14
Ngày 30 tháng năm 1975 đáng nhớ“Anh thấy không Marcus, xã hội của chúng ta được xây dựng theo cách mà lúc nào chúng ta cũng phải lựa chọn giữa lý trí và đam mê. Lý trí không bao giờ có lợi cho ai cả còn đam mê thường xuyên mang tính hủy hoại. Do đó, tôi rất khó khăn khi giúp anh.
– Tại sao thầy lại nói như vậy với em?
– Vậy đấy. Cuộc đời là một trò bịp.
– Thầy có ăn khoai tây rán nữa không?
– Không. Nếu muốn, anh cứ ăn đi.
– Cảm ơn thầy.
– Anh thật sự không để ý tới điều tôi nói à?
– Có chứ ạ, em để ý lắm mà. Em nghe thầy chăm chú đấy chứ. Chương 14: cuộc đời là một trò bịp.
– Lạy Chúa, Marcus, anh chẳng hiểu gì cả. Đôi khi tôi có cảm giác mình đang trò chuyện với kẻ đần.”
16 giờ
Một ngày tuyệt đẹp. Một thứ Bảy cuối hè ngập tràn ánh nắng, tắm đẫm Aurora trong bầu không khi thanh bình. Tại trung tâm thành phố, mọi người đi dạo thư thái, dừng lại trước những tủ kính ngắm nghía và tận hưởng nốt những ngày đẹp cuối cùng trong năm. Trên đường phố giữa các khu dân cư, không hề có một bóng xe ô tô, nhưng lại có hàng đàn trẻ con đua xe đạp, trượt patanh trong khi các bậc cha mẹ ngồi trước cổng nhà vừa nhấm nháp cốc nước chanh đường vừa đọc báo.
Đây là lần thứ ba trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, Travis Dawn lái xe cảnh sát đi tuần khu dân cư ở Terrace Avenue và ngang qua ngôi nhà của gia đình họ Quinn. Buổi chiều yên tĩnh tuyệt đối; không có báo động cũng không có cuộc gọi nào từ ban chỉ huy. Anh kiểm tra giấy tờ một vài lái xe tải đường dài nhưng đầu óc chỉ nghĩ về Jenny. Hai cha con cô đang ngồi ở hiên trước. Họ ở đó suốt buổi chiều chơi trò điền từ vào ô trống, trong khi bà Tamara hí hoáy tỉa những khóm hoa khổng lồ trước nhà để chuẩn bị cho mùa thu. Khi đến gần ngôi nhà, Travis cố tình đi thật chậm, hi vọng Jenny sẽ để ý, quay đầu lại và nhìn thấy anh, rồi cô sẽ giơ tay vẫy anh, một cử chỉ thân mật. Anh sẽ có cớ dừng lại giây lát chào cô qua cửa kính ô tô kéo xuống. Thậm chí, cô có thể còn mới anh cốc trà ướp lạnh và họ sẽ nói dăm ba câu chuyện với nhau. Nhưng Jenny không quay đầu lại, cũng không nhìn thấy anh. Cô cười với cha mình, có vẻ hạnh phúc. Travis lái xe đi tiếp và dừng lại cách đó hơn chục mét, ngoài tầm nhìn của gia đình họ Quinn. Anh nhìn bó hoa đặt trên ghế ngồi phía sau, rút giấy ra bắt đầu viết những điều muốn nói:
Chào Jenny. Hôm nay thật đẹp. Nếu tối nay em rảnh, chúng ta có thể cùng đi đạo trên bãi biển được không. Thậm chí, chúng ta có thể đi xem chiếu bóng. Ở Montburry có chiếu phim mới (đưa cho cô ấy bó hoa).
Đề nghị cô ấy đi đạo và đi xem phim. Dễ dàng là vậy nhưng Travis lại không dám bước xuống ô tô. Anh ta vội vàng nổ máy và tiếp tục đi tuần trên con đường khiến anh phải đi qua nhà gia đình Quinn cách đây hai mươi phút. Travis cất gọn gàng những bông hoa trên ghế phía sau để không ai nhìn thấy. Đó là những bông hồng dại mọc bên bờ hồ gần Montburry mà Erne Pinkas chỉ. Thoạt nhìn, chúng có vẻ không đẹp bằng những bông hồng trồng ở nhà nhưng màu sắc lại rực rỡ gấp vạn lần. Travis luôn mong muốn rủ Jenny đến đó; thậm chí anh còn dựng lên cả một kế hoạch. Anh sẽ bịt mắt cô, rồi lái xe đưa cô đến tận mảnh đất mọc đấy hồng dại, sau đó mới cởi khăn che mắt để hàng nghìn màu sắc rực rỡ hiển hiện trước Jenny như màn bắn pháo hoa. Sau đó, cả hai sẽ ăn pic nic bên bờ hồ. Nhưng Travis chưa bao giờ có đủ can đảm để đề nghị cô điều đó. Lúc này, anh đang chạy xe trên Terrace Avenue, đi qua ngôi nhà của gia đình Kellergan, nhưng không chú ý đến nó một chút nào. Đầu óc anh đang để ở chỗ khác.
Mặc dù trời đẹp, nhưng ông mục sư chỉ ở trong xưởng suốt buổi chiều để sửa chiếc xe Harley Davidson cũ kĩ, ông hi vọng sẽ bắt nó phải lăn bánh được vào một ngày nào đó. Theo báo cáo của cảnh sát Aurora thì ông chỉ rời xưởng để đi uống nước và mỗi khi như vậy, ông đều nhìn thấy Nola đọc sách rất chăm chú trong phòng khách.