Thứ Bảy ngày 5 tháng Bảy năm 1975
Lúc anh tới hồ nước là vào cuối buổi sáng. Erne Pinkas đã ở đó và đang nghỉ ngơi ở trên bờ.
– Rốt cuộc anh cũng tới đây rồi, Pinkas tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh. Thật là đáng kinh ngạc khi gặp anh ở một chỗ bên ngoài tiệm Clark’s.
Harry mỉm cười.
– Anh nói với tôi về cái hồ này nhiều đến nỗi tôi không thể không đến.
– Đẹp quá đúng không?
– Tuyệt vời.
– Đó mới là New England, Harry à. Đấy là một thiên đường được bảo vệ và cũng chính là điều làm tôi hài lòng. Khắp nơi trên đất nước này, người ta xây dựng và đổ bê tông bất kì chỗ nào có thể. Nhưng ở đây thì hoàn toàn khác: tôi có thể đảm bảo với anh rằng 30 năm nữa, nơi này vẫn mãi mãi không bị phá hủy.
Sau khi tắm mát trong làn nước, họ cùng sưởi ấm dưới ánh nắng mặt trời và trò chuyện về văn chương.
– Về cuốn sách của anh, Pinkas hỏi, tiến triển đến đâu rồi?
– Dào ôi, Harry chỉ trả lời có vậy.
– Đừng có tỏ vẻ mặt như vậy, tôi tin chắc là nó hay mà.
– Không, tôi nghĩ là nó vô cùng tồi tệ.
– Để tôi đọc thử xem nhé, tôi sẽ cho anh ý kiến khách quan của tôi, hứa đấy. Anh không thích cái gì?
– Tất cả. Tôi không có cảm hứng. Tôi cũng không biết phải bắt đầu thế nào. Tôi nghĩ rằng thậm chí tôi còn không biết mình đang viết về cái gì nữa.
– Thế chuyện của anh là chuyện gì?
– Một câu chuyện tình.
– À, tình yêu… Pinkas thở dài. Anh đang yêu à?
– Vâng.
– Bắt đầu như vậy hay đấy chứ. Harry này, hãy nói cho tôi biết, anh có cảm thấy nhớ cuộc sống sôi động bên ngoài kia không?
– Không. Tôi cảm thấy thoải mái khi ở đây. Tôi cần được yên tĩnh.
– Thế khi ở New York, chính xác anh làm gì?
– Tôi… tôi là nhà văn.
Pinkas do dự trước khi nói lại.
– Harry… Đừng có nghĩ xấu nhé, nhưng tôi đã nói chuyện với một trong số những người bạn của tôi ở New York…
– Và sao?
– Anh ta bảo chưa bao giờ nghe nói về anh.
– Chẳng có ai biết tôi cả… Anh có biết có bao nhiêu người đang sống ở New York không?
Pinkas mỉm cười để tỏ ra là mình không có ý đồ gì xấu.
– Tôi nghĩ rằng chẳng có ai biết anh cả, Harry ạ. Tôi đã liên lạc với nhà xuất bản đã xuất bản cuốn sách của anh…Tôi muốn đặt mua thêm một ít sách… Tôi không biết nhà xuất bản đó, tôi nghĩ rằng tôi là người thiếu hiểu biết đến tận khi tôi phát hiện ra đó là một xưởng in ở Brooklyn… Tôi đã gọi điện đến đó, Harry à. Anh đã phải trả tiền cho nhà in này để họ in sách cho anh
Harry cúi đầu vô cùng xấu hổ.
– Vậy thì anh biết hết rồi đó, anh thầm thì.
– Tôi biết hết cái gì?
– Rằng tôi là một kẻ lừa đảo.
Pinkas thân mật đặt tay lên vai Harry.
– Lừa đảo à? Thôi đi nào! Đừng nói những lời ngu xuẩn như thế chứ! Tôi đã đọc sách của anh và tôi vô cùng thích. Chính vì lẽ đó mà tôi muốn đặt mua thêm. Đó là một cuốn sách tuyệt vời, Harry ạ. Tại sao lại muốn trở thành một nhà văn nổi tiếng hơn là một nhà văn giỏi? Anh có rất nhiều tài năng và tôi chắc chắn rằng anh sẽ nhanh chóng trở nên nổi tiếng. Ai mà biết được rằng có thể cuốn sách mà anh đang viết sẽ trở thành một tuyệt tác.
– Thế nếu tôi không thể làm được điều đó?
– Anh sẽ làm được. Tôi biết như vậy.
– Cảm ơn, Ernie.
– Đừng cảm ơn tôi, đó chỉ là sự thực. Và anh đừng lo lắng, tôi sẽ không nói cho ai biết đâu. Tất cả mọi chuyện ở đây sẽ chỉ là chuyện giữa hai chúng ta.