Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

29

Liệu người ta có phải lòng một bé gái mười lăm tuổi?

“Marcus, tôi muốn dạy anh cách viết, không phải để anh biết cách viết, mà là để anh trở thành nhà văn. Bởi vì viết được một cuốn sách là vô cùng khó nhọc: ai cũng viết được cả, nhưng không phải ai cũng là nhà văn.

– Vậy làm sao để biết mình có phải là nhà văn hay không, thầy Harry?

– Không ai có thể tự biết mình có phải là nhà văn hay không. Đó là do những người khác nói cho mình điều đó”.

Ai còn nhớ đến Nola cũng đều nói rằng đó là một cô bé tuyệt vời, Nola thuộc tuýp những người có khả năng lưu dấu dễ dàng trong trí nhớ của người khác: nhẹ nhàng, biết cách quan tâm, tài năng, rạng rỡ, vui vẻ. Ở cô bé toát lên một niềm vui sống không giống ai, có thể thắp sáng những ngày mưa tồi tệ nhất. Vào các ngày thứ Bảy, Nola phục vụ ở tiệm Clark’s: cô xoay vòng giữa những dãy bàn ghế, nhẹ nhàng như làn gió, những lọn tóc vàng óng ả lượn sóng nhảy nhót trên bờ vai. Cô bé luôn có những lời nói thật dễ nghe cho mọi khách hàng. Trong mắt họ, chỉ có Nola. Nola là cả một thế giới!

Nola là con gái độc nhất của David và Louisa Kellergan, những con chiên ngoan đạo của miền Nam có nguyên quán ở Jackson, Alabama. Đây cũng chính là nơi Nola chào đời ngày 12 tháng Tư năm 1960. Gia đình Kellergan đến định cư ở Aurora vào mùa thu năm 1969, sau khi người cha được tuyển vào làm giám mục cho tu viện Thánh St James, cộng đồng chính của Aurora, lúc đó đang có khả năng bị ảnh hưởng rất lớn. Tu viện Thánh St James nằm ở lối vào phía nam của thành phố, là một công trình bề thế bằng gỗ, nhưng kế từ khi Aurora và Montburry phải sáp nhập vào nhau vì lí do tiết kiệm ngân sách và vì thiếu con chiên, thì tòa thánh này chẳng còn gì nữa. Ở địa điểm đó, mọc lên một quán ăn nhanh Mc Donald’s. Ngay khi đến đây, gia đình Kellergan ở tại ngôi nhà một tầng xinh xắn, thuộc sở hữu của tu viện, nằm ở số 245 Terrace Avenue: rất nhiều khả năng là sáu năm sau, vào thứ Bảy ngày 30 tháng Tám năm 1975, Nola đã biến mất từ cửa sổ phòng ngủ!

Trên đây là những mô tả đầu tiên mà những khách hàng thân thiết của tiệm Clark’s nói lại với tôi, nơi tôi lui tới ngay hôm sau khi đến Aurora. Tôi thức dậy từ bình minh, dằn vặt bởi cảm giác khó chịu là không biết chắc sẽ phải làm gì ở đây. Sau khi chạy bộ trên bãi biển, tôi cho đám mòng biển ăn và phân vân tự hỏi, không biết có phải mình đi đến tận nơi xa xôi này của bang New Hampshire chỉ để cho bọn mòng biển ăn bánh mì. Tôi có hẹn lúc 11 giờ ở thủ phủ Concord với Benjamin Roth để đi gặp Harry; trong khi chờ đợi, tôi đến tiệm Clark’s ăn bánh rán vì không muốn ở một mình. Lúc còn là sinh viên và đến nhà Harry, ông thường kéo tôi đến đây vào sáng sớm khi cửa hàng mới mở cửa: ông đánh thức tôi dậy trước cả bình minh, không ngần ngại lay tôi thật mạnh và bảo đã đến lúc phải mặc quần áo thể thao. Sau đó chúng tôi ra ngoài bờ biển chạy và đấm bốc. Nếu thấy mệt thì ông dừng lại làm huấn luyện viên cho tôi: ông dừng lại vừa để nghỉ vừa để sửa các động tác và tư thế cho tôi, nhưng tôi biết ông làm vậy chỉ cốt để có vài phút mà thở. Vừa tập đấm bốc vừa chạy, chúng tôi vượt qua mấy dặm đường bờ biển, nối liền Goose Cove với Aurora. Sau đó, chúng tôi quay trở lại theo con đường đá cuội của bãi biển Grand rồi đi xuyên qua cả thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ. Trên con phố chính, bóng tối vẫn còn bao trùm, từ xa có thể nhận thấy ánh sáng trắng xóa vượt ra từ cửa kính của tiệm Clark’s. Đây là tiệm ăn duy nhất mở cửa sớm như thế. Từ bên trong, sự yên tĩnh tuyệt đối ngự trị, những khách hàng hiếm hoi vào giờ đó là tài xế xe tải hay nhân viên bán hàng rong đang yên lặng nuốt bữa điểm tâm. Tiếng đài phát thanh, luôn luôn từ một kênh thông tin duy nhất, vang ra từ phía sau cửa hàng nhưng âm lượng quá bé nên không thể nghe rõ lời phát thanh viên. Vào các buổi sáng quá nóng, những chiếc quạt trần có cánh bằng kim loại đuổi gió nghiến lên kèn kẹt, khiến bụi bay nhảy nhót quanh bóng điện. Chúng tôi ngồi vào bàn số 17, cô Jenny đến ngay lập tức để phục vụ cà phê. Lúc nào cô Jenny cũng dành cho tôi một nụ cười dịu dàng gần như một người mẹ. Cô nói với tôi: “Tội nghiệp Marcus, bị bắt thức dậy từ bình minh đúng không? Từ khi mà tôi biết cậu ấy, lúc nào cũng dậy sớm như vậy”. Tất cả chúng tôi cùng cười.

Vào ngày 17 tháng Sáu năm 2008, mặc dù còn rất sớm, nhưng tiệm Clark’s đã thật nhốn nháo, ai cũng chỉ nói đến vụ việc vừa xảy ra. Khi tôi bước vào, những khách hàng quen túm tụm lại quanh tôi để hỏi liệu mọi chuyện có thật như thế không, liệu Harry có quan hệ với Nola rồi giết cả Nola và bà Deborah Cooper thật không. Tôi tránh trả lời các câu hỏi và ngồi vào bàn số 17 vẫn còn để trống. Lúc đó tôi phát hiện ra tấm biển vinh danh Harry đã được tháo bỏ: ở chỗ đó chỉ còn hai chiếc đinh vít đóng chặt và dấu vết của miếng kim loại in trên chiếc bàn gỗ sơn vecni.

Cô Jenny đến phục vụ tôi cà phê và chào tôi rất nồng hậu. Cô có vẻ buồn rầu.

– Cậu ở chỗ nhà Harry à? Cô hỏi.

– Vâng ạ. Cô tháo cái biển tên ông ấy rồi à?

– Ừ.

– Tại sao?

– Harry viết cuốn truyện ấy là cho đứa con nít đó, Marcus ạ. Viết cho một đứa con nít mới mười lăm tuổi. Tôi không thế để cải biến đó ở đây được. Tình yêu ấy thật bẩn thỉu.

– Cháu nghĩ là mọi việc phức tạp hơn nhiều, tôi trả lời.

– Còn tôi thì nghĩ cậu không nên dính dáng đến việc này, Marcus ạ. Cậu phải về New York và tránh xa mọi chuyện ở đây.

Tôi gọi bánh rán và xúc xích. Một tờ Aurora Star dính mỡ vứt lăn lóc trên mặt bàn. Ở trang đầu tiên, bức ảnh Harry to đùng chụp vào thời hoàng kim, vẻ mặt đáng kính trọng, cái nhìn thật sâu và tự tin. Ngay phía dưới, là ảnh ông đang đi vào phòng xét xử của tòa án ở Concord, tay bị còng, mặt mày thất sắc, tóc tai bờm xờm, nét mặt nhăn nhúm dài thượt. Trong một ô tròn, là bức chân dung của Nola và Deborah Cooper. Tựa đề của bài báo là: HARRY QUEBERT ĐÃ LÀM GÌ?

Erne Pinkas đến sau tôi ít phút, bác đến ngồi vào bàn của tôi với cốc cà phê trên tay.

– Tối qua tôi thấy anh trên truyền hình. Anh đến đây ở à?

– Vâng, có thể.

– Để làm gì?

– Cháu không biết. Vì Harry.

– Ông ấy vô tội phải không? Tôi không thể tin được ông ấy lại làm một việc như vậy…Thật là điên rồ.

– Cháu không biết, bác Erne ạ.

Do tôi hỏi hên Pinkas kể cho tôi nghe làm thế nào mà trước đó vài ngày, cảnh sát đã đào được hài cốt của Nola tại Goose Cove dưới độ sâu một mét. Hôm thứ Năm, tất cả mọi người ở Aurora đều giật mình vì tiếng còi báo động của cảnh sát rú lên từ mọi ngả, hàng toán tuần tra đổ vào từ trục đường chính, rồi có cả những chiếc xe cảnh sát giả dạng xe thường dân, thậm chí có cả một chiếc xe tải của cảnh sát khoa học.

– Khi dân chúng nghe tin hoàn toàn có khả năng đây là bộ hài cốt của Nola Kellergan, Pinkas giải thích tiếp, ai cũng choáng váng. Không ai muốn tin điều này: ngay từ đầu, cô bé đã ở đó, trước mắt của chúng ta. Tôi đã đến nhà Harry không biết bao nhiêu lần, ngồi dưới mái hiên đó, uống một cốc whisky xứ Êcốt… Gần như ngay bên cạnh con bé Marcus, thử nói tôi xem, có phải ông ấy viết cuốn truyện đó cho Nola không? Tôi không thể tưởng tượng là họ lại có với nhau một chuyện như thế… Cậu có biết gì không, Marcus?

Để khỏi phải trả lời, tôi lấy thìa khuấy cà phê đến tận khi nó tạo thành một dòng xoáy trong cốc. Tôi chỉ nói:

– Chuyện rắc rối lắm, bác Erne ạ.

Ít phút sau, Travis Dawn, Cảnh sát trưởng ở Aurora, cũng là chồng của Jenny, đến ngồi vào bàn tôi. Travis Dawn là một trong những người tôi quen biết từ lâu ở Aurora: tính cách Travis nhẹ nhàng, tuổi tầm sáu mươi, tóc hoa râm, ông thuộc kiểu cảnh sát tốt bụng ở vùng quê mà từ lâu không còn làm cho ai sợ nữa.

– Tôi rất lấy làm tiếc, Marcus ạ, Travis vừa nói vừa chào tôi.

– Về việc gì ạ?

– Vì chuyện xảy ra giống như cú tát thẳng vào giữa mặt cậu. Tôi biết cậu rất thân và gần gũi với Harry. Chắc mọi chuyện không dễ dàng đối với cậu.

Travis là người đầu tiên lo lắng về cảm giác mà tôi cảm nhận. Tôi gật đầu và hỏi:

– Tại sao từ khi tôi hay đến đây, chưa bao giờ thấy ai nói gì về Nola Kellergan?

– Cho đến tận lúc hài cốt của Nola được đào lên ở Goose Cove, thì Chuyện Nola là chuyện cũ. Những kiểu chuyện như vậy không có ai muốn nhắc lại làm gì.

– Ông Travis, điều gì đã xảy ra vào ngày 30 tháng Tám năm 1975? Điều gì đã xảy ra với bà Deborah Cooper?

– Một vụ nguy hiểm, Marcus ạ. Rất nguy hiểm. Tôi là người chứng kiến trực tiếp chuyện này vì hôm đó, là ca trực của tôi. Hồi đó, tôi mới chỉ là nhân viên quèn. Chính tôi là người nhận điện thoại của ban chỉ huy trung tâm … Deborah Cooper là bà già nhỏ nhắn, phúc hậu, sống một mình trong ngôi nhà cô lập ở bìa rừng Side Creek kể từ khi chồng chết. Cậu biết Side Creek ở đâu không? Là nơi bắt đầu của cánh rừng bạt ngàn kia, chỉ sau Goose Cove có vài dặm. Tôi nhớ rất rõ mẹ Cooper: lúc đó, tôi mới làm cảnh sát, nhưng mẹ thường xuyên gọi tôi, nhất là vào ban đêm, thông báo cho tôi tất cả những tiếng động nghi vấn. Mẹ sợ vãi cả tiểu ra quần vì sống một mình trong căn lều ở bìa rừng nên cần có người thỉnh thoảng đến nhà cho yên tâm. Mỗi lần như vậy, mẹ Cooper đến xin lỗi nhân viên cảnh sát vì đã gây chuyện phiền hà đồng thời bao giờ cũng mời mọi người lại nhà ăn bánh ga tô và uống cà phê. Ngày hôm sau, thế nào mẹ Cooper cũng rẽ qua văn phòng cảnh sát và mang quà cho chúng tôi. Đúng là người mẹ già nhỏ bé tốt bụng vô cùng, bà thuộc tuýp người lúc nào chúng tôi cũng sẵn sàng giúp đỡ. Tóm lại là vào ngày 30 tháng Tám năm 1975, mẹ Cooper đã quay số điện thoại nóng của cảnh sát và báo có người đàn ông rượt đuổi một cô gái trong rừng. Tôi là nhân viên cảnh sát duy nhất ở Aurora làm nhiệm vụ tuần tiễu, ngay lập tức tôi đã có mặt. Đấy là lần đầu tiên mẹ Cooper gọi điện cho cảnh sát giữa ban ngày. Bà bảo tôi: “Travis, có khi anh nghĩ tôi điên, nhưng thật sự là tôi rất nghi”. Khi kiểm tra chỗ bìa rừng nơi mẹ Cooper bảo đã nhìn thấy cô gái: tôi nhặt được một mảnh vải màu đỏ. Ngay lập tức tôi nhận định sự việc nghiêm trọng nên đã báo ngay cho sếp Pratt, Cảnh sát trưởng của Aurora thời kì đó. Dù đang nghỉ phép, nhưng sếp Pratt tới ngay lập tức. Cánh rừng rộng mênh mông, chúng tôi không đông người đến mức có thể kiểm tra được cả khu rừng. Chúng tôi đi sâu vào trong rừng: được khoảng một dặm thì đã thấy nhiều vết máu, những lọn tóc vàng, và thêm mấy mảnh vải màu đỏ khác.

Chúng tôi không còn thời gian suy nghĩ vì đúng lúc đó, một tiếng súng nổ vang lên trong nhà Deborah Cooper… Chúng tôi vội vàng quay lại thì đã thấy mẹ Cooper nằm sóng soài giữa vũng máu trong nhà bếp. Sau đó, chúng tôi được biết bà lại vừa gọi về trụ sở cảnh sát để báo cô gái lúc trước chạy trong rừng giờ đã chạy vào nhà bà.

– Vậy là cô ấy chạy vào nhà bà Deborah để lẩn trốn kẻ tấn công?

– Đúng vậy. Trong khi chúng tôi ở trong rừng, cô ấy đã xuất hiện trở lại mong được cứu giúp. Nhưng khi chúng tôi đến, ngoài xác chết của bà Cooper, không còn có ai trong nhà. Mọi chuyện thật sự điên rồ.

– Thế cô ấy chính là Nola à?

– Đúng vậy, chúng tôi đã nhanh chóng nhận ra điều đó, mới đầu là vì bố của Nola gọi điện báo cảnh sát là con gái mất tích. Thêm nữa, chính mẹ Deborah Cooper cũng nhận diện được cô ấy khi bà gọi điện báo cảnh sát lần hai.

– Chuyện gì xảy ra tiếp theo?

– Sau cú điện thoại thứ hai của bà Cooper, nhiều toán cảnh sát địa phương đã lên đường. Khi tới bìa rừng Side Creek, một viên cảnh sát phát hiện ra chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen đào tẩu theo hướng Bắc. Chúng tôi liền rượt theo, nhưng chiếc xe đã tẩu thoát sau khi vượt qua bờ đập. Mấy tuần tiếp theo, chúng tôi chỉ tập trung tìm Nola: chúng tôi xới tung cả vùng lên. Ai mà ngờ được cô ấy nằm ngay tại Goose Cove, chính trong dinh thự của Harry Quebert? Mọi dấu hiện đều cho thấy nạn nhân phải nằm đâu đó trong rừng nên chúng tôi lùng sục khắp trong đó, cậu biết không, cánh rừng ấy kéo dài đến tận Vermont cơ đấy! Chúng tôi không bao giờ tìm ra chiếc xe kia, cũng không bao giờ tìm ra Nola. Nếu có thể, chúng tôi sẵn sàng xới tung cả đất nước này lên để tìm. Nhưng chúng tôi vô cùng thất vọng vì sau đó ba tuần, theo quyết định của các viên chức cảnh sát bang, mọi tìm kiếm đều phải chấm dứt vì chi phí quá đắt, trong khi kết quả tìm kiếm lại hoàn toàn mông lung.

– Hồi đó cảnh sát có nghi vấn ai không?

Travis do dự một lúc rồi nói với tôi:

– Chính thức thì không nghi ngờ ai, nhưng… có Harry, chúng tôi có lí do riêng. Ý tôi là ba tháng sau khi ông ta đến Aurora, con gái nhà Kellergan bị mất tích. Một sự trùng hợp quá kì quái đúng không? Nhất là cứ xem ông ta đi xe hơi nào vào thời kì đó? Cũng là một chiếc Chevrolet Monte Carlo màu đen. Nhưng không đủ bằng chứng để buộc tội ông ấy. Rốt cuộc, bản thảo này chính là bằng chứng mà chúng tôi đã tìm kiếm cách đây ba mươi ba năm.

– Tôi không tin là như vậy, không tin là Harry gây ra chuyện đó. Hơn nữa, tại sao Harry lại để một bằng chứng quả hiển nhiên chống lại ông ta ngay bên cạnh xác chết như vậy? Rồi tại sao Harry lại cho cả đội làm vườn đào bới đúng chỗ chôn xác chết? Không hợp lí tí nào cả.

Travis nhún vai:

– Cậu nên tin vào kinh nghiệm cảnh sát của tôi: ta không bao giờ lường được người loại này dám làm những gì đâu. Nhất là những người mà mình cứ tin rằng đã hiểu họ quá rõ.

Nói xong, ông ta đứng dậy và lễ độ chào: “Nếu cậu nghĩ tôi có thể làm bất kì việc gì cho cậu thì đừng ngại nhé, cứ gọi tôi”. Nói xong ông ta bỏ đi. Pinkas ngồi im, vẻ mặt ngây thộn, lắng nghe toàn bộ cuộc nói chuyện mà không xen vào lần nào, giờ mới buông lời: “Vậy đấy… Chưa bao giờ tôi biết cảnh sát lại nghi ngờ Harry… ”. Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng xé trang đầu của tờ báo cầm theo và vì vẫn còn sớm nên tôi đến Concord.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.