– Chúng tôi đợi chờ mòn mỏi, Tamara thổ lộ với tôi tại bàn bar của tiệm Clark’s. Nhân danh Chúa, chúng tôi đã đợi mòn đợi mỏi! Trời nóng như thiêu đốt. Ai nấy đều đổ mồ hôi ròng ròng…
– Cơn khát của đời tôi, Robert hét lên và cố gắng chen vào cuộc trò chuyện của chúng tôi.
– Im đi! Tôi mới là người được hỏi vì những điều mà tôi biết. Những nhà văn lớn như anh Goldman đây không quan tâm tới những đồ thân lừa như ông đâu.
Bà ta ném một chiếc đĩa về phía ông chồng rồi quay sang nói với tôi:
– Tóm lại, chúng tôi đã đợi tới tận một rưỡi chiều.