Ngày 31 tháng Tám năm 1975
9 giờ sáng, khi Jay Caleb dập điện thoại, ông đã hiểu rằng có chuyện gì đó không hay xảy ra. Elijah Stern bảo với ông rằng Luther xin nghỉ phép mà không nói cụ thể thời gian. “Ông tìm Luther à? Stern tỏ ra ngạc nhiên. Nhưng cậu ấy không có ở đây. Tôi tưởng ông biết. - Không có ở đó ư? Thế thì nó ở đâu? Hôm qua chúng tôi đợi nó suốt vì sinh nhật em gái mà nó lại không đến. Tôi rất lo. Nó nói với anh chính xác như thế nào? - Cậu ấy bảo tôi rất có thể cậu ấy sẽ phải nghỉ việc ở chỗ tôi đó là thứ Sáu. - Nghỉ việc ở chỗ anh á? Sao lại thế? - Tôi không biết. Tôi nghĩ chính ông là người biết lí do”.
Ngay khi dập điện thoại, Jay lại nhấc nó lên lần nữa để gọi báo cảnh sát. Nhưng ông dùng lại giữa chừng. Ông có linh cảm kì lạ. Nadia, vợ của ông, bước vào trong phòng.
– Stern báo gì? Bà hỏi.
– Nói là Luther bảo bỏ việc hôm thứ Sáu.
– Bỏ việc, thế nghĩa là thế nào, sao lại bỏ việc.
Jay thở dài; ông cảm thấy mệt mỏi vì đêm vừa rồi thiếu ngủ.
– Tôi chẳng biết gì hết, ông nói. Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra. Hoàn toàn bó tay.
—Tôi phải đi tìm nó.
– Nhưng tìm nó ở đâu?
Ông nhún vai. Ông hoàn toàn không biết phải tìm ở đâu.
Ông nhặt chùm chìa khóa của chiếc xe pick-up và lên đường, thậm chí chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Rốt cuộc ông quyết định xuống Concord. Ông biết rất ít đường đi lối lại ở thành phố này nên bắt đầu đi theo ngẫu hứng và bị lạc đường. Nhiều lần, đi ngang qua đồn cảnh sát, ông những muốn dừng lại nhờ cảnh sát giúp đỡ, nhưng mỗi lần định làm thế thì có một cái gì đó trong ông lại gạt đi. Rốt cuộc ông đến nhà Elijah Stern. Elijah Stern không có nhà, chỉ có một người làm công ra mở cửa và dẫn ông vào tận phòng riêng của con trai. Jay hi vọng Luther để lại tin nhắn gì đó; nhưng ông không thấy gì cả. Căn phòng bày biện ngăn nắp, chẳng có thư để lại, cũng chẳng có bất kì tín hiệu gì giải thích tại sao con ông bỏ đi.
– Luther có nói gì với anh không? Jay hỏi tay nhân viên đang dẫn đường cho ông.
– Không. Hai ngày vừa rồi tôi nghĩ, nhưng người ta bảo hiện tại Luther sẽ không quay trở lại làm việc.
– Hiện tại, nó sẽ không trở lại đây? Thế có nghĩa là nó bỏ việc hoàn toàn hay chỉ xin nghỉ phép?
– Tôi cũng không rõ nữa.
Mọi sự không rõ ràng xung quanh Luther thật rất đáng ngạc nhiên. Bây giờ Jay tin chắc rằng đã xảy ra sự cố nghiêm trọng nên con trai ông biến mất như bay hơi vậy. Ông rời khỏi dinh cơ nhà Stern, quay trở lại thành phố. Ông dừng lại, vào tiệm ăn để gọi điện thoại cho vợ và nuốt vội một chiếc bánh mì kẹp. Nadia thông báo rằng bà vẫn không có tin tức gì. Vừa ăn, ông vừa lướt đọc mấy tờ báo: chỉ có tin tức vớ vẩn xảy ra ở Aurora.
– Thực hư vụ mất tích này là như thế nào vậy? Ông hỏi chủ quán.
– Một câu chuyện bẩn thỉu… Chuyện xảy ra ở làng nhỏ cách đây một tiếng đồng hồ: một phụ nữ đáng thương bị ám sát và một bé gái mười lăm tuổi bị bắt đi. Tất cả cảnh sát nhà nước đều lao vào tìm kiếm
– Đi Aurora thế nào nhỉ?
– Ông cứ đi đường 95 theo hướng Đông. Khi gặp bãi biển thì theo đường 1 hướng Nam, Aurora ở đấy.
Như có linh tính thôi thúc, Jay Caleb lên đường đi Aurora. Trên đường 1, ông bị cảnh sát bắt dừng xe hai lần, sau đó ông đi thẳng theo đường rừng rậm rạp Side Creek, ông được chứng kiến đội ngũ tìm kiếm rất hùng hậu: hàng chục xe cơ động của cảnh sát, cảnh sát khắp nơi, chó nghiệp vụ và rất nhiều hoạt động. Ông chạy xe đến tận trung tâm thành phố. Sau cảng thuyền một đoạn, ông dừng lại trước tiệm ăn trên phố chính đông chật ních người. Ông bước vào, đứng tựa ở quầy. Một cô gái tóc vàng tươi tắn phục vụ cà phê cho ông. Trong khoảnh khắc ông có cảm giác quen biết cô gái này, thế mà đây là lần đầu tiên trong đời ông tới đây. Ông nhìn cô gái chăm chú, cô mỉm cười với ông. Sau đó ông thấy tên của cô trên thẻ gắn ở ngực áo: Jenny. Bất chợt, ông đã hiểu ra: người phụ nữ trên bức họa vẽ bằng than chì mà Luther vẽ và đặc biệt thích chính là cô gái này! Ông còn nhớ rất rõ ghi chú ở phía sau bức tranh: Jenny Quinn, 1974.
– Tôi có thể giúp gì cho ông không? Thưa ông? Jenny hỏi. Ông có vẻ như đang bị lạc.
– Tôi chuyện xảy ra ở đây thật khủng khiếp…
– Thật thế…Vẫn còn chưa biết chuyện gì xảy ra với cô bé. Nó còn quá trẻ, mới chỉ có mười lăm tuổi. Tôi biết rất rõ cô bé ấy, cô bé làm việc ở đây vào thứ Bảy, tên là Nola Kellergan.
– C… Cô nói gì? Jay lập bập, hi vọng là mình nghe nhầm.
– Nola, Nola Kellergan.
Nghe thêm một lần nữa những âm thanh này, ông cảm thấy xung quanh hoàn toàn chao đảo. Ông có cảm giác muốn nôn. Ông phải ra ngay khỏi đây. Đi xa khỏi đây. Ông đặt tờ 10 đô la lên quầy, trốn chạy.
Lúc ông về đến nhà, Nadia lập tức thấy chồng hoàn toàn không bình thường. Bà vội vàng tiến lại và ông gần như ngã nhào vào tay bà.
– Lạy chúa tôi, Jay, có chuyện gì thế ?
– Cách đây ba tuần, Luth và tôi đi câu cá với nhau. Bà còn nhớ chuyện đó không?
– Có. Hai bố con ông mang theo cá lưng đen không ăn được da còn gì. Sao ông lại hỏi tôi chuyện đó?
Jay kể lại ngày hôm đó cho vợ nghe. Hôm đó là Chủ nhật ngày 10 tháng Tám năm 1975. Luther ở Portland về từ tối hôm trước: họ dự định cùng nhau đi câu vào sáng sớm ngày hôm sau ở hồ nhỏ. Hôm đó rất đẹp trời, cá cắn câu rất nhiều, mặc dù họ chỉ cốt chọn góc yên tĩnh nhất để khỏi bị mọi người đến làm phiền. Cả hai uống bia và bàn chuyện cuộc đời.
– Phon phải nói phới bố phuyện này, bố ạ, Luther nói. Phon gặp được một người phụ nữ phô cùng đặc biệt.
—Thật à?
– Phon phảo bố rồi đấy. Phô ấy vô cùng đặc biệt, phông giống phất kì ai. Phô ấy làm tim con phải thổn thức, và phô ấy yêu phon. Chính phô ấy đã nói với phon như vậy. Một hôm nào đó, phon sẽ giới thiệu với bố. Con chắc là bố sẽ hài lòng về phô ấy.
Jay mỉm cười.
– Thế cô gái ấy cũng có tên họ chứ?
– Nola, bố ạ. Phô ấy tên là Nola Kellergan.
Kể xong chuyện hai bố con đi câu, Jay Caleb bảo vợ rằng: “ Nola Kellergan là tên của cô gái bị mất tích ở Aurora. Tôi nghĩ Luther đã làm chuyện vô cùng ngu ngốc”.
Cùng lúc đó, Sylla về đến nhà. Cô nghe thấy những lời nói của bố “Thế có nghĩa là thế nào?” cô kêu lên. “Anh Luther đã làm chuyện gì?” Sau khi giải thích tình hình, cha cô ra lệnh không được kể chuyện này với bất kì ai. Không có ai được phép nhắc đến mối liên hệ giữa Luther và Nola. Suốt tuần tiếp theo sau đó, ông không có mặt ở nhà, lúc nào cũng ở ngoài đường để tìm con trai: mới đầu ông tìm tung mọi ngóc ngách ở Maine, sau đó ông tìm tới cả vùng bờ biển, từ Canada cho tới tận Massachusetts. Ông tìm đến các ngóc ngách xa xôi hẻo lánh nhất, cả những vùng hồ và các túp lều bên hồ mà con trai ông vẫn thích. Ông tự nhủ có lẽ con trai ông đang lẩn trốn ở đó, sợ hãi khi bị cảnh sát trên toàn liên bang truy lùng như một con vật. Nhưng ông không thấy bất kì dấu vết nào. Ông đợi con hàng đêm, rình rập nghe ngóng từng tiếng động nhỏ. Khi cảnh sát gọi điện tới để báo con ông đã chết, ông gần như là thở phào nhẹ nhõm. Ông bắt Nadia và Sylla không bao giờ được nhắc đến chuyện này, để kỉ niệm về con trai của ông không bao giờ bị vấy bẩn.