi. Đó là một cuốn sách bởi vì tôi là một nhà văn. Đó là một cuốn sách kể về câu chuyện nào đó. Đó là một cuốn sách về câu chuyện của một trong những người mà tôi phải mang ơn về tất cả. Ông hãy xem những trang đầu tiên tôi gửi kèm. Nếu ông thích; hãy gọi điện cho tôi. Nếu ông không thích, thì cứ việc gọi điện thoại cho Richardson và hẹn ông ở tòa án. Chúc ông có cuộc họp tốt đẹp với Marisa, nhờ ông chuyển tới cô ấy lời chào thân tình của tôi.

Marcus Goldman

– Cô có in tài liệu đính kèm ra chưa?

– Chưa, ông Barnaski.

– Thế thì đi in ngay lập tức cho tôi.

– Vâng thưa ông Barnaski.

VỤ ÁN HARRY QUEBERT

(Tựa đề tạm đặt)

Tác giả: Marcus Goldman

Vào mùa xuân năm 2008, gần một năm sau khi tôi trở thành ngôi sao mới nổi của nền văn học nước Mỹ, đã xảy ra một sự kiện mà tôi quyết định chôn chặt trong tâm trí của mình: tôi phát hiện ra thầy giáo dạy tôi hồi đại học, Harry Quebert, sáu mươi bảy tuổi, một trong những nhà văn được cả nước tôn vinh, đã từng có quan hệ với một bé gái mười lăm tuổi khi thầy ở độ tuổi ba mươi tư. Câu chuyện đó đã xảy ra trong suốt mùa hè năm 1975.

Tôi phát hiện chuyện này vào một ngày tháng Ba khi tôi đến sống trong nhà thầy ở Aurora, bang New Hampshire. Trong lúc lục tìm trên giá sách của thầy, tôi vô tình nhìn thấy một bức thư và vài tấm ảnh. Tôi hoàn toàn không ý thức rằng đó là lúc tôi trải qua điểm khởi đầu của một trong những vụ xì căng đan lớn nhất trong năm 2008.

[…]

Hướng điều tra về Elijah Stern đã được một người bạn cũ học cùng lớp với Nola gợi mở cho tôi, cô ấy tên là Nancy Hattaway, người vẫn luôn sống ở Aurora. Vào thời kì đó, Nola đã tâm sự với bạn mình về mối quan hệ của cô với một thương nhân ở Concord tên là Elijah Stern. Người đàn ông này cử tài xế của mình, là Luther Caleb, đến Aurora để tìm cô và lái xe đưa cô về nhà ông ta.

Tôi không hề có bất kì thông tin nào về Luther Caleb. Còn về Stern, trung sĩ Gahalowood lại từ chối thẩm tra ông ta vào lúc này. Ông trung sĩ cho rằng vào thời điểm này không có lí do chính đáng nào để lôi ông ta vào vụ án. Vậy thì mình tôi sẽ làm một chuyến viếng thăm ông ta. Tôi tìm được thông tin trên mạng rằng ông ta từng học tại Harvard và vẫn luôn là thành viên trong tổ chức cựu sinh viên của trường. Có vẻ ông ta đam mê nghệ thuật và là một Mạnh Thường Quân nổi tiếng. Rõ ràng là một người đàng hoàng dưới mọi góc độ. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên đặc biệt đáng lo ngại: ngôi nhà ở Goose Cove, nơi Harry sống, ban đầu chính là nhà riêng của ông ta.

Đây là những đoạn văn đầu tiên mà tôi viết về Elijah Stern. Khi tôi chấm bút các trang viết này của mình cũng là lúc tôi gửi những đoạn còn lại cho Roy Barnaski vào sáng ngày 30 tháng Sáu năm 2008. Sau đó, tôi đã đi thẳng đến Concord, quyết định phải gặp bằng được Stern và tìm hiểu điều gì đã gắn liền ông ta và Nola. Xe vừa lăn bánh được khoảng ba mươi phút, thì điện thoại của tôi bỗng đổ chuông.

– A lô.

– Marcus hả? Roy Barnaski đây.

– A, Roy à! Ông đã nhận được email của tôi chưa?

– Cuốn sách của anh, anh Goldman, thật tuyệt vời! Chúng ta sẽ làm!

– Thật chứ?

– Rất tuyệt! Tôi rất thích! Tôi rất thích, nhân danh cái tẩu! Người ta chắc hẳn nóng lòng được biết đoạn cuối.

– Chính tôi cũng đặc biệt quan tâm tới đoạn cuối của câu chuyện này.

– Hãy nghe đây, anh Goldman, anh viết cuốn sách này và chúng ta sẽ hủy bản hợp đồng đã ký trước đây của anh.

– Tôi sẽ viết cuốn sách này, nhưng theo cách của tôi. Tôi không muốn nghe các gợi ý vô lí của ông. Tôi không muốn nghe ý kiến của ông và không muốn bị kiểm duyệt.

– Hãy làm theo kiểu nào anh cho là hay, Goldman. Tôi chỉ có một điều kiện duy nhất: cuốn sách này phải được xuất bản vào mùa thu. Kể từ khi Obama trở thành ứng cử viên của Đảng Cộng hòa, mẹ kiếp, bản tiểu sử của ông ta được bán như bánh mì buổi sáng ấy. Vậy thì cuốn sách về chuyện này phải được xuất bản nhanh, trước khi bị nhấn chìm trong cơn điên dại của cuộc bầu cử tổng thống. Tôi cần bản thảo của anh vào cuối tháng Tám này.

– Cuối tháng Tám? Vậy tôi chưa có nổi hai tháng.

– Chính xác.

– Thế thì quá ngắn.

– Hãy tự xoay xở đi. Tôi muốn khiến anh trở thành tâm điểm tiêu khiển cho mùa thu. Quebert có biết chuyện không?

– Không, chưa biết.

– Thế thì hãy báo cho ông ta đi, lời khuyên thân tình đó. Và hãy thông báo cho tôi những tiến triển từ phía anh.

Tôi đang định dập điện thoại thì ông ta hỏi:

– Goldman, từ từ đã!

– Chuyện gì?

– Điều gì làm anh thay đổi ý kiến vậy?

– Tôi bị đe dọa. Tôi bị đe dọa nhiều lần. Có vẻ ai đó rất hoang mang về những gì tôi có thể phát hiện ra. Thế nên tôi tự nhủ là sự thật sẽ đáng để viết thành sách. Cho Harry, cho Nola. Đó là một phần của nghiệp nhà văn, đúng không nào?

Barnaski không nghe tôi nữa. Ông ta vẫn còn đang dừng lại ở đoạn bị đe dọa.

– Bị đe dọa à? Ôi thế thì thật là tuyệt vời! Sẽ là một cú quảng cáo ra trò đây. Thậm chí cứ tưởng tượng rằng anh là nạn nhân của một vụ mưu sát nào đó, anh có thể thẳng tay viết thêm một chữ số 0 nữa vào phần doanh số bán ra. Mà có khi viết thêm hẳn hai chữ số 0 nếu anh muốn!

– Với điều kiện là tôi chết trước khi viết xong cuốn sách.

– Dĩ nhiên. Anh đang ở đâu thế? Nghe không được rõ lắm.

– Tôi đang trên đường. Tôi đang đi đến nhà Elijah Stern.

– Vậy anh thật sự nghĩ rằng ông ta có dính líu đến chuyện này à?

– Đó chính là điều tôi nghĩ mình sẽ phát hiện ra.

– Anh đúng là điên thật, Goldman, đó chính là điều tôi thích ở anh.

Elijah Stern sống trong một trang viên ở phía trên Concord. Cánh cửa dẫn vào để ngỏ nên tôi có thể lái xe vào bên trong cơ ngơi. Một con đường nhỏ trải dài tới tận ngôi nhà xây bằng đá của chủ nhân, xung quanh là những bụi hoa nở đẹp tuyệt và ở khoảng không phía trước, có một đài phun nước tạc hình sư tử bằng đồng, một tài xế đang rửa ghế ngồi phía sau của một chiếc ô tô xa xỉ.

Tôi đỗ xe ở giữa sân, chào người tài xế từ xa như thể rất thân quen với anh ta và tôi ung dung bước vào trong bấm chuông cửa chính. Một người phục vụ trong nhà ra mở cửa cho tôi. Tôi nói tên mình và yêu cầu được gặp ông Stern.

– Ông có hẹn trước không?

– Không.

– Thế thì không được rồi. Ông Stern không bao giờ tiếp khách không hẹn trước. Ai để cho ông vào đến tận trong này?

– Cổng để ngỏ. Vậy làm thế nào để hẹn được với ông chủ của chị?

– Chính ông Stern sẽ hẹn gặp.

– Hãy để cho tôi gặp ông ấy mấy phút thôi. Sẽ không lâu đâu.

– Không thể được.

– Hãy nói với ông ta rằng tôi đến về việc của Nola Kellergan. Tôi nghĩ rằng cái tên này sẽ nói cho ông ta điều gì đó.

– Nhân viên phục vụ để tôi đợi ở ngoài trước khi nhanh chóng quay lại. “Ông Stern sẽ tiếp ông, cô ấy nói với tôi. Chắc ông phải là một người nào đó rất quan trọng”. Cô ta dẫn tôi đi xuyên qua tầng trệt đến tận một văn phòng được trải thảm, lát gỗ và ở đó, một người đàn ông lịch lãm ngồi trong chiếc ghế bành nghiêm khắc nhìn tôi với dáng vẻ bề trên. Đó là Elijah Stern.

– Tôi tên là Marcus Goldman, tôi nói với ông ta. Cảm ơn ông đã tiếp tôi.

– Nhà văn Goldman?

– Đúng vậy.

– Cuộc gặp bất ngờ và không đúng lúc này liên quan gì tới tôi?

– Tôi điều tra về vụ Kellergan.

– Tôi không biết có một vụ là Kellergan.

– Chúng ta cứ gọi vụ đó là một ẩn số chưa được làm rõ.

– Đó không phải là việc của cảnh sát sao?

– Tôi là một người bạn của Harry Quebert.

– Thế thì liên quan gì tới tôi?

– Tôi nghe nói ông đã từng sống Ở Aurora. Rằng ngôi nhà ở Goose Cove nơi bây giờ Harry Quebert sinh sống là nhà của ông trước kia. Tôi muốn ông khẳng định thông tin này là chính xác.

Ông ta ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

– Các thông tin của anh đều chính xác, ông ta nói với tôi. Tôi đã bán ngôi nhà đó cho Quebert vào năm 1976, ngay sau khi ông ấy trở nên nổi tiếng.

– Thế thì ông biết Harry Quebert?

– Rất ít. Hồi đó tôi có gặp ông ta một vài lần khi ông ta vừa tới Aurora. Chúng tôi không bao giờ giữ liên lạc với nhau.

– Tôi có thể biết ông có quan hệ như thế nào với Aurora được không?

Ông ta nhìn tôi với một vẻ khó chịu.

– Đây là một cuộc hỏi cung hả anh Goldman?

– Không hề. Tôi chỉ đơn giản tò mò muốn biết tại sao một người như ông lại sở hữu một ngôi nhà trong một thành phố nhỏ bé như Aurora.

– Một người như tôi? Ý anh muốn nói là rất giàu có?

– Vâng, so với những thành phố ven biển khác, Aurora không có điểm gì đặc biệt đến thế.

– Bố tôi chính là người đã xây ngôi nhà đó. Ông muốn có một ngôi nhà bên bờ biển nhưng lại gần Concord. Thêm vào đó Aurora là một thành phố xinh xắn. Giữa Concord và Boston, thành phố này gần phía đông hơn. Khi còn nhỏ, tôi đã có rất nhiều mùa hè đẹp ở đó.

– Thế tại sao ông lại bán nó?

– Khi bố tôi qua đời, tôi đã được thừa hưởng một gia tài lớn. Tôi không còn thời gian để hưởng thụ ở đó nữa và tôi không còn sử dụng ngôi nhà ở Goose Cove. Thế là tôi quyết định cho thuê ngôi nhà đó trong vòng gần mười năm. Nhưng người thuê thì rất hiếm. Ngôi nhà này thường xuyên vắng bóng người. Thế nên khi Harry đề nghị muốn mua lại, tôi đã đồng ý ngay lập tức. Hơn nữa, tôi còn bán rẻ cho ông ta, tôi không bán nó để lấy tiền: tôi vui sướng vì thấy ngôi nhà ấy tiếp tục sống. Nhìn chung, lúc nào tôi cũng yêu thích Aurora. Trong thời kì mà tôi còn rất nhiều thương vụ ở Boston, tôi thường xuyên ghé qua đó. Tôi còn thường xuyên tài trợ cho buổi vũ hội mùa hè ở đó. Và tiệm Clark’s là nơi bán bánh mì kẹp thịt ngon nhất trong vùng. Ít ra thời kì đó là như vậy.

– Thế còn Nola Kellergan, ông cũng có biết cô ấy chứ?

– Hơi hơi. Chúng ta phải thừa nhận rằng tất cả mọi người đều nghe nói về cô ấy khắp cả bang vào lúc cô ấy biến mất. Một câu chuyện kinh hoàng, và bây giờ người ta lại còn tìm thấy xác cô bé ở Goose Cove. Lại còn cuốn sách của Quebert viết cho cô bé . .. Thật là những chuyện bẩn thỉu. Và hỏi tôi có cảm thấy nuối tiếc vì đã bán ngôi nhà ở Goose Cove cho ông ta không? Hiển nhiên là có rồi. Nhưng làm sao mà tôi lại biết được cơ chứ?

– Nhưng thực tế vào lúc Nola biến mất, ông vẫn còn là chủ sở hữu của Goose Cove.

– Anh định nói bóng gió điều gì vậy? Rằng tôi có liên quan tới cái chết của cô bé à? Anh biết không? Từ mười ngày nay tôi đang phân vân không biết có phải Harry Quebert đã mua ngôi nhà ấy của tôi chỉ để chắc chắn rằng không ai có thể phát hiện ra xác chết được chôn trong vườn.

Stern nói là biết rất ít về Nola; liệu tôi có nên tiết lộ cho ông ta biết bằng chứng khẳng định ông ta và Nola có quan hệ với nhau? Tôi quyết định giữ con bài này trong tay đã, tuy nhiên nhằm nắn gân ông ta một chút, tôi bèn nhắc đến tên Caleb.

– Thế còn Luther Caleb?

– Luther Caleb cái gì?

– Ông có biết ai tên là Luther Caleb không?

– Nếu như anh đã hỏi tôi như vậy thì chính anh cũng biết rằng đó là lái xe của tôi trong nhiều năm trời. Anh đang chơi trò gì vậy, anh Goldman?

– Một nhân chứng đã thấy Nola bước lên xe ô tô của anh ta nhiều lần vào mùa hè trước khi cô ta biến mất.

Ông ta giơ tay lên chỉ vào mặt tôi lên tiếng dọa dẫm.

– Đừng có đánh thức người chết dậy, anh Goldman. Luther là một người đáng kính, dũng cảm và trung thực. Tôi không cho phép bất kì ai đến đây làm nhơ bẩn tên anh ta trong khi mà anh ta không còn ở đây để tự bảo vệ nữa.

– Anh ta chết rồi ư?

– Đúng vậy, đã từ lâu. Chắc chắn người ta đã nói với anh rằng anh ta thường xuyên tới Aurora và đó là sự thật: anh ta có nhiệm vụ chăm nom ngôi nhà của tôi khi mà tôi còn cho thuê. Anh ta coi sóc để ngôi nhà ở tình trạng tốt nhất. Đó là một người đàn ông hào phóng và tôi không cho phép anh đến đây để nói xấu người quá cố. Một vài người vô học ở Aurora chắc hẳn cũng khẳng định với anh rằng anh ta là người lập dị: đúng là anh ta khác so với một lũ người tầm thường đáng chết. Trên mọi phương diện. Anh ta có một hình thức kinh dị: gương mặt biến dạng ghê gớm, cấu tạo xương hàm không đúng vị trí nên khi nói rất khó nghe. Nhưng anh ta có một trái tim nhân hậu, anh ta được trời phú cho một khả năng nhạy cảm đặc biệt.

– Thế ông không nghĩ rằng anh ta có thể liên quan tới việc Nola mất tích sao?

– Không. Tôi khẳng định. Tôi cho rằng Harry Quebert chính là thủ phạm. Hình như ông ta hiện đang bị giam trong tù thì phải…

– Tôi không tin rằng ông ta có tội. Chính vì vậy mà tôi đến đây.

– Thôi nào, người ta đã tìm thấy xác của bé gái đó trong vườn nhà ông ta và bản thảo của một trong những cuốn sách của ông ấy bên cạnh xác chết. Một cuốn sách mà ông ta đã viết cho cô bé… Anh còn muốn gì nữa?

– Viết không phải là giết, thưa ông.

– Cuộc điều tra của anh chắc hẳn phải tắc tị, chẳng thu được gì nên anh mới đến đây để nói với tôi về quá khứ của tôi và Luther tốt bụng. Cuộc nói chuyện này chấm dứt ở đây, thưa anh Goldman.

Ông ta gọi người phục vụ đến để đưa tôi ra ngoài.

Tôi rời phòng làm việc của Stern với một cảm giác khó chịu vì cuộc gặp gỡ này chẳng được tích sự gì. Tôi tiếc là đã không thể đối chất với ông ta bằng lời buộc tội của Nancy Hattaway, nhưng tôi không có đủ bằng chứng để có thể kết tội ông ta. Gahalowood đã báo trước cho tôi: chỉ mỗi bằng chứng này không đủ, lời nói của cô ta đối kháng với lời nói của Stern. Tôi cần phải có một bằng chứng cụ thể. Và tôi nghĩ có khi phải tham quan ngôi nhà này một chút.

Khi đến sảnh vào rộng thênh thang, tôi liền hỏi người giúp việc tôi có thể rẽ qua nhà vệ sinh trước khi ra ngoài không. Cô ta dẫn tôi tới tận khu nhà vệ sinh dành cho khách, ở dưới tầng trệt và chỉ cho tôi, do phép tắc bắt buộc, cô ta sẽ đợi tôi ở cửa vào. Ngay khi cô ta biến mất, tôi vội vàng đi vào trong hành lang để khám phá một phần của khu nhà nơi tôi đang đứng. Tôi không biết mình đang tìm kiếm cái gì, nhưng tôi phải làm thật nhanh. Đây là cơ hội duy nhất để tìm ra một điều gì đó nối liền Stern và Nola. Trống ngực đập thình thịch, tôi mở đại một vài cánh của, cầu chúa phù hộ phía sau những cánh cửa không có ai. Và tất cả đều vắng bóng người: chỉ là những phòng khách nối tiếp những phòng khách, tất cả đều được trang trí vô cùng cầu kì. Qua những ô cửa kính to, tôi có thể nhìn thấy một công viên tuyệt đẹp ở đằng sau. Giỏng tai nghe ngóng những tiếng động nhỏ nhất, tôi tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình. Một cánh cửa khác mở ra một phòng làm việc nhỏ. Tôi lập tức đột nhập vào bên trong và mở các ngăn kéo tủ: hàng chồng các file lưu tài liệu. Nhưng tất cả đều chẳng giúp ích gì được cho tôi. Tôi tìm một thứ gì đó: nhưng là cái gì? Cái gì trong căn nhà này, ba mươi năm sau, sẽ có thể bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi và giúp đỡ tôi? Thời gian quá gấp rút, người phục vụ chắc chắn sắp đến tìm tôi ở nhà vệ sinh nếu tôi không nhanh chóng quay trở lại. Rốt cuộc tôi tới được một hành lang thứ hai và cứ thế bước tiếp. Nó dẫn tới một cánh cửa duy nhất và tôi liều mạng mở ra: phía sau là một sân rộng được bao quanh bởi một rừng cây leo để bảo vệ nó trước những con mắt tò mò. Ở đó có những giá vẽ, một vài bức tranh còn dang dở; những chiếc bút lông trên một chiếc bàn. Đây là một xưởng vẽ. Trên tường có treo rất nhiều bức tranh, tất cả đều tuyệt vời. Một trong số đó liền thu hút ánh mắt của tôi: tôi lập tức nhận ra chiếc cầu treo ngay trước khi tới Aurora, trên bờ biển. Khi đó tôi mới phát hiện thấy tất cả các bức tranh đều là những biểu tượng của Aurora. Có cả bãi biển Grand, con phố chính, thậm chí cả tiệm Clark’s. Những bức tranh giống thật một cách kinh ngạc. Tất cả đều được kí tên L. C. và ngày tháng thì không muộn hơn năm 1975. Và chính lúc đó, tôi mới chú ý đến một bức tranh to hơn hẳn các bức khác, treo ở một góc: bên dưới có kê một chiếc ghế bành và đó là bức duy nhất có đèn chiếu sáng. Bức chân dung của một cô gái trẻ. Người ta chỉ nhìn thấy phía trên ngực của cô gái, nhưng đều hiểu rằng nàng không mặc gì. Tôi tiến lại gần: tôi có cảm giác gương mặt này không hề xa lạ với mình. Tôi ngắm thêm một lúc và bất chợt hiểu ra khiến tôi đứng như trời trồng vì kinh ngạc: đó là một bức chân dung của Nola. Chính là cô ấy, không còn nghi ngờ gì nữa. Tôi dùng di động chụp lại một vài kiểu rồi lập tức thoát khỏi đó. Người giúp việc đang sốt ruột dậm chân ở lối vào. Tôi lịch sự chào bà ta và vội vàng đi thẳng, run rẩy toát mồ hôi hột.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.