Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Thứ Tư ngày 17 tháng Chín năm 1975

Ý nghĩ phải tìm ra mẩu giấy ám ảnh bà Tamara Quinn. Bà bỏ ra suốt hai ngày lục tung ngôi nhà, kể cả trong xe ô tô, thậm chí trong cả gara là nơi bà chưa bao giờ bước vào. Nhưng hoàn toàn vô ích. Sáng hôm đó, sau khi phục vụ xong bữa sáng tại tiệm Clark’s, bà khóa cửa ở một mình trong phòng làm việc, đổ hết mọi thứ trong két sắt ra nền nhà: không ai có thể mở két, như vậy không thể có chuyện tờ giấy bị biến mất. Nó phải ở trong đó. Bà kiểm tra toàn bộ mọi thứ bên trong, nhưng vô ích; không còn biết phải làm gì, bà sắp xếp lại mọi thứ một cách có trật tự. Đúng lúc đó, Jenny gõ cửa rồi thò đầu vào. Cô thấy mẹ mình chui cả nửa người vào giữa cái miệng rộng ngoác của két sắt đang mở rộng.

– Mẹ, mẹ làm gì thế?

– Mẹ đang bận.

– Ồ, mẹ! Mẹ vẫn còn tiếp tục tìm cái mẩu giấy quỷ quái đó à? Đừng nhúng mũi vào chuyện của người khác có được không?

– Mấy giờ rồi?

Jenny nhìn đồng hồ.

– Gần 8 giờ rưỡi, cô nói.

– Ôi trời ơi, tôi muộn mất rồi!

– Muộn đi đâu hả mẹ?

– Mẹ có hẹn.

– Có hẹn á? Nhưng người ta đến giao nước uống sáng nay. Ngay từ thứ Tư tuần trước, mẹ…

– Con là con gái lớn rồi, phải không nào? Bà ngắt lời một cách khô khan. Con có hai cánh tay, con biết nơi nào là nhà kho. Không cần phải đi học ở đại học Harvard mới có thể xếp két Coca này chồng lên két Coca khác: mẹ chắc chắn con giải quyết tốt việc này. Đừng có giương đôi mắt thỏ lên nhìn người giao hàng, rồi bắt anh ta làm hộ đấy nhé! Đến lúc tự con phải xắn tay áo lên mà làm việc!

Không thèm ngước mắt nhìn con gái, bà Tamara nhặt chìa khóa xe hơi đứng dậy bỏ đi. Nửa tiếng sau khi bà đi khỏi, một chiếc xe tải khổng lồ đỗ phía sau tiệm Clark’s: người giao hàng chất một chồng két nước Coca trước lối vào cửa giao hàng.

– Có cần giúp không? Anh ta hỏi Jenny sau khi cô ký vào giấy nhận hàng.

– Không ạ. Mẹ tôi muốn tôi tự làm mọi việc.

– Thế tùy cô. Chúc cô một ngày tốt đẹp.

Chiếc xe tải nổ máy chạy đi. Jenny bắt đầu khuân từng két nước rất nặng xếp vào trong kho. Cô gần bật khóc. Đúng lúc đó , Travis lái xe đi tuần ngang qua và nhìn thấy cô. Anh dừng xe ngay lập tức, nhảy xuống khỏi xe.

– Cần giúp một tay không? Anh đề nghị.

Cô nhún vai.

– Mình làm được mà. Chắc bạn còn nhiều việc khác phải làm, cô nói nhưng không dừng tay.

Anh chỉ vào kết nước Coca, cố gắng bắt chuyện.

– Người ta bảo cách pha chế loại nước này là bí mật. Nó được cất trong két sắt ở Atlanta.

– Mình không biết.

Anh theo Jenny đến tận nhà kho, chồng hết két nước này lên két nước khác vừa khuân vào. Jenny không nói năng gì, anh lại tiếp tục giải thích:

– Hình như là điều đó làm cho lính Mỹ rất phấn khởi. Sau Thế chiến II, họ còn gửi cả Coca cho quân đội đóng ở nước ngoài. Mình đọc điều đó trong một cuốn sách viết về Coca. Thực ra đọc vậy biết vậy, mình cũng đọc những cuốn sách nghiêm túc hơn.

Cả hai quay trở ra của giao hàng. Jenny nhìn thẳng sâu tận đáy mắt anh.

– Travis.

– Gì thế Jenny?

– Hãy ôm mình thật chặt. Hãy ôm mình thật chặt, thật chặt vào! Mình cảm thấy cô đơn quá! Minh cảm thấy thật bất hạnh! Mình có cảm giác lạnh lẽo đến tận đáy con tim.

Anh quàng tay ôm Jenny vào lòng và siết mạnh nhất có thể.

– Thưa bác sĩ, con gái tôi bắt đầu đặt câu hỏi cho tôi. Ban nãy, nó vừa hỏi tôi đi đâu mà thứ Tư nào cũng đi như vậy.

– Thế bà trả lời thế nào?

– Tôi bảo tôi có hẹn! Tôi bắt nó phải đứng nhận các kết nước Coca! Tôi đi đâu chả liên quan gì tới nó cả!

– Căn cứ vào giọng nói của bà, tôi thấy hình như bà đang tức giận.

– Vâng, vâng, tất nhiên tôi rất tức, bác sĩ Ashcroft ạ!

– Tức gì, vì ai?

– Tức giận vì… vì… vì chính tôi!

– Tại sao?

– Vì tôi lại còn la mắng nó. Ông biết đấy, bác sĩ, chúng ta sinh con sinh cái, chúng ta muốn chúng được hạnh phúc nhất trên thế giới! Rồi cuộc đời lại bày trò trớ trêu!

– Ý bà muốn nói gì?

– Lúc nào nó cũng muốn hỏi ý kiến tôi về mọi chuyện! Lúc nào nó cũng rúc vào váy tôi mà hỏi: Mẹ, làm cái này thế nào? Mẹ, để cái này ở đâu, Mẹ cái này, mẹ cái kia, Mẹ, mẹ, mẹ! Nhưng tôi không ở đó mãi cho nó! Một khi nào đó, tôi sẽ không thể lo cho nó được nữa, bác sĩ hiểu chứ! Khi nghĩ đến đó, tôi cảm thấy đau quặn ruột, ở giữa đây này! Cứ như thể cả ruột non ruột già quặn lại! Nó làm tôi đau thật nên tôi ăn không biết ngon!

– Bà muốn nói, bà có những nỗi lo lắng phải không bà Quinn?

– Vâng, vâng, lo lắng! Lo kinh khủng! Chúng ta cố gắng làm tốt mọi thứ, chúng ta cố gắng dành cho con cái điều tốt nhất! Nhưng con cái chúng ta sẽ làm gì khi chúng ta không còn nữa? Chúng sẽ làm gì, hả? Làm sao chắc chắn được chúng sẽ hạnh phúc, khi chẳng bao giờ có điều gì đến với chúng? Như là đứa bé gái đó, bác sĩ Ashcroft, con bé Nola đáng thương đó, điều gì xảy ra với nó? Nó có thể đi đâu được chứ?

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.