– Sau mấy ngày nằm liệt bất tỉnh, Luther tỉnh dậy nhưng toàn bộ khuôn mặt hoàn toàn vỡ nát, Sylla giải thích cho chúng tôi. Gia đình tôi đã cho tiến hành liên tiếp nhiều cuộc giải phẫu, nhưng không thể trả lại cho anh ấy gương mặt như trước nữa. Anh ấy nằm viện hai tháng liền. Khi ra viện, Luther phải sống với bộ mặt vẹo vọ và nói năng rất khó khăn. Tất nhiên là không còn chuyện phải đi Việt Nam, nhưng anh ấy cũng chẳng còn làm được bất kì việc gì khác. Anh ấy ngồi bó gối cả ngày trong nhà, không vẽ nữa, cũng không còn dự định kế hoạch gì nữa. Sáu tháng sau, Eleanore hủy hôn ước rồi bỏ đi khỏi Portland. Ai trách chị ấy được chứ? Lúc đó, chị ấy mới có mười tám tuổi, hoàn toàn không muốn hi sinh cả đời để chăm sóc Luther, anh ấy đã hóa thành chiếc bóng kéo lê cuộc tồn tại đau đớn của mình. Anh ấy không còn là chính mình nữa.
– Thế còn những kẻ tấn công thì sao? Gahalowood hỏi.
– Người ta không tìm thấy chúng. Băng đảng này đã hoành hành nhiều lần trong vùng rồi. Mỗi lần, chúng rất hỉ hả chơi những trận field goals. Nhưng trường hợp Luther là trận tấn công tai ác nhất của chúng: chúng suýt giết chết anh ấy. Tất cả báo chí đều nói đến chúng, cảnh sát làm rất căng. Nhưng sau vụ Luther thì không thấy chúng xuất hiện nữa. Hẳn chúng nó sợ bị bắt.
– Sau đó chuyện gì xảy ra với anh trai cô?
– Trong suốt hai năm tiếp theo, Luther chỉ ám ở nhà. Anh ấy chẳng khác gì một bóng ma. Anh ấy không làm gì hết. Cha tôi cố tình ở lại trong nhà kho của ông thật muộn, còn mẹ tôi thì tìm cách đi đâu đó suốt ngày bên ngoài. Hai năm không thể chịu đựng nổi. Sau đó, một ngày vào năm 1966, có người đã đến bấm chuông cửa…