Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

19

Vụ án Harry Quebert

“Các nhà văn viết thâu đêm phát bệnh vì cà phê và hút thuốc lá cuộn là chuyện huyền thoại, Marcus ạ. Anh phải là người có kỉ luật, Marcus, chính xác như tập đấm bốc vậy. Cần phải tuân thủ nghiêm ngặt giờ giấc, phải luyện tập chuyên cần: phải giữ được nhịp độ, phải kiên quyết và tuân theo một trật tự tuyệt đối trong công việc. Đó chính là ba Nguyên tắc bảo vệ anh khỏi kẻ thù tồi tệ của các nhà văn.

– Kẻ thù là ai?

– Là kì hạn. Anh có hiểu thế nào là một kì hạn không?

– Không.

– Có nghĩa là não của anh, về bản chất rất đỏng đảnh, buộc phải sản xuất trong một khoảng thời gian có giới hạn do người khác đặt ra. Giống y như anh là một người giao hàng và ông chủ của anh bắt anh phải đến chỗ này vào đúng giờ này: anh phải tự xoay xở, không cần biết tình hình giao thông như thế nào hay xe anh có bị nổ lốp hay không. Anh không được phép đến muộn, nếu không thì đời anh đi tong. Y chang như thời hạn mà người xuất bản áp đặt anh. Người xuất bản của anh vừa là vợ anh, vừa là ông chủ của anh: không có anh ta, anh chẳng là gì cả, nhưng anh không thể không căm thù ông ấy. Quan trọng nhất là phải thực hiện đúng kì hạn, Marcus ạ. Nhưng nếu có khả năng, thì hãy chơi đùa với nó. Sẽ thú vị hơn gấp vạn lần”.

Chính bà Tamara Quinn kể cho tôi nghe việc bà ăn cắp tờ giấy ở nhà Harry. Bà thổ lộ với tôi vào ngày hôm sau khi tôi đến trò chuyện với bà ở tiệm Clark’s. Câu chuyện của bà đã kích động ghê gớm trí tò mò của tôi, và tôi chủ động đến gặp bà. Bà tiếp tôi trong phòng khách, rất phấn khích vì sự quan tâm của tôi. Trích lại lời khai của bà tại sở cảnh sát cách đây hai tuần trước, tôi hỏi bà làm thế nào lại biết được chuyện giữa Harry và Nola. Chính lúc đó, bà đã tiết lộ cho tôi về cuộc thăm viếng của bà ở Goose Cove vào tối Chủ nhật sau bữa tiệc ngoài vườn.

– Những lời lẽ tôi đọc thấy trên bàn làm việc của Harry thật là phát nôn, bà nói với tôi. Toàn những điều khủng khiếp về Nola!

Căn cứ vào thái độ của bà, tôi hiểu rằng bà sẽ không bao giờ đặt ra giả thuyết về một tình yêu thực sự giữa Harry và Nola.

– Không khi nào bà tưởng tượng rằng họ thực sự yêu nhau ư? Tôi hỏi.

– Yêu nhau á? Thôi đi, đừng có nói những điều ngu ngốc như thế. Quebert là một tên đồi trụy độc hại, chỉ thế thôi. Tôi không thể nào tưởng tượng được dù trong một giây Nola đã có thể đáp lại sự tấn công của gã. Chỉ Chúa mới biết được rằng gã đã làm cô bé phải chịu đựng cái gì… Khổ thân cô bé quá.

– Thế sau đó, bà làm gì với tờ giấy đó?

– Tôi đã lấy nó đi.

– Để làm gì?

– Làm hại Quebert. Tôi muốn gã phải vào tù.

– Thế bà có nói về tờ giấy đó với ai không?

– Đương nhiên rồi.

– Với ai vậy?

– Cảnh sát trưởng Pratt. Một vài ngày sau khi tôi tìm thấy tờ giấy.

– Bà chỉ nói với mỗi mình ông ta thôi ư?

– Tôi đã nói cho nhiều người hơn vào lúc Nola biến mất. Quebert là một hướng điều tra mà cảnh sát không thể bỏ qua.

– Vậy thì, theo như tôi hiểu, bà đã phát hiện Harry phải lòng Nola, và bà đã không nói với ai, cho đến tận khi cô bé biến mất, khoảng hai tháng sau đó.

– Chính thế.

– Thưa bà Quinn. Tôi chỉ mới biết bà, nên tôi không thể hiểu nổi tại sao vào lúc bà phát hiện ra tờ giấy, bà lại không dùng nó để chứng tỏ hành động sai trái của Harry, mà theo đánh giá của bà, đó là người đã cư xử không đúng đắn khi không tới dự bữa tiệc trong vườn nhà bà. Tôi muốn nói rằng, ngoài sự coi trọng của bà, bà là người rất dễ găm tờ giấy này lên các bức tường trong thành phố hoặc là phát tán nó vào tất cả các hộp thư của những người hàng xóm.

Bà ta cụp mắt xuống:

– Thế anh vẫn không hiểu à? Tôi đã vô cùng xấu hổ. Cực kì xấu hổ. Harry Quebert, một nhà văn lớn từ New York đến, đã từ chối con gái của tôi vì một đứa trẻ mười lăm tuổi. Con gái tôi! Thế anh nghĩ là tôi phải cảm thấy thế nào? Tôi vô cùng nhục nhã. Nhục nhã ê chề. Tôi đã tung tin đồn rằng chuyện giữa Harry và Jenny là thật, vậy hãy tưởng tượng vẻ mặt của mọi người sẽ như thế nào… Còn Jenny thì quá yêu gã đó. Nó sẽ chết nếu phát hiện ra sự thật. Vì vậy, tôi đã quyết định giữ riêng cho mình bí mật này. Anh phải nhìn thấy con gái Jenny của tôi, trong buổi vũ hội mùa hè vào tuần tiếp theo. Nó có vẻ rất buồn bã dù ở trong vòng tay của Travis.

– Thế còn Cảnh sát trưởng Pratt? Ông ta nói gì khi biết chuyện?

– Rằng ông ấy sẽ điều tra. Tôi lại nói lần nữa khi con bé biến mất: ông ấy đã nói có thể đó là một hướng điều tra. Vấn đề là đúng lúc đó thì tờ giấy lại biến mất.

– Sao lại biến mất?

– Tôi cất nó trong két sắt của tiệm Clark’s. Tôi là người duy nhất có chìa khóa. Và vào ngày đầu tiên của tháng Tám năm 1975, tờ giấy đó đã biến mất một cách bí ẩn. Không còn tờ giấy thì không có bằng chứng chống lại Harry.

– Ai có thể lấy tờ giấy đó?

– Tôi không biết. Đó vẫn là một bí ẩn lớn. Một két rất to, bằng kim loại, mà chỉ có tôi là người duy nhất có chìa khóa. Trong đó là toàn bộ giấy tờ sổ sách của tiệm, tiền để trả lương và một ít tiền mặt để mua hàng. Một buổi sáng, tôi phát hiện ra tờ giấy không còn đó nữa. Không hề có một dấu hiệu cậy khóa nào. Tất cả mọi thứ vẫn còn nguyên, ngoại trừ tờ giấy đáng nguyền rủa kia.

Tôi ghi chép mọi điều bà kể: mọi thứ càng trở nên hấp dẫn. Tôi hỏi thêm:

– Chỉ tôi và bà biết, thưa bà Quinn, bà cảm thấy thế nào khi phát hiện ra tình cảm Harry dành cho Nola?

– Tức giận, kinh tởm

– Sao bà không trả thù ông ta bằng cách gửi thư nặc danh?

– Thư nặc danh? Nhìn tôi có bộ mặt của kẻ làm trò đểu cáng đó không hả?

Tôi không nài nỉ và hỏi tiếp:

– Bà có nghĩ rằng Nola có thể cũng quan hệ với những người đàn ông khác ngoài Aurora không?

Bà suýt bị sặc vì trà đá.

– Cậu quả đúng chả biết cái gì cả! Hoàn toàn không biết gì! Cô bé ấy rất hiền lành, vô cùng xinh xắn, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác, chăm chỉ làm lụng, thông minh. Cái gì khiến cậu tưởng tượng ra những câu chuyện ngủ nghê dớ dẩn như vậy hả?

– Chỉ là một câu hỏi đơn giản thôi mà, mỗi thế thôi. Bà có biết người nào tên là Elijah Stern không?

– Tất nhiên rồi, bà trả lời như thể đó là một điều hiển nhiên, trước khi nói thêm: đó là chủ sở hữu trước Harry.

– Chủ sở hữu cái gì? Tôi hỏi.

– Của ngôi nhà ở Goose Cove, mẹ kiếp. Nó từng thuộc về Elijah Stern và trước kia, ông ta thường xuyên đến đó. Tôi nghĩ rằng đó là một ngôi nhà của dòng họ. Có một thời kì mọi người thường xuyên gặp ông ta ở Aurora. Khi ông ta tiếp quản công việc của cha mình ở Concord, thì ông ta không còn thời gian để đến đây nữa, vậy nên ông ta đã cho thuê ngôi nhà ở Goose Cove, trước khi bán đứt cho Harry.

Tôi không còn tin nổi vào tai mình:

– Goose Cove trước đây thuộc về Elijah Stern à?

– Tất nhiên rồi. Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy, hả chàng trai người New York? Cậu có vẻ tái dại đi đấy…

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.