Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

24

Kỉ niệm ngày Quốc khánh

“Vào tư thế sẵn sàng đi, Marcus. - Tư thế sẵn sàng ạ?

– Đúng vậy. Nào, hãy giơ tay lên, giữ yên hai đùi, chuẩn bị tư thế sẵn sàng cho trận đấu. Anh thấy thế nào?

– Em… Em thấy hoàn toàn sẵn sàng.

– Tốt! Anh biết đấy, đấm bốc hay viết văn, gần giống như nhau. Ta vào vị trí sẵn sàng, quyết định xông vào trận đấu, giơ tay lên và bắt đầu lao vào đối thủ. Một cuốn sách, cũng na ná như vậy. Một cuốn sách là một trận đấu.”

– Cậu phải dừng ngay việc điều tra lại, Marcus ạ.

Đó là lời đầu tiên Jenny nói với tôi khi tôi đến tìm gặp cô ở tiệm Clark’s, đề nghị cô kể cho tôi nghe về mối quan hệ của cô với Harry vào năm 1975. Truyền hình địa phương đã tường thuật lại vụ hỏa hoạn và tin tức này vẫn tiếp tục được lan truyền.

– Vì lí do gì mà cháu phải dừng lại? Tôi hỏi.

– Vì tôi rất lo lắng cho cậu. Tôi không thích những chuyện như thế… (giọng của cô dịu dàng như giọng của một người mẹ). Sự việc bắt đầu bằng vụ hỏa hoạn và không ai biết nó sẽ kết thúc thế nào.

– Cháu không đời nào rời khỏi thành phố này khi còn chưa biết chuyện gì xảy ra cách đây ba mươi ba năm.

– Cậu thật là khó bảo, Marcus ạ! Cậu đúng là cứng đầu, hệt như Harry vậy.

– Cháu coi đây là lời khen ngợi.

Cô mỉm cười.

– Thôi được rồi, vậy tôi có thể làm gì cho cậu?

– Cháu muốn được nói chuyện một chút. Nếu cô muốn, chúng ta có thể ra ngoài đi dạo.

Cô giao quán hàng cho nhân viên phục vụ rồi chúng tôi cùng đi xuống tận bến tàu. Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế dài, quay mặt ra phía đại dương. Tôi ngắm nhìn người phụ nữ có lẽ chừng năm mươi bảy tuổi theo nhẩm tính của tôi. Cuộc sống khiến cô nom mệt mỏi, cơ thể gầy gò, khuôn mặt đầy nếp nhăn và đôi mắt thâm quầng. Tôi cố gắng tưởng tượng theo lời Harry miêu tả, người con gái xinh xắn tóc vàng, mơn mởn, nữ hoàng sắc đẹp trong suốt những năm học cấp ba. Bất chợt, cô hỏi tôi:

– Marcus, cái đó thì làm được gì?

– Cái gì cơ ạ?

– Vinh quang.

– Vinh quang làm nên đau khổ. Dẫu là dễ chịu nhưng thường xuyên nó làm nên sự đau khổ.

– Tôi còn nhớ lúc cậu còn là sinh viên thường đến tiệm Clark’s với Harry để ông chữa câu văn cho cậu. Ông ấy bắt cậu làm việc như trâu ngựa. Cậu ngồi hàng giờ ở bàn của ông ấy, đọc đi đọc lại, viết đi viết lại nhiều lần, rồi lại viết lại từ đầu. Tôi còn nhớ khi cậu ở lại đây, người ta gặp cậu và Harry chạy bộ cùng nhau từ sáng sớm tinh mơ với kỉ luật thép. Cậu biết đấy, khi cậu đến, ông ấy vui mừng rạng rỡ ra mặt. Ông ấy khác hoàn toàn. Không ai không biết mỗi khi cậu đến đây vì ông ấy thông báo cho tất cả mọi người biết trước hàng nhiều ngày. Ông ấy cứ nhắc đi nhắc lại rằng: “Tôi đã nói với ôngbà rằng Marcus sẽ đến thăm tôi tuần tới chưa nhỉ? Cậu ấy là một thanh niên rất đặc biệt. Tôi biết là cậu ấy sẽ tiến xa”. Những cuộc viếng thăm của cậu làm cuộc đời ông ấy thay đổi. Sự hiện diện của cậu làm cuộc đời ông ấy thay đổi. Vì tất cả mọi người đều biết rằng: ông ấy hoàn toàn cô độc trong ngôi nhà rộng lớn. Ngày cậu bước vào cuộc đời ông ấy, tất cả đã thay đổi. Đó là sự hồi sinh. Như thể ông già cô độc rốt cuộc đã giành được tình yêu mến của một người. Ngày tháng cậu ở đây mang lại cho ông ấy rất nhiều điều tốt đẹp. Sau khi cậu đi, ông ấy cứ suốt ngày lải nhải với chúng tôi: Marcus từng ở đây, Marcus từng ở kia. Ông ấy rất tự hào về cậu. Tự hào như người cha tự hào về chính đứa con đẻ của mình. Cậu là đứa con trai mà ông ấy không bao giờ có được. Ông ấy nói về cậu suốt cả ngày: cậu như chưa bao giờ từng rời bỏ Aurora mà đi, Marcus ạ. Rồi một hôm, chúng tôi thấy cậu trên báo. Hiện tượng Marcus Goldman. Một nhà văn lớn ra đời. Harry mua sạch báo ở cửa hàng bách hóa, ông ấy mời tất cả mọi người uống rượu champagne tại tiệm Clark’s. Uống vì Marcus, ha ha ha, hoan hô! Rồi chúng tôi thấy cậu trên truyền hình, chúng tôi cũng nghe nói đến cậu trên đài, cả cái xứ sở đáng nguyền rủa này chỉ còn nói đến mình cậu và cuốn sách của cậu. Ông ấy mua hàng chục cuốn để mang tặng khắp lượt. Chúng tôi quan tâm thì hỏi cậu sống ra sao, khi nào có thể gặp lại cậu. Ông ấy trả lời rằng chắc chắn mọi chuyện đều rất tốt đẹp nhưng ông ấy không có nhiều thông tin. Rằng chắc hẳn cậu đang bận bịu lắm. Thế rồi ngày một ngày hai, cậu không còn gọi điện thoại nữa. Marc ạ. Cậu bận rộn với việc tỏ ra quan trọng, xuất hiện trên báo chí, trên truyền hình và cậu đã bỏ rơi ông ấy. Cậu chẳng bao giờ quay lại đây nữa. Ông ấy đã quá tự hào về cậu, trông chờ từ phía cậu một tín hiệu nào đó nhưng cậu chẳng bao giờ quay trở lại. Cậu đã thành công, đã có vinh quang, nên cậu không còn cần tới ông ấy nữa.

– Không đúng! Tôi kêu lên. Đúng là thành công đã cuốn cháu đi, nhưng cháu luôn nghĩ tới ông ấy. Ngày nào cũng nghĩ tới. Cháu chẳng còn lấy đến một giây cho bản thân.

– Ngay cả một giây để gọi điện cho ông ấy?

– Dĩ nhiên là cháu có gọi chứ!

– Cậu gọi khi cậu ngập cứt đến tận cổ, đúng là lúc đó cậu có gọi. Bởi vì sau khi đã bán được cả hàng triệu cuốn sách, ông nhà văn lớn bắt đầu thấy sợ, không biết phải viết gì tiếp. Chúng tôi biết điều này bởi Harry đứng tại quầy rượu trong tiệm Clark’s, bồn chồn lo lắng vì mới nhận được một cú điện thoại của cậu, cậu đang trầm uất vì không còn ý tưởng gì mới để viết sách, người xuất bản sách của cậu sẽ tịch thu hết của cải quý giá của cậu. Rồi bất chợt cậu lại xuất hiện ở Aurora với đôi mắt của con chó rầu rĩ và Harry lại làm tất cả để lấy lại tinh thần cho cậu. Nhà văn bé nhỏ bất hạnh đáng thương này, liệu cậu có thể viết được cái gì hay ho? Đến tận bây giờ, xì căng đan xảy ra đã hai tuần, và ai đã xuất hiện ở đây? Marcus tốt bụng tử tế. Cậu đến Aurora này để làm gì hả Marcus? Để tìm cảm hứng cho cuốn sách tiếp theo à?

– Điều gì khiến cô nghĩ như vậy?

– Linh cảm.

Mới đầu tôi không nói được gì, hơi ngỡ ngàng. Sau đó tôi nói:

– Người xuất bản của cháu cũng đề nghị cháu viết một cuốn. Nhưng cháu sẽ không làm.

– Ồ không: cậu không thể không làm, Marc ạ! Vì cuốn sách đúng là cách duy nhất để chứng tỏ cho cả nước Mỹ thấy rằng Harry không phải là quỷ. Tôi tin chắc ông ấy không làm gì cả. Tự sâu thẳm trong lòng tôi biết thế. Cậu không thể bỏ mặc ông ấy được, ông ấy không còn ai khác ngoài cậu. Cậu là người nổi tiếng, mọi người sẽ nghe cậu. Cậu phải viết một cuốn sách về Harry, về những năm tháng sống chung với ông ấy. Hãy kể cho người ta biết ông ấy là con người xuất chúng như thế nào.

Tôi thì thầm:

– Cô yêu ông ấy phải không?

Cô cụp đôi mắt xuống:

– Tôi nghĩ tôi không được biết chữ yêu có ý nghĩa thế nào.

– Cháu lại nghĩ rằng ngược lại, cô biết rõ điều đó. Dù có cố gắng hết sức để căm thù ông ấy, nhưng chỉ cần nghe cô nói thế nào về ông ấy là quá rõ.

Cô nở nụ cười buồn bã, xen trong giọng nói cô đẫm nước mắt:

– Đã hơn ba mươi năm nay, tôi nghĩ đến ông ấy hàng ngày. Tôi thấy ông ấy cô đơn, trong khi tôi luôn chỉ muốn làm cho ông ấy được hạnh phúc. Còn cái thân tôi, hãy nhìn tôi đi, Marcus… Tôi muốn trở thành siêu sao điện ảnh, nhưng tôi chỉ là siêu sao của dầu rán khoai tây. Đời tôi không như tôi mong muốn.

Cảm thấy cô có vẻ sẵn sàng tâm sự, tôi bèn nài nỉ:

– Jenny, cô hãy nói cho cháu biết về Nola đi…

Cô mỉm cười buồn rầu.

– Nola là cô gái vô cùng tốt bụng. Mẹ tôi rất quý mến và suốt ngày ca ngợi cô bé làm tôi phát bực mình. Vì ngay cả khi so sánh với Nola, tôi vẫn là nàng công chúa xinh xắn dễ thương nhất thành phố này. Là người được cả thành phố chiêm ngưỡng. Khi đến đây, Nola mới có chín tuổi. Hiển nhiên là vào lúc đó, mọi người còn rất thờ ơ đối với Nola. Rồi một mùa hè, như điều vẫn thường xảy với đám con gái dậy thì, tất cả mọi người ở thành phố đều bất ngờ nhận thấy bé Nola đã thực sự trở thành thiếu nữ, đôi bắp đùi mơn mởn, bộ ngực nở nang và gương mặt thiên thần. Nola trong bộ quần áo bơi thì vô cùng gợi cảm.

– Cô có ghen tị với Nola không?

Jenny suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.

– À, bây giờ thì tôi có thể nói thẳng với cậu, cũng chả có gì quan trọng nữa: đúng, tôi có ghen tị đôi chút cái vẻ cánh đàn ông nhìn Nola… là một phụ nữ, tôi biết. Nhưng lúc đó Nola mới có mười lăm… Hãy tin tôi, Nola hoàn toàn không có vẻ gì là trẻ con. Cô bé trông rõ ràng rất phụ nữ. Mà là một phụ nữ đẹp.

– Thế cô có nghi ngờ Harry với Nola không?

– Hoàn toàn không! Không ai ở đây dám tưởng tượng ra điều gì đại loại như thế, không ai cho rằng Nola có quan hệ gì đó với Harry hay với bất kì ai. Đúng thật là Nola là một phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Nhưng nó mới có mười lăm tuổi, mà ai cũng biết điều đó. Hơn nữa, Nola lại là con gái của mục sư Kellergan.

– Vậy giữa hai người không có chút thù địch gì nhau vì Harry à?

– Lạy Chúa tôi, hoàn toàn không có chuyện ấy!

– Thế có chuyện gì xảy ra giữa cô và Harry không?

– Hầu như là không. Chúng tôi có gặp nhau vài lần. Ông ấy rất thành công với đám phụ nữ ở thành phố này. Ý tôi muốn nói là một ngôi sao lớn ở New York mà lại sa xuống nơi hẻo lánh này…

– Jenny, cháu có một câu hỏi mà có thể sẽ làm cô ngạc nhiên…. Cô có biết là khi đến đây, Harry còn chưa hề nổi tiếng hay không? Ông ấy chỉ là giáo viên vô danh ở trường cấp ba, phải dồn hết cả tiền tiết kiệm mới thuê được ngôi nhà ở Goose Cove?

– Sao cơ? Thế mà lúc ấy Harry đã là nhà văn cơ mà…

– Đúng là ông ấy có xuất bản một cuốn sách, nhưng tự bỏ tiền in và không hề gặt hái được chút thành công nào. Cháu tin có sự hiểu nhầm về danh tiếng của ông ấy. Harry đã phải sắp đặt rất nhiều thứ, đến Aurora để trở thành nổi tiếng, điều mà ông ấy khát khao lúc ở New York. Rồi bởi vì sau đó, ông ấy xuất bản được cuốn Nguồn gốc cái xấu xa làm cho ông ấy nổi tiếng, nên điều ảo tưởng đã trở thành hiện thực.

Cô cười, tựa như cảm thấy rất vui.

– Ôi vậy à! Tôi hoàn toàn không hề biết chuyện đó! Harry quá hay…Tôi còn nhớ lần hẹn hò đầu tiên với ông ấy. Ngày hôm đó, tôi vô cùng phấn khích. Tôi còn nhớ rõ ngày tháng vì hôm đó vào đúng Ngày Quốc khánh. Ngày 4 tháng Bảy năm 1975.

Tôi mau chóng nhẩm tính trong đầu: ngày 4 tháng Bảy, chỉ ít ngày sau khi Harry đi chơi ở Rockland. Đó chính là lúc Harry quyết định xua đuổi hình bóng của Nola ra khỏi đầu. Tôi khuyến khích Jenny tiếp tục câu chuyện:

– Hãy kể cho cháu nghe về ngày 4 tháng Bảy ấy.

Cô khép chặt đôi mắt, cứ như thể cô thực sự quay trở lại ngày hôm đó.

– Bữa đó là một ngày đẹp trời. Harry tới tiệm Clark’s, mời tôi cùng đi xem bắn pháo hoa ở Concord. Ông ấy bảo sẽ đến đón tôi tận nhà lúc 18 giờ. 18 giờ 30 tôi mới xong việc ở tiệm Clark’s nhưng tôi cứ đồng ý, nói rằng giờ đó rất hợp lí với tôi. Mẹ tôi còn cho tôi về sớm hơn để chuẩn bị.

Thứ Sáu ngày 4 tháng Bảy năm 1975 …

Tại tư gia của nhà họ Quinn, trên đại lộ Norfolk Avenue, không khí rất căng thẳng, tất bật. Đã 17 giờ 45 phút nhưng Jenny vẫn chưa chuẩn bị xong. Cô cuống cuồng, giận dữ bước lên, bước xuống cầu thang trong bộ quần áo lót; cứ mỗi lần lên xuống như vậy lại là một bộ váy khác trong tay.

– Thế còn bộ này hả mẹ, bộ này mẹ thấy thế nào?

Đã là lần thứ bảy cô cầm bộ quần áo bước vào phòng khách, nơi mẹ cô đang ngồi.

– Không, đừng mặc bộ này, Tamara nghiêm khắc nhận xét, nó làm cho mông con nhìn quá to. Chắc con không muốn Harry Quebert nghĩ con là đứa phàm ăn tục uống chứ? Thử bộ khác đi!

Jenny lại vội vàng trèo lên phòng, nức nở rằng mình là đứa con gái xấu xí khủng khiếp, váy áo chẳng có bộ nào để mặc cho ra hồn, sẽ suốt đời xấu xí và cô độc.

Bà Tamara thì rất căng thẳng: con gái của bà cần phải cố gắng nhiều. Harry Quebert thuộc kiểu người hoàn toàn khác so với cánh trẻ ở Aurora, con gái bà không được phép phạm sai lầm. Ngay khi Jenny báo cho bà biết cuộc hẹn buổi tối, bà liền bí mật ra lệnh cho con rời ngay khỏi tiệm Clark’s: lúc đó đúng vào giờ cao điểm buổi trưa, trong tiệm ăn đang chật kín khách khứa nhưng bà không muốn con gái Jenny của mình nán lại thêm dù chỉ một giây vì sợ bị mùi thức ăn xào nấu thấm sâu vào da và tóc. Con gái bà phải hoàn hảo cho Harry. Bà cho Jenny tới tiệm làm tóc, và làm móng để họ sơn sửa móng tay cho cô. Bà dọn nhà sạch sẽ tới chân tơ kẽ tóc đồng thời còn chuẩn bị sẵn ít thức ăn vặt mà bà cho là rất tinh tế để phòng trường hợp Harry Quebert muốn nhấm nháp thứ gì đó khi ghé qua. Vậy là con gái Jenny của bà không hề nhầm lẫn: Harry đang tán tỉnh nó. Bà cảm thấy đầy phấn khích, bà không thể không nghĩ tới đám cưới: rốt cuộc con gái của bà cuối cùng sẽ đâu vào đấy. Bà nghe thấy tiếng cửa đập mạnh: chồng bà, ông Robert Quinn, công nhân kĩ thuật làm việc cho công ty sản xuất găng tay ở Concord, vừa về tới nơi. Bà Tamara trợn mắt lên kinh hãi. Ngay lập tức, ông Robert nhận ra tầng trệt được lau chùi cực kì tinh tươm. Lại có cả bình hoa thủy tiên rực rỡ ngay lối vào với những tấm thảm chùi chân ông chưa thấy bao giờ.

– Có chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy hả Bibichette?

Ông vừa bước vào phòng khách vừa hỏi, rồi ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ, trên đó vừa mới bày ra những món ăn lót dạ tinh tế vừa ngọt vừa mặn, một chai sâm panh và những chiếc bánh táo.

– Ồ, ông Bobby, ông Bobbo của tôi ơi, bà Tamara trả lời vẻ khó chịu nhưng cố gắng kiềm chế để tỏ vẻ dịu dàng, ông về chẳng đúng lúc gì cả, tôi không cần ông ở đây cho thêm vướng chân vướng cẳng. Tôi đã để lại tin nhắn cho ông ở xưởng găng cơ mà.

– Tôi không nhận được, thế bà nhắn cái gì?

– Nhắn là hôm nay, đừng có mà về nhà trước 17 giờ.

– À thế à, tại sao lại thế?

– Tại vì, ông biết không, Harry Quebert mời Jenny đi xem bắn pháo hoa tối nay ở Concord.

– Harry Quebert là ai?

– Ôi giời ơi, ông Bobbo, ông phải cập nhật thông tin đời sống trần tục một tí chứ! Harry Quebert là nhà văn lớn đến thành phố này vào cuối tháng Năm năm nay.

– À, thế thì sao tôi lại không được về nhà?

– “À”, cái ông này ông ý lại bảo “à”. Một nhà văn lớn tán tỉnh nhà mình mà ông lại bảo “à”. Đấy, chính là vì thế mà tôi không muốn ông về, vì ông không biết cách trò chuyện theo kiểu sang trọng là như thế nào! Ông phải biết Harry Quebert không phải là người tầm thường: hiện anh ta đang sống trong ngôi nhà ở Goose Cove đấy.

– Ngôi nhà ở Goose Cove cơ à? Kinh nhỉ.

– Đối với ông đó có thể là khoản chi lớn, nhưng thuê một ngôi nhà như ở Goose Cove đối với một người như Harry Quebert, thì giống như nhổ bãi nước bọt vào biển vậy. Anh ta là ngôi sao của New York.

– Nhổ nước bọt vào biển á? Tôi không biết câu ngạn ngữ này đấy.

– Ôi, Bobbo, đúng là ông chả biết cái gì sất.

Robert hơi nhăn mặt, tiến lại gần cái tủ buýp phê nhỏ đựng đồ ăn mà vợ ông chuẩn bị sẵn.

– Này, này, không được đụng vào bất cứ cái gì ở đấy, Bobbo!

– Cái đồ gì thế này?

– Đó không phải là cái đồ nhé! Đó là những món lót dạ tinh tế nhất. Những thứ sang trọng nhất.

– Nhưng bà bảo tôi là tối nay hàng xóm mời chúng ta sang ăn bánh mì kẹp cơ mà! Ngày 4 tháng Bảy năm nào chúng ta chả sang hàng xóm ăn bánh mì kẹp!

– Rồi, rồi, chúng ta sẽ đi. Nhưng đi muộn hơn! Mà đừng có kể với Harry Quebert là ta đi ăn bánh mì kẹp như những người bình thường!

– Nhưng chúng ta là những người dân bình thường chứ còn gì nữa. Tôi thích bánh mì kẹp. Mà chính bà nữa, bà cũng có hẳn một cửa hàng bán bánh mì kẹp còn gì nữa!

– Ông đúng là chả biết gì, Bobbo! Hai cái này chả liên quan gì đến nhau cả. Riêng tôi, bản thân tôi có những dự án lớn.

– Tôi biết đâu đấy, bà có nói với tôi đâu.

– Không phải cái gì tôi cũng nói với ông.

– Tại sao bà không nói hết mọi chuyện với tôi? Còn tôi thì cái gì cũng nói hết với bà. Hôm nay, tôi còn đau bụng suốt buổi chiều nữa đấy. Tôi đánh rắm liên hồi. Thậm chí tôi còn phải đóng cửa phòng làm việc, bò lõm ngổm trên sàn để đánh rắm cho thoải mái vì quá đau bụng. Đấy, bà thấy chưa, chuyện gì tôi cũng kể với bà hết.

– Thôi đủ rồi đấy Bobbo! Ông làm tôi mất tập trung!

Jenny lại xuất hiện, tay cầm bộ váy khác.

– Kín đáo quá, Tamara tru tréo. Con phải mặc sao cho thật sang trọng nhưng đồng thời cũng phải tỏ ra thoải mái một tí.

Robert Quinn lợi dụng lúc vợ quay lưng không chú ý, nhảy lên ngồi trên chiếc ghế bành yêu thích của ông và tự rót cho mình một cốc rượu mạnh.

– Cấm ngồi! Bà Tamara hét toáng lên. Ông làm bẩn hết bây giờ. Ông có biết tôi đã phải mất mấy tiếng đồng hồ để lau chùi sạch sẽ như vậy không? Vào thay quần áo tắm giặt mau.

– Thay quần áo á?

– Mặc com lê vào. Ông không thể đón tiếp Harry Quebert trong bộ quần áo nhàu nhĩ như thế.

– Bà lấy chai rượu vang mà chúng ta vẫn để dành đợi dịp trọng đại ra đấy à?

– Thì đây là dịp trọng đại còn gì nữa! Ông không muốn con gái chúng ta có đám cưới tốt à? Đi thay quần áo mau lên, đừng có đứng đó mà lãi nhải nữa. Anh ta sắp đến rồi.

Bà Tamara kéo ông chồng đến tận chân cầu thang, ép ông ta phải tuân lệnh. Đúng lúc đó, Jenny bước xuống, nước mắt tràn trề, mặc đúng chiếc quần lót, ngực để trần, vừa nức nở vừa nói cô sẽ hủy hết vì mọi chuyện quá sức đối với mình. Robert lợi dụng tình hình cũng than vãn theo, rằng ông muốn đọc báo chứ không hề muốn trò chuyện theo kiểu hệ trọng với cái nhà văn lớn Harry Quebert; hơn nữa ông cũng chẳng bao giờ đọc truyện hay tiểu thuyết gì bởi chúng làm ông phát buồn ngủ. Tóm lại là ông chẳng biết nói chuyện gì với anh nhà văn nổi tiếng đó. 17 giờ 50 phút, tức là mười phút trước giờ hẹn, cả ba còn đứng trên sảnh ở lối vào cãi vã nhau, thì bất ngờ chuông cửa reo vang. Bà Tamara đã tưởng có cơn đau tim bất ngờ. Anh ta đã đến. Nhà văn nổi tiếng tới trước giờ hẹn.

Có người vừa bấm chuông.

Harry tiến về phía cửa. Anh mặc trang phục bằng vải lanh, đầu đội một chiếc mũ mỏng: anh chuẩn bị đi đón Jenny. Anh mở cửa; đó là Nola.

– Nola? Em làm gì ở đây?

– Người ta phải nói chào em. Những người lịch sự thường chào nhau khi gặp mặt chứ không nói em làm gì ở đây?

Anh mỉm cười:

– Chào em, Nola. Anh xin lỗi. Chỉ vì anh không nghĩ em đến.

– Có chuyện gì xảy ra vậy, Harry? Em không nhận được tin tức gì của anh từ khi đi Rockland về. Không tin tức gì trong suốt cả một tuần liền! Em làm gì quá đáng với anh à? Hay em làm anh khó chịu? Ôi, Harry, em quá yêu cái ngày chúng ta bên nhau ở Rockland. Thật tuyệt vời!

– Anh không hề khó chịu hay bực mình gì cả, Nola ạ. Anh cũng thế; anh cũng rất yêu cái ngày chúng ta bên nhau ở Rockland.

– Thế sao anh chẳng liên lạc gì với em?

– Tại cuốn sách. Anh phải làm việc quá nhiều.

– Em muốn được ở bên anh hằng ngày, anh Harry. Suốt đời.

– Em đúng là thiên thần, Nola.

Từ bây giờ, ngày nào chúng ta cũng có thể ở bên nhau rồi. Em không đi học nữa.

– Nghĩa là sao Nola, em không đi học nữa ư?

– Năm học kết thúc rồi, anh Harry ạ. Bây giờ nghỉ hè mà. Anh không biết à?

– Không.

Nét mặt nàng lộ rõ vẻ tươi vui:

– Thật tuyệt vời phải không Harry? Em đã suy nghĩ kĩ, em có thể tới đây chăm sóc anh. Điều kiện làm việc ở đây tốt hơn trong tiệm Clark’s ồn ào náo nhiệt. Anh có thể ngồi làm việc ngoài sân. Em thấy đại dương thật tuyệt vời, chắc chắn nó sẽ mang cảm hứng cho anh! Còn em sẽ chăm sóc sao cho anh cảm thấy thật thoải mái. Em hứa sẽ chăm sóc anh cẩn thận, thật tận tâm, sẽ làm cho anh hạnh phúc. Xin anh, hãy để cho em khiến anh thành người đàn ông sung sướng, anh Harry.

Anh nhận thấy nàng mang theo cả một giỏ đầy.

– Đây là đồ pic nic cho chúng ta tối nay, -nàng nói. Em còn có hẳn một chai rượu vang nữa kia. Em nghĩ chúng ta có thể ăn pic nic bên bờ biển, thật là lãng mạn.

Anh không muốn bữa pic nic lãng mạn, không muốn ở gần nàng, không muốn nàng: anh phải quên nàng đi. Anh cảm thấy hối tiếc vì họ ở với nhau suốt ngày thứ Bảy ở Rockland: anh đi chơi ở bang khác cùng người con gái mới mười lăm tuổi mà cha mẹ cô ta không hề biết. Nếu cảnh sát kiểm tra, có thể họ đã nghi anh bắt cóc trẻ con. Người con gái này không thể bên anh được, anh phải tránh xa nàng suốt đời.

– Anh không thể, Nola, anh nói ngắn gọn.

Nét mặt nàng đầy vẻ thất vọng.

– Tại sao?

Phải nói với nàng rằng anh có hẹn với người phụ nữ khác. Thật là khó nghe, nhưng nàng phải hiểu chuyện của họ là không thể. Tuy nhiên, anh không thể nói ra được điều đó nên rốt cuộc anh lại nói dối lần nữa:

– Anh phải đi Concord gặp người xuất bản sách. Ông ta đang ở đó vì Ngày Quốc khánh mồng 4 tháng Bảy. Thật tẻ nhạt. Anh thích làm cái gì đó với em hơn.

– Em có thể đi với anh được không?

– Không. Anh nghĩ rằng em sẽ phát chán lên mất.

– Em thấy anh mặc chiếc áo sơ mi này rất đẹp, Harry.

– Cảm ơn em.

– Harry… Em yêu anh. Kể từ khi trời mưa trên biển ngày em gặp anh, em đã yêu anh phát điên. Em muốn sống bên anh trọn đời.

– Thôi đi, Nola, đừng nói thế.

– Tại sao? Đó là sự thật! Em không thể chịu nổi một ngày không có anh bên cạnh! Mỗi khi gặp anh, em có cảm giác cuộc đời đẹp hơn! Thế còn anh, anh ghét em phải không?

– Ồ không. Tất nhiên là không!

– Em biết rõ anh thấy em xấu xí. Còn ở Rockland, chắc chắn anh thấy em chán òm. Chính vì thế mà anh không liên lạc gì với em từ lúc đó. Anh nghĩ em là con bé xấu xí ngu ngốc chán ngắt.

– Đừng nói những lời ngu ngốc như thế. Nào, đi, anh đưa em về nhà.

– Phải gọi em là Nola yêu quý… Anh nói vậy nữa đi.

– Anh không thể, Nola…

– Em xin anh.

– Anh không thể. Những từ ngữ ấy bị cấm!

– Nhưng tại sao? Tại sao? Nhân danh Chúa! Tại sao mình không thể yêu nhau trong khi mình yêu nhau?

Anh không trả lời, kéo nàng về phía chiếc Chevrolet màu đen. Nàng khóc.

Không phải Harry Quebert bấm chuông mà là Amy Pratt, vợ của Cảnh sát trưởng Aurora. Với tư cách là người tổ chức buổi dạ hội mùa hè, bà chịu trách nhiệm thông báo đến từng gia đình một trong những sự kiện quan trọng nhất của thành phố năm nay được tổ chức vào thứ Bảy ngày 19 tháng Bảy. Đúng lúc chuông cửa reo, bà Tamara vội vàng tông cả chồng và con gái trần truồng quá nửa lên tầng trên, rồi thở phào nhẹ nhõm chứng kiến đứng phía sau cánh cửa là bà Amy Pratt chứ không phải vị khách mời nổi tiếng! Bà Amy Pratt đến rao bán xổ số sẽ được quay thưởng vào buổi dạ hội. Năm nay giải nhất sẽ là một tuần đi nghỉ tại khách sạn tuyệt vời trên đảo Martha’s theyard, ở bang Massachusetts, nơi rất nhiều siêu sao cũng tới nghỉ mát. Khi được thông báo trị giá của giải nhất, đôi mắt bà Tamara sáng lên, bà mua hết hai quyển vé số. Sau đó, một mặt vì phép lịch sự, một mặt vì bà Amy cũng là người phụ nữ mà bà Tamara rất quý trọng, nên bà cũng muốn mời cốc nước cam, nhưng thay vì mời nước cam thì bà lại mời luôn ra cửa không chút lăn tăn ái ngại bởi vì lúc đó đã là 17 giờ 55 phút. Jenny đã bình tĩnh trở lại, bước xuống cầu thang trong chiếc váy hè màu xanh lá cây rất hợp khiến cô trở nên vô cùng tươi tắn, đi sau là cha cô trong bộ trang phục lễ hội hoàn hảo.

– Không phải là Harry mà là bà Amy Pratt, bà Tamara tuyên bố bằng một giọng chán nản. Tôi đã biết chắc không phải là anh ta. Thế mà cả hai sợ hãi chạy trốn như là lũ thỏ đế ấy, thật là lố bịch quá đi! Tôi thì tôi biết rõ không phải anh ta, bởi vì anh ta là người sang trọng mà những người sang trọng thì không bao giờ đến sớm. Đến sớm còn bất lịch sự hơn cả đến muộn. Hãy nhớ lấy điều đó, Bobbo, ông là người lúc nào cũng sợ đến trễ hẹn.

Chuông đồng hô treo tường điểm sáu tiếng, cả gia đình nhà Quinn đứng thành hàng trước cửa ra vào.

– Nhớ là phải tỏ ra thật tự nhiên Jenny nói giọng khẩn khoản.

– Chúng ta rất tự nhiên, mẹ cô trả lời. Đúng không Bobbo, chúng ta rất tự nhiên đúng không?

– Đúng rồi, Bibichette. Nhưng chắc chắn là tôi lại muốn đánh rắm đây: tôi có cảm giác giống cái nồi áp suất sắp đến lúc nổ tung.

Vài phút sau, Harry bấm chuông cửa nhà gia đình Quinn, Anh vừa cho Nola xuống xe trên phố gần nhà nàng để không ai thấy họ đi cùng nhau. Anh bỏ đi trong khi nàng nức nở, nước mắt giàn giụa.

* * *

Jenny kể rằng tối ngày 4 tháng Bảy là buổi tối ngọt ngào nhất trong đời cô. Cô vô cùng cảm động khi tả lại cho tôi nghe ngày lễ hội; bữa tối, màn bắn pháo hoa tại thành phố Concord. Theo cách Jenny nói về Harry, tôi hiểu rằng suốt cuộc đời cô không lúc nào ngừng yêu Harry. Sự căm thù của cô đối với Harry ngày hôm nay là biểu hiện của nỗi đau đã bị Harry bỏ rơi vì Nola, cô bé phục vụ ngày thứ Bảy, là người gợi cảm hứng cho ông viết nên tuyệt tác. Trước khi chia tay cô, tôi còn hỏi:

– Jenny à, theo cô , ai là người có thể cung cấp cho cháu nhiều thông tin nhất về Nola?

– Về Nola ư? Tất nhiên là cha của cô ấy.

Tất nhiên là cha của cô ấy.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.