Chủ nhật ngày 14 tháng Chín năm 1975
Tại bàn ăn của gia đình họ Quinn, bà Tamara hỏi Travis liên tục như nhả đạn. Bà muốn biết tất cả về cuộc điều tra đang dậm chân tại chỗ. Còn về phần Robert, ông cũng có một số điều tò mò muốn hỏi, nhưng trong những cơ hội hiếm hoi chen được vài lời, thì ngay lập tức bị vợ ông chặn họng: “Im đi, Bobbo. Không tốt cho căn bệnh ung thư của ông đâu”. Jenny vẻ mặt đau khổ, gần như không ăn chút gì. Mẹ cô là người duy nhất nói chuyện. Vào lúc ăn bánh táo, rốt cuộc bà đánh bạo hỏi:
– Thế Travis này, anh có danh sách những người bị tình nghi chứ?
– Không hẳn. Phải thú nhận là hiện tại chúng cháu đang bì bõm một chỗ. Đúng là điên lắm, không hề có bất kì dấu vết gì.
– Thế Harry Quebert có nằm trong danh sách những kẻ bị tình nghi không? Tamara vặn hỏi.
– Kìa mẹ! Jenny tức tối.
– Thì sao nào? Tôi không được quyền đặt câu hỏi trong cái nhà này nữa hay sao? Tôi nhắc đến tên anh ta bởi vì tôi có những lí do chính đáng: đó là kẻ hư hỏng, Travis ạ. Hư hỏng! Nếu hắn là kẻ khiến con bé Nola biến mất thì tôi cũng sẽ không ngạc nhiên.
– Điếu bác nói rất nghiêm trọng đó bác Quinn ạ, Travis trả lời. Chúng ta không thể nói như vậy mà không có bằng chứng.
– Nhưng tôi có mà! Bà gằn lên, tức giận điên tiết. Tôi đã có rồi! Cháu biết không, bác đã từng có trong tay một tờ giấy do chính tay hắn viết, rất khả nghi. Bác cất trong két sắt ở tiệm ăn! Bác là người duy nhất có chìa khóa! Và cháu có biết bác cất chìa khóa ở đâu không? Ở ngay cổ bác đây này. Không bao giờ bác tháo nó ra! Không bao giờ! Ồ thế mà một hôm bác định lấy tờ giấy chết tiệt đó ra đưa cho Cảnh sát trưởng Pratt, thì nó đã không cánh mà bay! Nó không còn trong két sắt nữa! Làm sao lại xảy ra chuyện đó được? Bác không hiểu gì hết. Đúng là ý như chuyện ma vậy!
– Có thể chỉ đơn giản là mẹ cất nó ở chỗ khác, Jenny gợi ý.
– Im đi, Jenny. Dù sao thì mẹ cũng không thần kinh, đúng không Bobbo, tôi có bị điên không hả?
Robert lắc lư cái đầu, không ra nói không cũng chẳng thành nói có, thái độ này chỉ tổ chọc tức thêm bà vợ.
– Thế nào, Bobbo, ông không thèm trả lời tôi khi tôi hỏi hả?
– Chỉ tại vì căn bệnh ung thư của tôi, rốt cuộc ông trả lời.
– À, vậy hả, thế thì ông sẽ không được ăn bánh táo. Chính bác sĩ nói vậy đấy: các món tráng miệng có thế sẽ giết chết ông ngay tấp lự.
– Tôi không nghe bác sĩ nói vậy! Robert cãi lại.
– Đấy, thấy chưa, bệnh ung thư làm cho ông bị điếc rồi. Hai tháng nữa, ông sẽ đi gặp các thiên thần, Bobbo đáng thương của tôi ạ.
Travis cố gắng làm dịu tình hình, tiếp tục nói:
– Dù sao đi nữa, nếu bác không có bằng chứng thì chẳng làm được gì cả, anh kết luận. Hiện tại điều tra rất chính xác, mang tính khoa học. Cháu biết rõ như vậy, cháu chính là thủ khoa của học viện cảnh sát.
Cứ nghĩ không biết mẩu giấy có thể kết tội Harry nằm ở đâu là bà Tamara đã thấy vô cùng khó chịu, bực bội. Để tự trấn an mình, bà vội lấy dao cắt bánh thành nhiều miếng một cách thô bạo y hệt một tên lính chiến, trong khi đó Bobbo khóc nức nở vì ông hoàn toàn không muốn chết.