Tháng Chín năm 1964
Lúc đó khoảng 22 giờ. Luther ở nhà Eleanore suốt cả buổi tối và đang đi bộ về nhà. Ngày hôm sau anh sẽ phải lên đường đi quân dịch. Eleanore và anh vừa mới quyết định sẽ cưới nhau ngay khi anh trở về: họ thề sẽ chung thủy với nhau mãi mãi và làm tình với nhau lần đầu tiên trên chiếc giường trẻ con của Eleanore, trong khi đó mẹ của Eleanore đang làm bánh ngọt cho cả hai trong bếp.
Khi Luther ra khỏi ngôi nhà của gia đình Smith, anh còn ngoái lại nhiều lần. Dưới cánh cổng, nhờ ánh sáng của những ngọn đèn, anh còn thấy Eleanore vừa khóc nức nở vừa giơ tay vẫy. Anh đi dọc theo phố Lincoln: vào giờ đó, con phố này rất tối và ít người đi lại, nhưng lại là con đường ngắn nhất để về nhà. Anh phải đi bộ ba dặm. Một chiếc ô tô vượt qua anh, ánh sáng của đèn pha rọi thẳng con đường cả quãng dài phía trước. Sau đó, chiếc ô tô thứ hai lao tới phía anh với tốc độ kinh khủng. Những người trên xe rõ ràng là rất kích động thò đầu qua cửa hét lên để làm anh hoảng sợ. Luther không phản ứng gì. Chiếc ô tô đột ngột dừng lại giữa đường, trước anh độ chục mét. Anh tiếp tục bước, còn có thể làm gì khác được nữa? Có nên đi sang phía bên kia đường hay không? Khi đi qua chiếc ô tô, tên lái xe hỏi anh:
– Ê, mày là dân ở đây hả?
– Đúng vậy, Luther trả lời.
Hắn ném lon bia vào mặt anh.
– Đàn ông xứ Maine là bọn mất dạy! Tên lái xe rống lên.
Cả hội ngồi trên xe la hét. Tất cả có tám thằng, nhưng trong bóng tối, Luther không nhìn rõ mặt bọn chúng. Anh đoán chúng còn trẻ, khoảng tuổi từ hai lăm đến ba mươi, say rượu và rất hung tợn. Anh thấy sợ và tiếp tục đi, tim đập thình thịch. Anh không phải là kẻ hiếu chiến, anh không muốn có chuyện rắc rối.
– Ê, tên lái xe tiếp tục gây gổ. Mày đi đâu thế thằng con mất dạy?
Luther không trả lời, rảo bước nhanh hơn.
– Quay lại đây! Quay lại đây, bọn tao sẽ cho mày biết bọn tao thuần hóa lũ mất dạy như mày thế nào.
Luther nghe thấy tiếng của ô tô mở ra và tên lái xe kêu lên: “Chúng mày ơi, cuộc săn đuổi thằng mất dạy bắt đầu! 100 đô la cho đứa nào bắt được nó”. Ngay lập tức, Luther bỏ chạy: anh hi vọng sẽ có ô tô đi tới. Nhưng không có ai đến cứu anh cả. Một thằng đã tóm được Luther, đấy anh ngã xuống đất rồi hét lên với đồng bọn: “Tao tóm được nó rồi! Tao tóm được nó rồi! 100 đô la là của tao!” Cả hội nhảy vào giẫm đạp lên Luther. Anh nằm chết bẹp dưới đất, một đứa trong hội tấn công hét to: “Ai muốn chơi đá bóng nào? Chúng mày ơi, bắt đầu trò field goals thôi”. Những tên khác phấn khích hò hét, chúng lần lượt hết đứa này đến đứa khác sút thẳng vào mặt Luther, hung hãn chưa từng thấy, cứ như thể sút bóng ghi bàn. Khi chơi chán, chúng bỏ mặc Luther nằm chết ngất bên lề đường. 45 phút sau, Luther được một người đi xe máy phát hiện và đưa vào viện cấp cứu.