Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Sáng thứ Năm ngày 3 tháng Bảy năm 2008, Gahalowood đến tìm tôi ở Goose Cove để cùng đi gặp cảnh sát trưởng Pratt tại nhà của ông ta ở Mountain Drive. Đích thân Pratt ra mở cửa. Mới đầu ông ta chỉ nhìn thấy tôi, đón chào rất nồng hậu.

– Anh Goldman, cơn gió lành nào đưa anh tới đây? Ở thành phố, người ta nói rằng, anh cũng đang tiến hành cuộc điều tra riêng.

Tôi nghe thấy Amy hỏi ai đấy và Pratt trả lời là “nhà văn Goldman”. Rồi sau đó ông ta nhận ra Gahalowood đứng phía sau tôi vài bước, ông nói tiếp:

– Vậy đây là một cuộc viếng thăm chính thức…

Gahalowood gật đầu:

– Chỉ vài câu hỏi thôi, thưa Cảnh sát trưởng Pratt, Gahalowood giải thích. Cuộc điều tra đang dậm chân tại chỗ và chúng tôi bị thiếu thông tin. Tôi tin là ông hiểu.

Chúng tôi vào ngôi trong phòng khách. Bà Amy Pratt tới chào chúng tôi. Ông Pratt đuổi bà ra ngoài vườn. Bà Pratt vội đội mũ rồi cúp đuôi đi thẳng ra ngoài sân chăm sóc đám nhài tây mà không thèm ngoảnh lại. Đáng lẽ việc đó trông thật ngộ nhưng không hiểu sao, không khí trong phòng khách của gia đình Pratt bỗng trở nên vô cùng căng thẳng.

Tôi để cho Gahalowood thẩm vấn. Viên trung sĩ đúng là một cảnh sát tốt và là người nằm rất rõ tâm lí người khác mặc dù bản tính anh ta luôn tiềm ẩn vẻ tấn công. Mới đầu, chỉ là vài câu hỏi thông thường, trung sĩ yêu cầu cảnh sát trưởng Pratt nhắc lại vắn tắt diễn biến của các sự việc liên quan đến vụ mất tích của Nola Kellergan. Nhưng ông Pratt nhanh chóng mất bình tĩnh: ông ta nói đã làm xong bản báo cáo vào năm 1975, chúng tôi chỉ việc đi tìm đọc. Đúng lúc đó Gahalowood đáp lời rằng:

– Vâng, nói thật là tôi đã đọc bản báo cáo, nhưng tôi không tin vào điều viết trong đó. Ví dụ như tôi biết bà Quinn đã kể cho ông nghe việc bà ta biết chuyện giữa Harry và Nola, thế nhưng bản báo cáo không hề đề cập đến chi tiết đó.

Pratt không để bị sập bẫy:

– Chính xác, đúng là bà Quinn có tới gặp tôi. Bà ấy bảo rằng mình biết tất cả, rằng Harry có những hoang tưởng về Nola. Nhưng bà ấy chẳng hề có bằng chứng, và cả tôi cũng vậy.

– Ông nói dối, tôi chen vào. Bà ấy có cho ông xem tờ giấy do chính tay Harry viết. Rõ ràng tờ giấy ấy là bằng chứng buộc tội Harry.

– Bà ấy có cho tôi xem một lần. Thế rồi, tờ giấy ấy biến mất! Bà ấy chẳng có gì cả! Thì anh muốn tôi làm gì nào?

– Thế còn Elijah Stern, Gahalowood làm ra vẻ dịu giọng hỏi. Ông biết gì về Stern?

– Stern? Pratt nhắc lại. Elijah Stern? Ông ấy có liên quan gì chuyện này?

Gahalowood xuống giọng, vô cùng bình tĩnh, chẳng có lấy một chút do dự:

– Hãy dừng vở diễn của ông lại, Pratt ạ, tôi đã biết tất cả. Tôi biết ông không điều tra đúng như cần phải làm. Tôi biết vào lúc đứa bé gái biến mất, bà Tamara Quinn có chia sẻ với ông về mối nghi ngờ của bà ấy liên quan tới Quebert; còn Nancy Hattaway đã kể với ông rằng Nola có quan hệ tình dục với Elijah Stern. Nhẽ ra ông phải ra lệnh bắt và thẩm vấn Quebert và Stern. Chí ít ông phải hỏi cung hai người này, khám nhà họ để làm rõ chuyện và phải nhắc đến tên hai người này trong bản báo cáo. Đó chính là qui trình bình thường. Thế mà ông không làm bất kì điều gì như thế. Tại sao, tại sao hả? Rốt cuộc, trong tay ông có một người phụ nữ bị giết hại và một đứa bé gái mất tích!

Tôi cảm thấy Pratt đang hoảng loạn. Ông ta cao giọng để tự trấn tĩnh:

– Tôi đã xới cả vùng lên mấy tuần liên tục, ông ta rống lên, thậm chí tự phá hết cả kì nghỉ của bản thân! Tôi đổ biết bao công sức để tìm ra đứa bé này! Vậy nên đừng có tới đây, ngay chính tại nhà tôi, để sỉ nhục tôi và nghi ngờ công việc tôi đã làm! Cảnh sát không làm trò như vậy với cảnh sát.

Gahalowood vặn lại:

– Ông đã xới nát mặt đất và lục tung đáy biển, nhưng ông biết có những người cần phải được hỏi cung mà ông lại không làm gì cả! Tại sao vậy, nhân danh Chúa, hãy trả lời câu hỏi đó. Ông sai sót ở điểm nào?

Im lặng một lúc lâu. Tôi nhìn Gahalowood, và thật ấn tượng. Anh ta nhìn thẳng vào Pratt với thái độ bình tĩnh giống sự tĩnh lặng trước cơn giông bão.

– Ông sai sót ở điểm nào? Gahalowood nhắc lại. Nói đi. Nói đi, nhân danh Chúa. Chuyện gì xảy ra với đứa bé gái này?

Pratt lảng nhìn ra chỗ khác. Ông ta đứng lên, đến trước cửa sổ để tránh cái nhìn của chúng tôi. Ông ta nhìn vợ một lúc, ở bên ngoài, bà Pratt đang dọn sạch những chiếc lá úa trên khóm nhài tây.

– Chuyện xảy ra ngay từ đầu tháng Tám, ông ta cất giọng rất khó nghe. Đầu tháng Tám năm 1975 chết tiệt. Một buổi chiều, các ông tin hay không thì tùy, cô bé tới tìm gặp tôi trong phòng làm việc ở trụ sở cảnh sát. Tôi nghe thấy tiếng gõ cửa và Nola Kellergan bước vào, không chờ tôi trả lời. Tôi đang ngồi trong phòng đọc tài liệu. Tôi rất ngạc nhiên. Tôi chào cô ấy và hỏi có chuyện gì xảy ra. Cô bé có vẻ rất kì lạ. Cô ấy không nói với tôi nữa lời, tự đóng cửa lại rồi xoay chìa khóa trái của từ bên trong, sau đó cô ấy nhìn tôi chằm chằm và tiến lại phía tôi. Tiến lại phía bàn làm việc, ở đó…

Pratt dừng lời. Rõ ràng ông ấy bị xúc động. Ông ấy không còn tìm ra từ để diễn đạt. Gahalowood không hề tỏ ra thương xót, hỏi giọng khô khan:

– Ở đó thế nào, Cảnh sát trưởng Pratt?

– Tùy ông có tin hay không, trung sĩ ạ. Cô ấy tiến lại bàn làm việc của tôi, chui xuống gậm bàn…Cô ấy…Cô ấy kéo khóa quần của tôi xuống, cầm lấy dương vật của tôi và cho nó vào trong miệng.

Tôi giật nảy mình:

– Chuyện này nghĩa là sao?

– Là sự thật. Cô ấy mút tôi và tôi cứ để cho cô ấy làm. Cô ấy bảo với tôi; “Hãy thư giãn đi, thưa sếp”. Và khi mọi việc xong xuôi, cô ấy vừa lau miệng vừa nói: “Bây giờ ông cũng là tội phạm”.

Chúng tôi choáng váng: đây là lí do tại sao cảnh sát trưởng Pratt không hỏi cung cả Stern lẫn Harry. Bởi vì ông ấy cũng vậy, cũng cùng tội danh như hai người kia, liên quan một cách trực tiếp vào vụ việc này.

Bấy giờ, như cảm thấy trút được gánh nặng vì đã thổ lộ hết những việc mình che giấu, ông ta khai rằng, sự việc đó còn tiếp diễn một lần nữa. Lần này là do ông ta ép buộc Nola. Một buổi đi tuần, ông ta gặp Nola đi bộ từ bãi biển về nhà. Lúc đó là ở gần Goose Cove. Cô ấy đeo bên người chiếc máy tính. Ông ta đề nghị được đưa cô bé về, nhưng nhẽ ra phải đi theo hướng Aurora, thì ông ta lại đi ngược trở lại vào rừng theo đường Side Creek. Ông ấy nói với chúng tôi:

– Vài tuần trước khi Nola mất tích, tôi đã ở Side Creek với cô ta. Tôi đỗ xe ở bìa rừng, ở đó, không bao giờ có người qua lại. Tôi nắm lấy tay cô ấy, bắt cô ấy chạm vào dương vật của tôi đang cương lên, và tôi đòi cô ấy làm cho tôi như cô ấy đã từng làm trong văn phòng. Tôi mở khóa quần, túm lấy gáy cô ta và bắt cô ấy phải mút… Tôi không biết mình đã bị cái gì sai khiến. Đã ba mươi năm nay điều đó ám ảnh tôi! Tôi không thể chịu đựng được nữa. Bắt tôi đi, trung sĩ. Tôi muốn bị thẩm vấn, muốn bị mang ra xét xử, tôi muốn được tha lỗi. Xin lỗi, Nola. Xin lỗi.

Khi bà Amy nhìn thấy chồng mình bước ra khỏi nhà với còng số tám trên tay, bà thét lên khiến những nhà hàng xóm bên cạnh bị kích động. Họ tò mò chạy ra sân xem điều gì xảy ra. Tôi nghe thấy một phụ nữ gọi chồng mình: “Cảnh sát bắt Gareth Pratt!”

Gahalowood áp giải Pratt lên ô tô và khởi động máy chạy thẳng về trụ sở cảnh sát bang Concord, còi hụ rú inh ỏi. Tôi ngồi lại trên sân cỏ nhà Pratt: bà Amy khóc nức nở, quỳ thụp xuống bên cạnh những khóm nhài tây, và rất nhanh, cả nữa thành phố Aurora đến tụ tập trước ngôi nhà ở Mountain Drive.

Bất ngờ trước sự thật vừa hay biết, mãi lâu sau, tôi mới bình tĩnh ngồi xuống một thùng cứu hỏa, gọi điện cho Roth để thông báo tình hình. Tôi không đủ dùng cảm để đối mặt với Harry: tôi không muốn là người báo cho Harry biết tin này. Trong vài giờ nữa, truyền hình sẽ làm việc đó. Các kênh thông tin tường thuật lại toàn bộ sự việc và cuộc chiến của các phương tiện truyền thông bắt đầu: Gareth Pratt, cựu cảnh sát trưởng Aurora vừa thú nhận đã có những hành vi tình dục với Nola Kellergan và trở thành đối tượng nghi vấn quan trọng trong vụ án này. Đầu giờ chiều, Harry gọi điện cho tôi từ trong nhà tù, ông khóc. Ông yêu cầu tôi đến. Ông không thể tin nổi tất cả những chuyện này là sự thật.

Trong phòng thăm tù nhân, tôi kể lại cho ông nghe chuyện mới xảy ra với Cảnh sát trưởng Pratt. Ông bị kích động mạnh mẽ, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Rốt cuộc tôi nói với Harry:

– Đó chưa phải là tất cả… Em nghĩ đã đến lúc thầy phải biết rằng…

– Biết cái gì? Anh làm tôi sợ, Marcus ạ.

– Hôm trước em đã nói với thầy về Stern chưa nhỉ? Bởi vì em đã tới nhà ông ta.

– Thế thì sao?

– Em tìm thấy một bức tranh của Nola ở đó.

– Một bức tranh? Thế nghĩa là như thế nào, một bức tranh?

– Stern có một bức tranh vẽ Nola khỏa thân ở nhà ông ta.

Tôi chìa ra cho Harry xem bức ảnh chụp tôi mang theo.

– Đúng là cô ấy! Harry gào lên. Chính là Nola! Chính là Nola. Như vậy nghĩa là thế nào? Chuyện vớ vẩn này nghĩa là gì thế?

Lính gác nhắc ông giữ trật tự.

– Harry, tôi nói, cố gắng bình tĩnh nào.

– Nhưng tại sao Stern lại xuất hiện trong vụ việc này và đóng vai trò gì ở đây?

– Em không biết… Vậy Nola chưa bao giờ nói với thầy về ông ta ư?

– Chưa bao giờ! Chưa bao giờ!

– Harry, từ những gì mà em biết, thì Nola có quan hệ với Elijah Stern. Trong cùng mùa hè năm 1975.

– Cái gì? Cái gì vậy? Điều này có nghĩa là gì hả Marcus?

– Em nghĩ rằng…Tức là, theo như em hiểu thì… Harry, thầy phải chuẩn bị tinh thần rằng thầy có thể không phải là người đàn ông duy nhất trong đời Nola.

Ông như hóa điên. Ông đứng bật dậy, ném mạnh chiếc ghế vào tường và hét lên:

– Không thể như thể được! Không thể như thế được! Tôi mới là người cô ấy yêu! Anh nghe chứ? Chính tôi mới là người yêu của cô ấy!

Lính gác vội vàng tiến về Harry, túm chặt lấy ông và giải đi. Tôi còn nghe thấy ông hét lên: “Tại sao anh lại làm như thế Marcus? Tại sao anh phá hỏng mọi chuyện? Các anh là đồ đáng nguyền rủa, anh, Pratt và Stern!”

Chính sau vụ việc này tôi bắt đầu viết về Nola Kellergan, mười lăm tuổi, đã làm điên đảo cả thành phố nhỏ ở miền quê nước Mỹ.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.