Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Concord. Cuối tháng Bảy năm 1975

Lúc đó trời đã tối muộn. Chỉ có Stern và Luther ở nhà, đang bận chơi cờ trên sân. Bỗng chuông cửa reo, họ nhìn nhau tự hỏi không biết ai có thể đến vào giờ này. Luther ra mở cửa và quay lại sân cùng một thiếu nữ tóc vàng đẹp rạng rỡ, nhưng đôi mắt sưng đỏ vì khóc. Là Nola.

– Thưa ông Stern, cô nói vẻ nhút nhát. Tôi vô cũng xin lỗi vì tới đây đường đột như vậy. Tên tôi là Nola Kellergan, con gái mục sư ở Aurora.

– Aurora. Cháu từ Aurora tới đây ư? Stern hỏi. Làm sao cháu đi tới được tận đây?

– Cháu xin đi nhờ xe, thưa ông Stern. Cháu rất cần phải nói chuyện với ông.

– Chúng ta có quen biết nhau không?

– Không, thưa ông. Nhưng cháu có một mong mỏi vô cùng quan trọng ạ.

Stern quan sát cô gái còn rất trẻ, đôi mắt lấp lánh nhưng buồn, tới tìm ông giữa buổi tối muộn này vì một mong mỏi vô cùng quan trọng. Stern mời cô ngồi xuống ghế bành còn Caleb mang tới cốc nước cam và mấy chiếc bánh quy.

– Tôi nghe cháu đây, Stern cảm thấy thích thú khi thấy Nola uống liền một hơi cạn cốc nước cam. Thế cháu có điều gì quan trọng đến thế phải hỏi tôi?

– Một lần nữa, cháu xin lỗi đã làm phiền vào giờ bất tiện như thể này, thưa ông Stern. Cháu lặng lẽ đến gặp ông là để… Để xin ông nhận cháu vào làm.

– Nhận cháu vào làm việc ư? Nhưng cháu làm công việc gì bây giờ?

– Bất cứ việc gì ông muốn, thưa ông. Cháu có thế làm bất kì điều gì cho ông.

– Nhận cháu vào làm việc à? Stern nhắc lại, vẫn chưa hiểu đầu đuôi. Nhưng tại sao chứ? Phải chăng cháu đang cần tiền?

– Không, đổi lại, cháu muốn ông cho phép Harry Quebert ở lại Goose Cove.

– Harry Quebert muốn đi khỏi Goose Cove sao?

– Harry Quebert không còn tiền để thuê tiếp. Anh ấy đã liên hệ với công ty môi giới nhà đất. Anh ấy không trả được tiền thuê nhà tháng Tám này. Nhưng anh ấy phải ở lại! Bởi vì Harry đang viết nốt cuốn sách, anh ấy mới chỉ bắt đầu viết và cháu cảm thấy đó sẽ là một cuốn sách tuyệt vời! Nếu phải đi, anh ấy sẽ không bao giờ hoàn thành được cuốn sách đó! Sự nghiệp của anh ấy sẽ kết thúc! Thưa ông, như vậy thì thật là đáng tiếc, quá đáng tiếc! Và cả chuyện của chúng cháu nữa. Cháu yêu Harry Quebert! Thưa ông Stern! Cháu yêu Harry Quebert và suốt đời cháu chỉ yêu mình Quebert! Cháu biết điều này đối với ông nghe có vẻ nực cười. Ông nghĩ cháu mới chỉ mười lăm tuổi, còn chưa biết gì về cuộc đời. Nhưng thưa ông Stern, cháu biết trái tim mình! Không có Harry thì cháu sẽ chẳng là gì cả.

Cô bé chắp hai tay lại như cầu khẩn, Stern hỏi:

– Thế cháu mong muốn gì ở tôi?

– Cháu không có tiền. Nếu có tiền, cháu sẽ trả ông tiền thuê nhà để Harry có thể ở lại Goose Cove. Nhưng ông có thể thuê cháu! Cháu sẽ là người làm công cho ông, cháu sẽ làm việc lâu thế nào cũng được miễn là đủ bù lại số tiền thuê nhà trong vài tháng nữa.

– Nhà tôi có đủ người làm công rồi.

– Cháu có thể làm bất kì điều gì ông muốn. Mọi thứ! Hoặc xin ông cho cháu trả tiền thuê dần dần: cháu có 120 đô la rồi! (Cô bé rút mấy tờ giấy bạc từ trong túi ra). Đây là toàn bộ số tiền cháu tiết kiệm được! Thứ Bảy hàng tuần, cháu làm việc ở tiệm Clark’s, cháu sẽ làm việc cho đến tận khi nào đủ tiền trả cho ông!

– Cháu kiếm được bao nhiêu?

– Ba đô la một giờ ! Lại còn tiền tip nữa! Nola hãnh diện đáp.

Stern mỉm cười cảm động và dịu dàng nhìn Nola: suy cho cùng, ông không cần đến nguồn thu cho thuê nhà ở Goose Cove, ông hoàn toàn có thể để cho Quebert mượn nhà sử dụng trong vài tháng nữa. Nhưng đúng lúc đó, Luther đề nghị được nói chuyện riêng với Stern. Họ cùng nhau đi sang phòng bên cạnh.

– Eli, Caleb nói, phôi muôn vẽ cô bé đó. Phin ông hãy cho phép… Phin ông.

– Không, Luther, không thể được… Chưa thể được

– Phôi xin ông… Hãy để cho phôi vẽ cô bé đó… Lâu lắm rồi phôi không vẽ…

– Nhưng tại sao lại vẻ cô bé đó?

– Phởi vì cô ấy làm phôi nhớ đến Eleanore.

– Lại Eleanore à? Thôi đủ rồi đấy! Cậu phải thôi ngay chuyện đó đi!

Mới đầu Stern từ chối. Nhưng vì Caleb nài nỉ mãi nên cuối cùng Stern cũng chấp thuận. Ông ta quay trở lại chỗ Nola, cô bé đang ăn bánh quy.

– Nola, tôi đã suy nghĩ kĩ, Stern nói. Tôi sẵn sàng để cho Harry Quebert ở lại cho đến khi nào anh ta muốn.

Cô bé liền nhảy lên ôm chầm lấy cổ Stern.

– Ôi, cảm ơn! Cảm ơn ông, thưa ông Stern!

– Đợi đã, có một điều kiện.

– Tất nhiên rồi! Tất cả những gì ông muốn! Ông thật là người tử tế, thưa ông Stern.

– Cháu sẽ làm người mẫu để Luther vẽ. Cháu phải cởi hết quần áo để anh ta vẽ.

Cô bé nghẹn giọng:

– Cởi hết quần áo ư? Ông muốn cháu không mặc gì ư?

– Đúng. Nhưng chỉ để làm mẫu vẽ. Không ai chạm tới người cháu.

– Nhưng thưa ông, thật rất bất tiện khi không mặc gì trên người… Cháu muốn nói là… (cô bắt đầu khóc nức nở). Cháu nghĩ có thể giúp ông các việc lặt vặt ngoài vườn hay sắp xếp tài liệu trong thư viện. Cháu không nghĩ là cháu sẽ phải… Cháu không nghĩ tới…

Cô bé lau nước mắt trên má. Stern dịu dàng nhìn cô bé đã có nhiều đường nét của một người phụ nữ. Stern muốn ôm cô bé vào lòng để an ủi, nhưng ông kiềm chế không để bị tình cảm chi phối.

– Đó là cái giá của tôi, Stern nói một cách khô khan. Cháu phải làm người mẫu khỏa thân và Quebert sẽ được ở lại Goose Cove.

Cô bé gật đầu đồng ý.

– Vậy thì cháu sẽ làm như thế, thưa ông Stern. Cháu sẽ làm tất cả mọi điều ông muốn. Từ bây giờ, cháu thuộc về ông.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.