Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

26

N-O-L-A

(Aurora, New Hampshire, thứ Bảy ngày 14 tháng Sáu năm 1975)

“Nếu như cánh nhà văn là những cá nhân yếu đuối, thì Marcus ạ, là vì họ có thể cảm nhận được hai nỗi đau đớn, tức gấp đôi so với người bình thường: nỗi đau tình và nỗi đau sách. Viết một cuốn sách, cũng giống như yêu một người nào đó: điều này có thể đau đớn vô cùng.”

THÔNG BÁO TỚI TOÀN THỂ ĐỘI NGŨ NHÂN VIÊN

Các anhchị hẳn đã lưu ý tới việc từ một tuần nay ông Harry Quebert ngày nào cũng lui tới dùng bữa trưa tại nhà hàng chúng ta. Ông Quebert là nhà văn lớn đến từ New York, do vậy yêu cầu toàn đội ngũ nhân viên phải dành cho ông sự chăm sóc đặc biệt. Cần phải phục vụ và đáp ứng mọi nhu cầu của ông Quebert một cách chu đáo và tế nhị nhất. Nghiêm cấm không bao giờ được quấy rầy ông Quebert. Bàn số 17 chỉ để dành riêng cho ông Quebert cho tới khi có thông báo mới. Không bao giờ để cho khách hàng khác ngồi vào bàn số 17 đã được dành riêng cho ông Quebert.

Tamara Quinn.

Trọng lượng của chai xi rô lá đỏ làm cho chiếc mâm bị mất cân bằng. Ngay khi nàng đặt chai xi rô lên đó, nó bắt đầu chao đảo; rồi vì muốn tóm lại cái chai mà đến lượt nàng cũng mất thăng bằng luôn, một mớ âm thanh hỗn độn ầm ĩ nổ ra, chiếc mâm rơi xuống đất kéo theo cả nàng cũng ngã sóng soài.

Harry ngó vào phía bên trong quầy.

– Nola, mọi chuyện ổn chứ?

Nàng đứng lên, vẻ hơi hoảng hốt.

– Vâng, vâng, em…

Họ quan sát trong chốc lát đống đổ nát vừa xảy ra, rồi cười phá lên,

– Đừng có cười như thế chứ, Harry, Nola dịu dàng mắng đùa Harry. Nếu bà Quinn mà biết được em lại làm đổ mâm lần nữa thì em sẽ bị trừng phạt thích đáng.

Harry đi ra đằng sau quầy, lom khom cúi xuống nhặt giúp nàng những mảnh thủy tinh vỡ lăn lộn trong đống mù tạt, sốt mayonne, sốt cà chua, xi rô lá đỏ, bơ, đường và muối.

– Trời ơi, Harry kêu lên, không hiểu tại sao từ một tuần nay, tất cả mọi người ở đây cứ mang cho tôi đầy đủ mọi loại gia vị mỗi khi tôi gọi bất kì cái gì nghĩa là thế nào?

– Là do có thông báo đó ạ, Nola trả lời.

– Thông báo gì?

Nàng nhường mắt về phía tờ ghi chú nhỏ dán phía sau quầy. Harry đứng dậy, chạy đến đọc to.

– Ơ kìa, Harry, anh làm gì vậy? Anh điên à! Nếu bà Quinn mà biết được thì…

– Đừng lo, chẳng có ai ở đây cả.

Lúc đó là 7 giờ rưỡi sáng; tiệm Clark’s còn chưa có khách.

– Thông báo này nghĩa là thể nào?

– Đó là lệnh của bà Quinn đấy.

– Ra lệnh cho ai vậy?

– Cho toàn thể nhân viên.

Có một vài vị khách bước vào nên họ phải dừng cuộc trò chuyện; ngay lập tức Harry quay ra ngồi vào bàn số 17, còn Nola vội vàng trở lại với công việc.

– Tôi sẽ mang đến ngay bánh mì nướng, thưa ông Quebert, nàng trịnh trọng tuyên bố rồi biến mất vào bếp.

Ở sau hai cánh cửa khép lại, nàng còn đứng lặng hồi lâu mơ mộng và mỉm cười một mình: nàng yêu anh. Kể từ khi gặp anh trên bãi biển hai tuần trước, kể từ ngày trời mưa tuyệt diệu khi nàng đi dạo và vô tình gặp anh gần Goose Cove, nàng đã yêu anh. Nàng biết điều này. Đó là một cảm giác không thể nhầm lẫn được, không có cảm giác nào giống thế: nàng cảm thấy khác hẳn, nàng cảm thấy hạnh phúc hơn, mỗi ngày với nàng dường như đẹp hơn. Và nhất là, khi anh ở đó, nàng thấy tim mình đập quá mạnh.

Sau buổi gặp gỡ trên bãi biển, họ có vô tình chạm mặt nhau hai lần; một lần trước cửa hàng bách hóa ở phố chính và một lần ở ngay tiệm Clark’s, nơi nàng phục vụ vào thứ Bảy hàng tuần. Mỗi lần gặp gỡ, lại có điều gì đó đặc biệt xảy ra giữa họ. Kể từ đó, anh dần hình thành thói quen đến tiệm Clark’s hàng ngày, khiến cho bà chủ quán Tamara Quinn đã phải triệu tập cuộc họp khẩn với các “cô gái” của bà - mà bà vẫn thường gọi là nhân viên phục vụ - vào buổi chiều ba ngày trước đó để đưa ra bản Thông báo trứ danh kia. “Các người đẹp của tôi, bà Tamara Quinn trịnh trọng tuyên bố với đám nhân viên phục vụ đang đứng thành hàng nghiêm trang như các anh lính trong quân đội, tuần vừa rồi, hẳn các cô phải lưu ý thấy rằng nhà văn nổi tiếng Quebert đã tìm thấy ở nhà hàng chúng ta những phẩm chất, tiêu chí thanh lịch nhất và chất lượng tốt nhất trong số các quán ăn trên bờ biển miền Đông. Clark’s là nhà hàng cao cấp: chúng ta phải xứng đáng với sự mong mỏi, chờ đợi của các khách hàng khó tính nhất. Do một số các cô có bộ não không lớn hơn hạt đỗ nhỏ là mấy, nên tôi soạn sẵn ra bản Thông báo này để nhắc nhở các cô biết cách cư xử phù hợp với ông Quebert. Các cô phải đọc đi đọc lại nhiều lần, phải học thuộc lòng! Tôi sẽ bất ngờ kiểm tra các cô. Tôi sẽ dán tờ Thông báo đó phía sau quầy, ở trong nhà bếp”. Sau đó, bà Tamarin Quinn lấy búa đóng ngay tờ Thông báo lên và nói: nhớ đừng bao giờ làm phiền ông Quebert đấy nhé, ông ấy cần yên tĩnh và tập trung. Hãy làm việc hết sức để ông ấy cảm thấy như đang ở nhà mình. Theo thống kê từ những lần trước ghé vào nhà hàng, thì nhân vật lừng lẫy này chỉ dùng cà phê đen, cho nên hãy phục vụ ông ấy một cốc cà phê ngay lập tức khi ông ấy bước chân vào nhà hàng và tuyệt đối không được chào mời thêm bất kì cái gì khác. Còn nếu như ông ấy muốn một món nào khác, hay nếu có đói, thì chính ông Quebert sẽ tự gọi. Tuyệt đối không được quấy rầy ông Quebert hay thúc ép ông ấy gọi món giống như phải làm với các khách hàng khác. Một khi ông Quebert gọi đồ ăn, thì phải ngay lập tức mang cho ông ấy tất cả các loại gia vị và đồ ăn kèm, để ông không phải mất công yêu cầu: mù tạt, sốt cà chua, mayonne, tiêu, muối, bơ, đường và xi rô lá đỏ. Không được để cho các nhà văn lớn phải lên tiếng yêu cầu bất cứ điều gì: họ cần phải có đầu óc thảnh thơi để có thể yên tĩnh sáng tạo. Có thể cuốn sách mà ông ấy đang viết, câu chữ mà ông Quebert đang phác thảo ra trong khi ngồi ở đây hàng giờ liền cũng là ý tưởng đầu tiên cho một kiệt tác. Rồi sau đó, người ta sẽ nhanh chóng nói về nhà hàng Clark’s trên toàn bộ đất nước này. Bà Tamara Quinn bắt đầu mơ mộng về một cuốn sách sẽ mang đến cho tiệm ăn của bà sự nổi tiếng và khi có nhiều tiền, bà sẽ mở thêm nhà hàng ở Concord, rồi ở Boston, ở New York, và ở tất cả những thành phố lớn ven biển cho tới tận bang Florida.

Một cô phục vụ tên là Mindy yêu cầu được giải thích thêm:

– Nhưng thưa bà Quinn, làm thế nào mà chúng ta có thể chắc chắn được ông Quebert chỉ thích có cà phê đen?

– Tôi biết điều đó. Chỉ có thế thôi, chấm hết. Trong những nhà hàng lớn, khách hàng quan trọng không cần phải gọi món: nhân viên phải hiểu rõ và nắm chắc thói quen của họ. Chúng ta có phải là một nhà hàng lớn không nào?

“Vâng, thưa bà Quinn”, các nhân viên phục vụ đồng thanh trả lời. “Vâng, thưa mẹ”, Jenny cũng hét toáng lên như bò rống, vì cô là con gái của bà.

– Đừng có gọi ta là “mẹ” ở đây nhé, Tamara quát. Đây không phải là quán cóc ở nhà quê.

– Thế con phải gọi mẹ là gì ạ? Jenny hỏi.

– Không cần phải gọi làm gì cả, cô nghe mệnh lệnh của ta rồi khiêm nhường thể hiện sự vâng lời bằng cách cúi đầu xuống. Không cần phải nói. Hiểu chưa?

– Dạ vâng, con hiểu rồi ạ. Con vâng lệnh ạ, đây…

– À, thế tốt rồi, con yêu. Đấy, con học rất nhanh. Nào nào, các người đẹp, tôi muốn thấy thái độ nhún nhường phục vụ, cách cúi đầu nhận lệnh ở tất cả các cô… Đó… đúng rồi… Thế, rồi bây giờ chúng ta cùng cúi đầu nhận lệnh của khách hàng. Đó… đúng thế… Cúi từ cao xuống thấp… Tốt lắm, cứ như thể chúng ta đang ở trong lâu đài Marmont vậy.

Bà Tamara Quinn không phải là người duy nhất cảm thấy rất phấn khích trước sự hiện diện của Harry Quebert ở Aurora: mà cả thành phố nhỏ bé cũng đang náo động hẳn lên. Một số người khẳng định Harry Quebert là siêu sao ở New York, rồi tất cả những người khác cũng nói theo như vậy để không tỏ ra là kém hiểu biết và thiếu văn hóa. Nhưng Erne Pinkas, thủ thư của thư viện thành phố hiện đang có sẵn rất nhiều cuốn truyện đầu tay của Harry Quebert, thì lại nói rằng ông ta chưa bao giờ từng nghe nói về nhà văn Quebert. Dẫu vậy, không ai thèm để ý đến tiếng nói của một người công nhân chẳng biết tí gì về tầng lớp xã hội thượng lưu ở New York. Đặc biệt là tất cả mọi người đều thống nhất ý kiến cho rằng không phải bất kì ai cũng đủ khả năng dọn đến ở trong dinh thự tráng lệ ở Goose Cove, ngôi nhà mà nhiều năm nay không có người nào đủ giàu có để sở hữu.

Còn một chủ đề khác cũng không kém phần sôi động liên quan đến đám con gái ở độ tuổi cưới chồng và kéo theo cả các bậc phụ huynh, đó là việc Harry Quebert vẫn còn độc thân. Đúng là có một trái tim sẵn đó mà nhặt về. Với sự nổi tiếng lại có cả tài sản, phẩm chất trí thức cũng như một ngoại hình cực kì thanh lịch, anh tạo nên hình ảnh một người chồng tương lai tuyệt vời. Ở tiệm Clark’s, tất cả các nhân viên đầu nhanh chóng nhận thấy Jenny Quinn, hai mươi bốn tuổi sở hữu một vẻ đẹp gợi cảm với mái tóc vàng óng, còn là đội trưởng đội múa nữ của trường trung học Aurora, đang mê mệt Harry. Jenny, người đảm đương công việc tại tiệm ăn tất cả các ngày trong tuần là người duy nhất công khai không tuân theo mệnh lệnh của tờ Thông báo: cô chế giễu đùa cợt với Harry, liên tục bắt chuyện với anh, làm gián đoạn công việc của anh và không bao giờ mang tới cho anh đầy đủ tất cả mọi gia vị và đồ ăn kèm cùng một lúcJenny không bao giờ làm việc vào các ngày cuối tuần; thứ Bảy, công việc phục vụ do Nola phụ trách.

Đầu bếp bấm chuông gọi bứt Nola ra khỏi dòng suy nghĩ: món bánh mì nướng của Harry đã được làm xong. Nàng đặt cái đĩa lên mâm; trước khi quay trở lại phòng ăn, nàng còn chỉnh sửa lại chiếc bờm tóc mạ vàng, sau đó nàng đẩy cửa, dáng vẻ đầy kiêu hãnh. Kể từ hai tuần này, nàng đang phải lòng.

Nàng mang đến cho Harry đồ ăn mà anh đã đặt. Tiệm Clark’s dần dần đông khách thêm.

– Chúc ngon miệng, ngài Quebert, nàng nói.

– Cứ gọi tôi là anh Harry…

– Ở đây thì không được, nàng thầm thì, bà Quinn không muốn vậy đâu.

– Bà ấy không có ở đây. Chẳng có ai biết cả

Nàng đưa ánh mắt ám chỉ những khách hàng khác trong quán rồi đi ra phía bàn của họ.

Anh cầm một miếng bánh mì nướng rồi viết đôi dòng lên trang giấy trắng. Anh viết ngày tháng: thứ Bảy ngày 14 tháng Sáu năm 1975. Câu chữ bắt đầu được viết trên trang giấy trắng nhưng anh vẫn không thực sự hiểu mình đang viết gì: đã ba tuần nay anh ở đây nhưng anh vẫn chưa thể bắt đầu được cuốn sách. Những ý tưởng thoáng hiện ra trong đầu nhưng chẳng ra đâu vào đâu. Mà càng cố gắng, thì anh càng chẳng đạt được điều gì. Anh có cảm giác đang dần dần rơi vào tình trạng u mê, anh cảm thấy có thảm họa khủng khiếp đang đổ ập xuống đầu mình giống như những người làm vào hoàn cảnh như anh: anh đã mắc căn bệnh của các nhà văn. Mối lo sợ về những trang trắng xâm chiếm anh mỗi ngày một nhiều hơn, đến mức anh đã bắt đầu cảm thấy nghi ngờ dự án của mình không biết có thể trụ nổi: anh vừa mới hi sinh toàn bộ số tiền tiết kiệm được để thuê căn nhà bên bờ biển thật ấn tượng này cho đến tận tháng Chín, một ngôi nhà để sáng tác như anh từng mơ ước bấy lâu, nhưng chơi trò này để làm gì nếu như anh không biết phải viết gì? Vậy mà vào thời điểm kí kết hợp đồng thuê nhà, anh còn cảm thấy kế hoạch của mình vẫn vững như bàn thạch: sáng tác thiên tiểu thuyết thực sự tuyệt vời nhất, đến tháng Chín là thừa thời gian cho anh viết và đưa những chương đầu tiên cho các nhà xuất bản lớn của New York dứt khoát họ sẽ mê ngay và sẽ giành nhau để có bản quyền bản thảo. Họ sẽ ứng trước cho anh một khoản tiền kếch xù để anh viết nốt cuốn tiểu thuyết; một tương lai tài chính được đảm bảo, anh sẽ trở thành siêu sao mà bấy lâu nay anh hằng mơ ước. Nhưng bây giờ, giấc mơ ấy đã nhuốm màu tro tàn: anh còn chưa viết được lấy nửa dòng. Với tốc độ này, anh sẽ phải quay lại New York vào mùa thu, không tiền, không sách; phải van xin ông hiệu trưởng trường cấp ba nơi anh từng là giáo viên nhận anh trở lại; phải quên đi vinh quang mãi mãi. Có khi anh còn phải tìm việc làm thêm như bảo vệ đêm để tiết kiệm tiền.

Anh nhìn Nola đang nói chuyện với khách hàng. Nàng thật rạng rỡ. Anh nghe thấy tiếng nàng cười, và anh viết:

Nola. Nola. Nola. Nola.

N-O-L-AN-O-L-A.

N-O-L-A. Bốn chữ cái đang làm đảo lộn thế giới anh. Nola, một cô gái bé bỏng làm cho đầu óc anh quay cuồng kể từ khi anh nhìn thấy nàng. N-O-L-A. Hai ngày sau lần gặp trên bãi biển, anh vô tình gặp nàng một lần ở cửa hàng tổng hợp; họ cùng nhau xuống phố chính đến tận cảng tàu.

– Ai cũng bảo ông đến Aurora để viết sách, nàng nói.

– Đúng vậy.

Nàng tỏ ra thực sự say mê;

– Ồ ông Harry, thật là tuyệt diệu! Ông là nhà văn đầu tiên mà em gặp! Có bao nhiêu câu hỏi mà em muốn hỏi ông…

– Ví dụ?

– Nhà văn viết sách như thế nào ạ?

– Điều đó đến rất tự nhiên. Những ý tưởng quay cuồng trong đầu cho đến khi nó biến thành câu và tuôn ra các trang giấy.

– Là nhà văn chắc phải tuyệt diệu lắm!

Anh nhìn nàng, đơn giản là anh yêu nàng say đắm.

N-O-L-A. Nàng nói với anh nàng làm việc ở tiệm Clark’s tất cả các ngày thứ Bảy. Ngay thứ Bảy sau đó, khi tiệm vừa mở cửa, anh đã tới. Anh ngồi đó cả ngày để ngắm nàng, chiêm ngưỡng từng cử chỉ của nàng. Bất chợt anh sực tỉnh vì nhớ ra nàng mới có mười lăm và cảm thấy xấu hổ: nếu như có ai đó trong thành phố này lờ mờ đoán được những điều anh đang cảm nhận đối với cô gái phục vụ bé nhỏ này, chắc chắn anh sẽ gặp phiền toái. Có khi anh còn có nguy cơ ngồi tù. Vì vậy, để tránh mọi nghi ngờ, ngày nào anh cũng đến ăn trưa ở tiệm Clark’s. Cả tuần nay, anh miễn cưỡng phải trở thành khách hàng thân thiết của tiệm ăn, hàng ngày đến đó để làm việc, tỏ ra thờ ơ và không quan tâm tới bất kì điều gì khác: không ai biết rằng cứ thứ Bảy, nhịp đập của trái tim anh tăng tốc gấp bội. Và hàng ngày, tại bàn làm việc của mình, trên sân ở Goose Cove hay ở tiệm Clark’s, anh chỉ có thể viết được mỗi tên nàng. N-O-L-A. Hàng đống các trang giấy đặc kín chữ, chỉ là tên nàng. Anh ngắm nàng, rồi miêu tả nàng. Những trang giấy đầy chữ anh đã phải đốt ngay sau đó trong thùng rác bằng sắt ở nhà. Nếu như có ai đọc được những dòng này thì đời anh coi như chấm hết.

Đến trưa, sau tiếng chuông điểm 12 giờ, Mindy đến làm thay ca Nola. Đây là điều bất thường. Nola đến trước Harry lịch sự xin phép cáo lui, cạnh nàng là người đàn ông mà Harry được biết chính là cha của nàng, giám mục David Kellergan. Ông đã đến quán ăn lúc cuối giờ sáng và ngồi ở quầy uống sữa trộn nước lựu.

– Tạm biệt ngài Quebert, Nola nói. Hôm nay, em đã làm xong việc. Em chỉ muốn giới thiệu với ông cha của em, giám mục Kellergan.

Harry đứng dậy, hai người đàn ông bắt tay nhau thân thiện.

– Vậy nhà văn nổi tiếng chính là anh đấy à, ông giám mục mỉm cười.

– Còn ông chính là vị giám mục Kellergan đáng kính mà ở đây người ta thường xuyên nhắc tới, Harry trả lời.

David Kellergan tỏ ra vui tính:

– Đừng để ý đến những điều thiên hạ nói. Lúc nào họ cũng cường điệu quá lên.

Nola rút từ trong túi một tờ rơi và chìa ra cho Harry.

– Hôm nay ở trường em có buổi biểu diễn liên hoan văn nghệ cuối năm, ngài Quebert à. Chính vì thế mà em phải nghỉ làm sớm. Chương trình bắt đầu vào lúc 17 giờ. Ông có tới xem không?

– Nola, bố nàng mắng khẽ, hãy để cho ông Quebert đáng thương được yên. Con muốn ông Quebert đến buổi liên hoan văn nghệ của trường con để làm gì?

– Buổi biểu diễn sẽ rất tuyệt vời! Nàng chống chế, có vẻ rất say mê với việc biểu diễn tối nay.

Harry cảm ơn vì lời mời và chào tạm biệt. Từ sau tấm cửa kính, anh nhìn thấy nàng khuất dần nơi góc phố , rồi anh trở về Goose Cove, còn tiếp tục đắm mình trong những cơn xoáy lốc mà nàng tạo ra cho anh.

Mười bốn giờ. N-O-L-A. Anh ngồi ở bàn từ 2 giờ đồng hồ nay rồi mà không viết được chữ gì: mắt anh như bị hút về phía chiếc đồng hồ đeo tay. Anh không nên đến trường học: anh không được phép. Nhưng không một bức tường nào, không một nhà tù nào có thể ngăn cản được mong muốn ở bên nàng của anh: cơ thể anh bị nhốt ở Goose Cove nhưng đầu óc và tinh thần anh thì đang khiêu vũ trên bãi biển cùng Nola. 15 giờ. Rồi 16 giờ. Anh cầm cây bút lên tay hòng mong bấu víu vào nó cưỡng lại ý muốn rời bỏ bàn làm việc. Nàng mới có mười lăm tuổi. Tình yêu này là trái cấm. N-O-L-A.

16 giờ 15 phút, Harry mặc bộ trang phục lịch lãm tối màu, bước vào hội trường của trường học. Nơi đây đông nghẹt người; cả thành phố đang ở đây. Khi tiến vào giữa các hàng ghế, anh có cảm giác tất cả mọi người đều thì thào mỗi khi anh bước qua, còn những phụ huynh mà anh vô tình bắt gặp ánh mắt của họ thì như đang nói với anh: tôi biết tại sao anh tới đây. Anh cảm thấy hoàn toàn mất tự nhiên và vô cùng bối rối, vội chọn đại một hàng ghế bất kì rồi ấn sâu mình vào trong ghế tựa để cho người ta đỡ nhìn thấy.

Buổi biểu diễn bắt đầu; anh chỉ nghe thấy dàn đồng ca chói tai khủng khiếp, rồi sau đó là bản nhạc kèn không có nhịp điệu gì. Hai nữ vũ công dở tệ, một bản song tấu vô hồn và những ca sĩ không có giọng. Sau đó, ánh sáng tắt hoàn toàn, từ trong bóng tối, chỉ còn vầng sáng hắt ra từ chiếc máy chiếu vẽ thành vòng tròn trên sân khấu. Và nàng xuất hiện trong chiếc váy xanh đính đá lấp lánh khiến nàng nhấp nháy trong nghìn triệu ánh sao. N-O-L-A. Yên tĩnh bao trùm một cách bất thường toàn bộ hội trường; nàng ngồi trên ghế cao giống như ghế người ta hay để ở quầy bar, chỉnh lại kẹp tóc và xếp lại cây giá đỡ micro mà người ta vừa đặt trước mặt. Rồi nàng dành tặng một nụ cười rạng rỡ về phía khán giả, với lấy cây đàn ghi ta và bất ngờ cất giọng hát Can’t help Falling in Love with You, lời do chính nàng tự sáng tác.

Toàn thể công chúng miệng há hốc; vào giây phút đó, Harry hiểu rằng số phận xui khiến anh đến Aurora và đã đặt anh trên con đường của Nola Kellergan, một con người hoàn toàn đặc biệt mà anh chưa từng gặp bao giờ và sẽ mãi mãi không bao giờ gặp ai tương tự. Có thể số phận của anh không phải là nhà văn nhưng được người phụ nữ hoàn toàn đặc biệt này yêu thương; làm sao còn có thể có số phận đẹp hơn thế? Anh bồi hồi xúc động đến mức vào cuối buổi biểu diễn, anh đứng dậy khỏi ghế, lùi nhanh ra ngoài giữa tiếng vỗ tay rộn rã náo nhiệt của khán giả. Anh vội vàng về Goose Cove trước, ngồi trên biên nhà và vừa nốc rượu mạnh vừa bắt đầu viết một cách điên rồ: N-O-L-A. N-O-L-A. N-O-L-A. Anh không còn biết phải làm gì nữa. Rời bỏ Aurora chăng? Nhưng để đi đâu? Quay lại cái chốn hỗn độn thối hoắc của New York ư? Anh đã thương lượng thuê ngôi nhà này bốn tháng và đã trả một nửa tiền. Anh tới đây là để viết sách, phải theo đuổi ý định này đến cùng. Anh cần phải thức tỉnh và hành xử như một nhà văn.

Khi viết đến đau cả tay và rượu bắt đầu làm trí óc chao đảo, anh đi xuống phía bãi biển, đau khổ và bất hạnh, đổ gục người xuống một hòn đá to chiêm ngưỡng chân trời.

– Harry? Harry, anh bị làm sao vậy? Chính là Nola, vẫn trong chiếc váy xanh tuyệt diệu. Nàng tiến lại gần phía anh, quỳ xuống trên cát. - Harry, lạy chúa! Hình như anh đang bị đau đúng không?

– Em… Em làm gì ở đây vậy?

Anh hỏi thay cho trả lời.

– Em đợi anh sau buổi diễn. Em thấy anh bỏ ra ngoài trong khi mọi người đang vỗ tay rồi em không thấy anh nữa. Em bắt đầu thấy lo. Tại sao anh lại bỏ đi nhanh thế?

– Em không được ở lại đây, Nola.

– Tại sao?

– Tại vì anh đã uống rượu. Anh muốn nói anh hơi bị say rồi. Bây giờ anh mới thấy tiếc quá, nếu biết là em đến thì anh sẽ không uống.

– Tại sao anh lại uống rượu hả Harry? Anh có vẻ buồn rầu quá…

– Anh cảm thấy cô đơn. Anh cảm thấy cô đơn cùng cực.

Nàng nép người vào lòng anh, chăm chú nhìn vào mắt anh bằng đôi mắt long lanh của mình.

– Harry, có biết bao nhiêu người xung quanh anh!

– Cô đơn đang giết anh, Nola.

– Thế thì em sẽ bầu bạn với anh.

– Không được.

– Em muốn vậy. Trừ khi em làm phiền anh.

– Em không bao giờ làm phiền anh.

– Harry, tại sao nhà văn lại là những người cô đơn thế? Hemingway, Melville. Họ là những người cô đơn nhất thế giới!

– Anh không biết có phải nhà văn là những người cô đơn hay nỗi cô đơn thúc đẩy họ viết.

– Thế tại sao tất cả các nhà văn lại cứ hay tự tử?

– Không phải là tất cả các nhà văn đều tự tử. Chỉ là những nhà văn mà không ai đọc sách của họ.

– Em đã đọc sách của anh. Em mượn ở thư viện thành phố và chỉ đọc một đêm là xong! Em vô cũng thích! Anh là nhà văn lớn, Harry, Harry… chiều nay, em hát vì anh! Bài hát này, em hát cho anh!

Anh mỉm cười, nhìn nàng; nàng luồn tay vào tóc anh với vẻ dịu dàng vô bờ rồi nhắc lại:

– Anh là nhà văn tầm cỡ, Harry ạ. Anh không được cảm thấy cô đơn. Đã có em ở đây mà.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.