Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Thứ Hai ngày 8 tháng Chín năm 1975

Lúc đó là vào khoảng 12 giờ trưa.

Tại Goose Cove, Harry đang đợi. Những câu hỏi như chen lấn nhau không ngừng trong đầu anh: điều gì đã xảy ra? Điều gì đã xảy ra với Nola? Từ suốt một tuần nay, anh giam mình trong nhà, chỉ biết chờ đợi. Anh ngủ trên ghế bành trong phòng khách, nghe ngóng từng tiếng động nhỏ. Anh không ăn uống gì. Anh có cảm giác phát điên: Nola có thể ở đâu được? Làm sao cảnh sát lại không lần ra bất kì một dấu vết nào của nàng? Càng nghĩ, thì duy nhất một ý tưởng cứ quay trở lại: có phải Nola muốn đánh lạc hướng cuộc điều tra? Có phải nàng cố tình dựng nên vở kịch bị bắt cóc: trong khi cảnh sát bận tìm xung quanh Aurora, nàng có thể biến mất một cách an toàn ở một nơi xa xôi trên đất nước Canada. Thậm chí có thể mọi người sẽ nghĩ nàng đã chết, không đi tìm nữa. Có phải Nola đã cố tình dựng nên toàn bộ vở kịch này để họ có thể yên ổn bên nhau mãi mãi? Nếu đó đúng là sự thật, thì tại sao nàng lại không tới cuộc hẹn với anh ở nhà nghỉ? Hay vì cảnh sát đã đến quá nhanh? Liệu có phải hàng đang trốn trong rừng? Vậy điều gì đã xảy ra tại nhà Deborah Cooper? Có mối quan hệ nào giữa hai sự việc này không hay chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên? Nếu Nola bị bắt cóc, tại sao nàng không liên lạc với anh? Tại sao nàng không quay trở lại trú ẩn ở đây tại Goose Cove? Anh cố gắng suy nghĩ: nàng có thể ở đâu được? Hay nàng ở chỗ mà chỉ có họ mới biết, Martha’s Vineyard? Quá xa! Chiếc hộp sắt trắng trong bếp gợi anh nhớ tới lần cả hai trốn đi Maine chơi, ngay lúc mối quan hệ của họ mới bắt đầu chớm nở. Nàng có trốn ở Rockland không? Nghĩ đến đó, anh nhặt ngay chìa khóa xe, vội vàng đi. Khi đẩy cửa ra, anh suýt va phải Jenny đang định bấm chuông. Cô đến để xem mọi chuyện có ổn không nhiều ngày không gặp anh, cô cảm thấy lo lắng. Cô thấy bộ dạng anh nom thật khủng khiếp, anh gầy xọp đi. Anh vẫn mặc bộ quần áo đã mặc trước đó một tuần khi anh tới tiệm Clark’s.

– Harry, có chuyện gì vậy? Có hói.

– Tôi đang đợi.

– Đợi ai?

– Nola.

Cô không hiểu. Cô nói:

– Ồ, vâng, chuyện thật kinh khủng! Tất cả mọi người trong thành phố đều đau lòng. Đã một tuần rồi, mà không hề có dấu vết gì cả. Không hề có dấu vết gì. Harry… trông mặt anh thật khủng khiếp, em thấy lo quá. Gần đây anh có ăn uống gì không? Em sẽ chuẩn bị cho anh bồn nước tắm và nấu chút gì cho anh ăn.

Anh không có thời gian để loanh quanh với Jenny. Anh phải tìm ra nơi Nola trốn. Anh đẩy cô ra một cách hơi thô bạo, đi qua mấy bậc thang gỗ dẫn ra chỗ để xe, nhảy lên xe và khởi động máy.

– Tôi không muốn gì cả, anh nói từ cửa ô tô đang mở. Tôi rất bận và không muốn bị làm phiền.

– Nhưng bận việc gì? Jenny buồn bã nài nỉ.

– Chờ đợi.

Anh nhấn ga và biến mất sau hàng thông. Cô ngồi bệt xuống các bậc thềm, bắt đầu khóc. Càng yêu anh, cô càng cảm thấy bất hạnh.

Cùng lúc đó, Travis Dawn bước vào tiệm Clark’s, cầm trên tay những bông hoa hồng. Nhiều ngày rồi, anh không gặp cô; anh không gặp cô kể từ sau vụ mất tích. Anh ở trong rừng suốt buổi sáng cùng đội tìm kiếm, sau đó, khi lên xe, anh nhìn thấy những bông hoa dại trên sàn xe. Chúng héo úa, quăn queo đến nực cười, bỗng nhiên anh cháy bỏng mong muốn mang chúng tới cho Jenny ngay lập tức. Cứ như thể cuộc sống quá ngắn ngủi. Anh bỏ vị trí làm việc để đến tiệm Clark’s, nhưng cô không ở đó. Anh ra quầy ngồi. Bà Tamara Quinn đến ngay chỗ anh, dạo này lúc nào cũng vậy, mỗi khi có người mặc quân phục, bà đều đến gần hỏi han.

– Việc điều tra tới đâu rồi? Bà hỏi theo kiểu một người mẹ đang lo lắng.

– Chúng cháu chẳng tìm thấy gì cả, bác Quinn ạ. Chẳng thấy gì sất.

Bà thở dài, ngắm những vết nhăn mệt mỏi trên gương mặt viên cảnh sát trẻ.

– Ăn trưa chưa hả con trai?

– Ơ… Chưa ạ, bác Quinn ạ. Thực ra, cháu muốn gặp Jenny.

– Nó đi ra ngoài một tí.

Bà rót cho Travis cốc trà đá và để trước mặt anh khay giấy ăn. Lúc đó bà mới nhìn thấy những bông hoa và hỏi:

– Tặng cho nó à?

– Vâng ạ. Cháu muốn được yên tâm rằng Jenny vẫn khỏe mạnh bình thường. Với tất cả những chuyện vừa xảy ra gần đây…

– Chắc nó sẽ về ngay bây giờ đấy. Bác đã dặn phải quay về đây trước giờ phục vụ ăn trưa, nhưng rõ là nó lại trễ giờ rồi đây. Con bé chẳng còn đầu óc gì nữa chỉ vì cái tay kia.

– Ai thế a? Travis hỏi và bất chợt cảm thấy tim mình thắt lại.

– Harry Quebert.

– Harry Quebert ạ?

– Chắc chắn là con bé đến nhà anh ta. Không hiểu sao con bé cứ cứng đầu cứng cổ, cố gắng làm hài lòng tên đểu cáng đó… Thôi, tóm lại bác không nên nói như vậy. Đặc sản hôm nay là cá mome ăn kèm với khoai tây rán…

– Tuyệt hảo, bác Quinn ạ, cháu cảm ơn bác.

Bà thân tình đặt một tay lên vai anh.

– Cháu là chàng trai tốt, Travis ạ. Bác sẽ rất vui nếu như Jenny của bác kết bạn với người như cháu.

Bà bỏ vào bếp. Travis nuốt vài ngụm trà đá. Anh buồn rười rượi.

Vài phút sau, Jenny về, vội vàng trang điểm để không ai nhận thấy cô khóc. Cô đi ra phía sau quầy; đeo tạp dề phục vụ và lúc đó mới nhận ra Travis. Anh mỉm cười, chìa ra cho cô bó hoa đã tàn.

– Nó không còn được đẹp nữa, mình xin lỗi, nhưng mình muốn tặng bạn cách đây mấy ngày rồi. Mình nghĩ quan trọng là hành động.

– Cảm ơn Travis.

– Những bông hồng này là hồng dại. Mình biết gần Montburry có hàng trăm cây hồng. Mình sẽ đưa Jenny đến đó nếu bạn muốn. Thế nào Jenny? Ổn chứ? Bạn có vẻ không ổn…

– Tốt mà…

– Có phải chuyện khủng khiếp kia làm bạn buồn rầu không? Bạn sợ phải không? Đừng lo lắng gì cả, cảnh sát có mặt khắp nơi. Hơn nữa, mình chắc chắn là bọn mình sẽ tìm ra Nola.

– Mình không sợ. Chuyện này khác.

– Chuyện gì thế?

– Không có gì quan trọng.

– Có phải vì Harry Quebert không? Mẹ bạn bảo bạn thích anh ta.

– Có thể. Thôi, bỏ qua đi, Travis, chuyện này không quan trọng.

– Mình phải… Mình phải vào bếp đây. Mình đến muộn, mẹ chắc lại mắng mỏ mình mất thôi.

Jenny biến mất sau cánh cửa bếp, chạm trán ngay bà Tamara đang chuẩn bị đĩa ăn.

– Con lại đến muộn, Jenny ạ! Có mỗi mình mẹ trong phòng ăn phục vụ cả đống người này.

– Con xin lỗi mẹ.

Tamara chìa ra đĩa cá mome và khoai tây rán.

– Mang ra cho Travis nhé con.

– Dạ vâng, mẹ.

– Cậu ấy là thanh niên tốt, con biết đấy.

– Con biết…

– Con mời cậu ấy đến nhà mình ăn cơm Chủ nhật này nhé.

– Ăn cơm ở nhà mình á? Không, mẹ ạ. Con không muốn. Con không thích bạn ấy tẹo nào. Hơn nữa, làm thế bạn ấy lại ảo tưởng, như thế con sẽ mang tiếng.

– Đừng cãi mẹ! Chính con cũng gây ra bao chuyện khi tưởng chỉ có một mình vào ngày dạ hội, chính nó tới mời con. Nó rất thích con, điều đó rõ rành rành, nó sẽ là thằng chồng tốt. Quên Quebert đi, trời ạ! Không bao giờ có chuyện Quebert! Con phải nhớ như đinh đóng cột điều này! Quebert không phải là người đàn ông tốt! Đã đến lúc con phải tìm một người đàn ông, và con phải thấy hạnh phúc vì có một cậu thanh niên đẹp trai chạy theo tán tỉnh trong khi con suốt ngày mặc tạp dề phục vụ khách hàng món bánh mì kẹp!

– Mẹ!

Tamara giả giọng trẻ con cao vút và đần độn để bắt chước giọng một đứa trẻ đang rên rỉ:

– Mẹ ơi! Mẹ ơi ! Chấm dứt ngay cái trò rền rỉ này đi có được không hả? Sắp hai lăm tuổi rồi! Con muốn trở thành gái già à? Lũ con gái lớp con cưới chồng hết rồi! Thế còn con thì sao? Con là nữ hoàng sắc đẹp của cả trường, vậy mà nhân danh Chúa, điều gì xảy ra vậy? Hả? Mẹ quá thất vọng, con gái ạ. Mẹ rất thất vọng vì con. Nhà ta sẽ mời Travis ăn trưa vào Chủ nhật tuần này, chấm hết. Con phải mang đĩa ra cho nó, mời nó. Bây giờ, con lấy giẻ lau hết các bàn ăn cho thật sạch sẽ nhé, nhìn tởm quả. Đó là bài học cho con vì đi làm muộn.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.