Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 14 tháng Tám năm 1975

Lúc đó khoảng 11 giờ trưa. Ngay từ đầu giờ sáng, Nola ngồi trên sân nhà ở Goose Cove chăm chú đánh máy tập bản thảo bằng chiếc Remington, trong khi đó, Harry ngồi đối diện với nàng, tiếp tục viết truyện. “Hay quá!” Nola say mê từng câu chữ. “Thật sự, rất hay!”. Harry chỉ mỉm cười thay cho câu trả lời, lòng tràn ngập một cảm hứng bất tận.

Trời nóng nực. Nola nhận thấy Harry không còn gì để uống, nàng rời sân giây lát đi pha trà đá trong bếp. Ngay khi nàng vừa bước vào trong nhà, thì một người khách bỗng xuất hiện trên sân, đó là Elijah Stern.

– Harry Quebert, anh làm việc chăm chỉ quá! Stern rống lên như bò làm Harry giật mình bởi anh không nghe thấy tiếng bước chân. Ngay lập tức anh lo sợ đến lạnh sống lưng: không ai được thấy Nola ở đây.

– Elijah Stern! Harry cũng gào tướng lên cố ý cho Nola nghe thấy để nàng trốn trong nhà.

– Harry Quebert! Stern còn hét to hơn. Ông ta không hiểu tại sao Harry lại gào tướng lên như vậy. Tôi bấm chuông cửa mãi mà không ai trả lời. Thấy xe ô tô của anh đỗ trong nhà xe, tôi nghĩ chắc anh đang ở ngoài sân, cho nên tôi đi thẳng vào đây.

– Anh làm vậy là đúng đấy! Harry lấy hết hơi gào tiếp.

Stern nhìn tập bản thảo, rồi lại nhìn chiếc máy Remington bên cạnh bàn.

– Anh vừa viết vừa đánh máy một lúc à? Ông ta hỏi vẻ tò mò.

– Vâng. Tôi… Tôi viết mấy trang một lúc.

Stern vội ngôi thụp xuống ghế, mồ hôi nhễ nhại.

– Mấy trang cùng một lúc? Anh là nhà văn thiên tài, Harry ạ. Anh biết không, tôi đang ở xó nhà thì bỗng nhiên nghĩ phải đến Aurora. Thật là thành phố tuyệt vời. Tôi đậu xe trên phố chính rồi đi dạo lang thang. Thế là tôi đi bộ tới tận đây. Chắc hẳn là do thói quen.

– Ngôi nhà này, thật không thể tin nổi, anh Elijah à… Đây là chốn thần tiên.

– Tôi rất mừng là anh đã ở lại.

– Rất cảm ơn tính hào phóng của anh. Tôi mắc nợ anh nhiều.

– Thôi đừng cảm ơn tôi, anh chẳng nợ gì tôi hết.

– Khi nào có tiền, tôi sẽ mua lại ngôi nhà này.

– Tốt lắm, anh Harry ạ. Rất tốt. Tôi chúc anh may mắn, thành công. Tôi rất mừng vì ngôi nhà này được sống lại cùng với anh. Xin anh thứ lỗi, người tôi nhễ nhại mồ hôi, tôi sắp chết khát rồi

Harry bồn chồn nhìn vê phía nhà bếp, hi vọng Nola nghe thay tiếng họ và sẽ không xuất hiện. Dứt khoát phải có cách nào đó đuổi Stern ra khỏi nhà.

– Trừ nước ra thì tôi rất tiếc, tôi chẳng có gì ở đây mới anh…

Stern phá lên cười:

– Thôi nào, anh bạn, đừng khách sáo thế… Tôi cũng cho rằng ở nhà anh thì đồ ăn không có mà đồ uống cũng không nốt. Đó chính là điều tôi lo lắng: viết là tốt, nhưng phải chú ý, đừng có tự để mình chết dần chết mòn chứ! Đến lúc anh phải cưới vợ rồi, cần ai đó chăm sóc cho anh. Harry này, anh đưa tôi trở về thành phố, rồi tôi sẽ mời anh ăn trưa, như vậy chúng ta sẽ có cơ hội tán gẫu với nhau một chút, tất nhiên nếu như anh thực sự muốn.

– Sẵn sàng thôi! Harry thở phào nhẹ nhõm. Thật là tuyệt! Tôi cũng rất muốn vậy. Để tôi lấy chìa khóa xe đã nhé.

Harry vào trong. Khi qua bếp, anh nhìn thấy Nola trốn dưới gầm bàn. Nàng nở nụ cười tuyệt vời vẻ đồng lõa, đặt ngón tay lên môi Harry cũng mỉm cười đáp lại rồi ra ngoài với Stern.

Họ cùng đến tiệm Clark’s trên chiếc Chevrolet. Họ ngồi ngoài sân, gọi món trứng, bánh mì và bánh pancakes. Khi nhìn thấy Harry, mắt Jenny long lanh. Lâu lắm nay anh lại mới tới.

– Thật là điên quá, Stern nói. Thực tình, tôi chỉ đi dạo có vài bước, thế mà đột nhiên tôi lại đến tận Goose Cove. Cứ như thể tôi bị khung cảnh ở đây quyến rũ vậy.

– Bờ biển giữa Aurora và Goose Cove tuyệt đẹp, Harry trả lời. Tôi không bao giờ thấy chán.

– Anh có hay đi qua đoạn đó không?

– Gần như sáng nào cũng đi. Tôi chạy thể dục. Chạy là cách tuyệt vời để bắt đầu ngày mới. Tôi dậy từ bình minh, rồi chạy cùng với mặt trời nhú dần. Cảm giác lúc đó độc nhất vô nhị.

– Anh bạn quý mến, anh đúng là vận động viên thể thao thật sự đấy. Tôi ao ước có được tính kỉ luật như anh.

– Vận động viên thể thao thật sự hay không thì tôi không biết. Ví dụ như ngày hôm kia, lúc trở về từ Aurora, tôi bị chuột rút khủng khiếp, Không làm cách nào mà nhích được chân. May là tôi đã đụng lái xe của anh. Anh ta rất tốt bụng, đưa tôi về đến tận nhà.

Stern nở nụ cười căng thẳng.

– Luther tới đây sáng hôm kia à? Ông ta hỏi.

Jenny ngắt quãng để phục vụ cà phê rồi rút lui ngay lập tức.

– Đúng vậy, Harry trả lời tiếp. Chính tôi cũng ngạc nhiên khi thấy anh ta có mặt ở Aurora lúc sáng sớm như thế. Anh ta có sống trong vùng này không?

Stern cố gắng trả lời.

– Không, anh ta sống trong dinh thự của tôi vì tôi không thể thiếu được nhân viên. Nhưng anh ta rất thích chốn này. Phải nói, Aurora vào lúc ánh sáng bắt đầu lan tỏa thì khung cảnh thật huyền diệu.

– Chính anh bảo anh ta chăm sóc mấy khóm hồng ở Goose Cove phải không? Tôi chưa bao giờ thấy anh ta đến…

– Nhưng những khóm hồng thì vẫn luôn đẹp đúng không? Có nghĩa là anh ta rất kín đáo.

– Nhưng tôi thường xuyên ở nhà mà… Gần như là mọi lúc.

– Luther là người rất kín đáo.

– Không biết chuyện gì xảy ra với anh ta? Cách anh ta nói lạ quá…

– Anh ta bị tai nạn. Chuyện xảy ra lâu lắm rồi. Anh biết không, Luther có rất nhiều phẩm chất tốt… Đôi khi vẻ ngoài anh ta đáng sợ, nhưng tấm lòng lại rất tốt.

– Tôi không nghi ngờ gì điều đó.

Jenny quay trở lại để rót thêm cà phê vào cốc, đảm bảo các cốc luôn luôn đầy. Cô sửa lại đĩa để khăn ăn, đổ đầy lọ muối, thay chai nước sốt cà chua. Cô mỉm cười với Stern, ra hiệu bằng tay với Harry trước khi đi vào phía trong.

– Cuốn sách của anh tiến triển tốt chứ? Stern hỏi.

– Rất tốt. Cảm ơn anh vì đã để cho tôi sử dụng ngôi nhà. Tôi rất có cảm hứng.

– Rất có cảm hứng vì cô gái này thì đúng hơn, Stern mỉm cười.

– Xin lỗi, anh vừa bảo gì? Harry nghẹn họng.

– Tôi rất giỏi trong việc đoán những chuyện kiểu này. Anh ngủ với cô ta rồi phải không?

– Tôi… xin lỗi, tôi không hiểu?

– Thôi nào, đừng làm bộ mặt như vậy. Chuyện này không có gì xấu cả, anh bạn ạ. Jenny, cô phục vụ vừa rồi đó, anh ngủ với cô ta rồi phải không? Chỉ cần nhìn cách cư xử của cô ta kể từ khi chúng ta vào đây, chắc chắn là cô ta thích ngủ với một trong hai chúng ta. Tôi biết, tôi thì không có chuyện gì với cô ấy rồi. Vậy nên chỉ có thể là anh! Ha, ha! Anh khôn đấy, một cô gái đẹp tuyệt. Anh nên nhớ, tôi là người thông minh sắc sảo.

Quebert gắng cười, cảm thấy nhẹ người.

– Jenny với tôi không có quan hệ gì cả. Công nhận chúng tôi cũng có tán tỉnh nhau đôi chút. Cô Jenny này cũng dễ thương nhưng tôi phải tâm sự với anh rằng, tôi thấy hơi chán… Tôi thích tìm một người nào đó mà tôi yêu thực sự, ai đó thật đặc biệt… Thật khác…

– Chà, tôi chả lo lắng cho anh về điều đó. Rồi anh sẽ tìm được hạt ngọc hiếm thôi, người sẽ làm cho anh hạnh phúc.

Trong khi Harry và Stern cùng ăn trưa, trên đường 1 trời nắng như đổ lửa, Nola đi về nhà, mang theo chiếc máy chữ. Một xe cảnh sát đi phía sau rồi dừng lại bên cạnh. Cảnh sát trưởng Pratt ngồi trong buồng lái.

– Em đi đâu với chiếc máy chữ này vậy? Ông ta hỏi giọng vui vẻ.

– Tôi đi về nhà, thưa sếp.

– Đi bộ à? Em từ nơi quỷ quái nào về thế ? Nhưng thôi, không quan trọng, lên xe đi, tôi đưa em về.

– Cảm ơn Cảnh sát trưởng Pratt, nhưng tôi thích đi bộ hơn.

– Đừng buồn cười thế. Trời nóng há mồm.

– Không, cảm ơn ngài cảnh sát trưởng. Ông ta bất ngờ đổi giọng dọa nạt.

– Sao cô không muốn tôi đưa về nhà? Lên đi, tôi bảo, lên xe.

Rốt cuộc Nola phải chấp thuận. Pratt bắt cô ngồi trên ghế ngay cạnh ông ta. Nhưng thay vì đi tiếp về hướng thành phố, ông ta quay đầu xe theo hướng ngược lại.

– Ông đi đâu vậy, Cảnh sát trưởng? Aurora ở hướng đằng kia cơ mà.

– Đừng lo, cô bé. Tôi chỉ muốn cho em xem cái này rất đẹp. Em không sợ chứ, đúng không? Tôi muốn chỉ cho em xem khu rừng, một nơi rất đẹp. Em muốn xem một nơi đẹp, đúng không? Tất cả mọi người đều thích những nơi đẹp.

Nola không nói gì nữa. Chiếc xe chạy tới tận Side Creek, mất hút trên con đường rừng nhỏ rồi đỗ lại dưới những tán cây rậm rạp. Lúc đó, Cảnh sát trưởng cởi thắt lưng, mở khóa quần và túm chặt lấy gáy Nola, bắt cô làm cái điều mà cô đã từng làm một cách điệu nghệ trong văn phòng của ông ta.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.