Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Thứ Hai ngày 7 tháng Bảy năm 1975.

Đó đang là kì nghỉ hè. Thời tiết tuyệt đẹp. Nancy tới nhà rủ Nola ra biển. Khi họ đang đi bộ trên Terrace Avenue, bất chợt Nola hỏi:

– Nancy, thử nói thật đi, cậu có nghĩ mình là đứa con gái độc ác không?

– Đứa con gái độc ác á? Không, khiếp quá! Tại sao cậu lại hỏi thế?

– Tại vì ở nhà, bố mẹ bảo mình là đứa con gái độc ác.

– Gì cơ? Sao bố mẹ cậu lại bảo thế?

– Thôi, không có gì quan trọng đâu. Chúng mình đi bơi ở đâu bây giờ?

– Ở bãi biển Grand nhé. Cậu trả lời tớ đi, Nola: Tại sao bố mẹ cậu lại nói như vậy?

– Vì có thể đó là sự thực, Nola trả lời. Có thể là vì chuyện xảy ra khi nhà mình còn ở Alabama.

– Ở Alabama á? Chuyện gì đã xảy ra ở đó?

—Thôi, không quan trọng đâu.

– Trông cậu có vẻ buồn, Nola ạ.

– Mình buồn mà.

– Buồn á? Đang nghỉ hè mà! Sao cậu lại buồn được khi bây giờ đang được nghỉ hè chú?

– Chuyện phức tạp lắm, Nancy ạ.

– Cậu có chuyện gì phải lo lắng à? Nếu có chuyện gì lo lắng, thì kể ra với tớ đi!

– Mình yêu một người mà người đó lại không yêu mình.

– Ai thế?

– Mình không muốn nói.

– Có phải là Cody, thằng lớp 11 cứ đùa đùa cợt cợt với cậu không? Chắc cậu thích nó à! Yêu một thằng lớp 11 thì được cái gì? Mà thằng đấy là thằng đểu, đúng không? Cực đểu là đẳng khác! Cậu biết đấy, chẳng qua nó lọt được vào đội bóng rổ nên có vẻ là thắng tử tế! Thế có phải thứ Bảy vừa rồi cậu đi chơi với nó à?

– Không.

– Thế thì là ai? Thôi nào, nói cho tớ đi. Bọn cậu ngủ với nhau rồi à? Cậu ngủ với đàn ông bao giờ chưa?

– Không! Cậu làm sao thế! Mình giữ cho người đàn ông của cả đời mình chứ!

– Thế cậu đi với ai hôm thứ Bảy vừa rồi?

– Với một người lớn tuổi hơn nhiều. Nhưng thôi, chuyện không quan trọng đâu. Dù sao chăng nữa, anh ấy sẽ chẳng bao giờ yêu mình. Sẽ chẳng bao giờ có ai yêu mình cả.

Cả hai đi tới bãi biển Grand. Bãi biển tuy không phải rất đẹp nhưng được cái vắng người. Từng đợt thủy triều lớn trào lên, bảy đến tám mét mỗi lần; sau khi rút đi còn để lại những bể bơi tự nhiên giữa những mỏm núi đá nhọn đang bị mặt trời hun nóng. Cả hai cô gái đều thích bơi trong những bể nước đó , nhiệt độ của nước ở đây ấm áp dễ chịu hơn nhiều so với nước biển phía ngoài. Vì bãi biển vắng bóng người, nên cả hai chẳng phải trốn vào đâu để thay quần áo bơi, do đó Nancy nhìn thấy trên ngực Nola có những vết bầm tím.

– Nola! Kinh quá! Cậu bị sao thế này?

Nola lấy tay che ngực.

– Cậu đừng nhìn.

– Nhưng tớ thấy rồi mà! Cậu có nhiều vết…

– Không sao đâu.

– Không thể không sao được! Cái gì thế?

– Hôm thứ Bảy, mẹ mình đánh mình.

– Cái gì? Cậu đừng có ăn nói linh tinh

– Thật mà! Chính mẹ mình bảo mình là đứa con gái độc ác.

– Ôi trời ơi, cậu huyên thuyên gì thế ?

– Đó là sự thật! Tại sao chẳng ai chịu tin mình!

Nancy không dám hỏi tiếp nữa, bèn đổi chủ đề. Sau khi bơi xong, cả hai về nhà Hattaway. Nancy lấy kem của mẹ cất ở tủ thuốc trong phòng tắm bôi lên bộ ngực tím xanh của người bạn gái.

– Nola này, Nancy nói, chuyện về mẹ của cậu tớ nghĩ cậu phải nói với ai đó. Ở trường mình, có thể là bà Sanders, y tá.

– Cậu hãy quên chuyện đó đi Nancy nhé. Mình xin cậu đấy.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.