Thứ Ba ngày 24 tháng Sáu năm 2008, bồi thẩm đoàn nhân dân đã khẳng định cơ sở đúng đắn của những lời buộc tội do văn phòng công tố đưa ra và chính thức kết tội Harry bắt cóc đồng thời một lúc giết chết hai mạng người. Khi Roth cho tôi biết quyết định của bồi thẩm đoàn, tôi nổi cơn thịnh nộ trên điện thoại: “Có vẻ như rõ ràng anh học luật, vậy thử giải thích cho tôi xem dựa trên cơ sở nào mà họ kết luận ngu như lừa thế?” Câu trả lời thật đơn giản: dựa vào hồ sơ của cảnh sát. Vì chúng tôi ở phía bị cáo, nên khi có lời cáo buộc Harry thì chúng tôi được phép tra cứu hồ sơ. Cả buổi sáng tôi cùng với Roth nghiên cứu các tài liệu bày la liệt trên bàn, càng xem thì anh ta càng nhân nhó kêu ca không ngớt: “Ôi giời ơi, không hay rồi, không hay tí nào”. Tôi vặc lại: “Không hay chẳng có nghĩa gì cả: chính anh là người phải chứng minh là có hay, phải vậy không?”. Anh ta trả lời tôi bằng những cái nhăn mặt bối rối làm cho niềm tin vào tài năng luật sư của anh ta trong tôi giảm dần.
Tập hồ sơ bao gồm những bức ảnh, những bằng chứng, các báo cáo, thẩm tra, tóm tắt các buổi hỏi cung. Một phần của đống tài liệu này được gom từ năm 1975: các bức ảnh chụp ngôi nhà của Deborah Cooper, thi thể của bà nằm dài trên nền phòng bếp, ngập trong vũng máu, cuối cùng là nơi có nhiều vết máu được tìm thấy trong rừng, những lọn tóc, những mảnh vải. Sau đó, chúng tôi làm một cuộc hành trình vượt thời gian 33 năm sau đó để đến Goose Cove, nơi có thể thấy nằm sâu dưới cái hố do cảnh sát đào là một bộ hài cốt trong tư thế nằm của thai nhi. Đôi chỗ, thịt còn bám lại trên xương, vài sợi tóc còn bám ở phần phía trên cao của hộp sọ; bộ hài cốt mặc chiếc váy đã bị phân hủy một nửa, bên cạnh là chiếc túi da trứ danh. Tôi thấy buồn nôn.
– Đây là Nola à? Tôi hỏi.
– Đúng cô ấy đấy. Chính trong túi này có tập bản thảo của Quebert. Chỉ có mỗi tập bản thảo thôi, không còn gì khác. Khám sát viên nói nếu một bé gái bỏ nhà đi thì không có chuyện không mang theo gì như vậy.
Báo cáo khám nghiệm tử thi cho thấy có miếng vỡ lớn trên đỉnh đầu. Nola đã bị đánh một cú chí mạng làm vỡ cả hộp sọ. Bác sĩ tư pháp cho rằng kẻ giết người sử dụng gậy nặng hoặc một vật gì đó tương tự như gậy đánh bóng chày hay dùi cui.
Sau đó, chúng tôi đọc tất cả lời khai của các nhân chứng xoay quanh vụ án, lời khai của người làm vườn, của Harry, đặc biệt nhất là bản khai có chữ kí tay của bà Tamara Quinn, khẳng định trước trung sĩ Gahalowood đã phát hiện và có bằng chứng vào thời kì Harry phải lòng Nola nhưng sau đó bằng chứng đó biến mất, do vậy không ai còn tin bà nữa.
– Bằng chứng của bà ta có đáng tin cậy không? Tôi lo lắng hỏi.
– Dưới con mắt của những người xử án thì có, Roth nói. Tôi chẳng có gì để có thể bào chữa cho lời buộc tội đó, ngay chính Harry cũng thừa nhận có quan hệ với Nola trong lúc bị hỏi cung.
– Vậy trong tập tài liệu này có chi tiết nào là không buộc tội ông ấy?
Về chuyện này, Roth cũng có ý tưởng riêng: anh ta tìm trong đống tài liệu và giơ ra cho tôi xem một xấp giấy dày dính với nhau bằng băng dính.
– Đây là bản sao của bộ bản thảo trứ danh đó, anh ta nói với tôi.
Trang bọc bên ngoài trắng tinh, không có tựa đề: rõ ràng chỉ sau này Harry mới có ý tưởng về tựa đề. Nhưng ở giữa trang có ba từ rõ ràng viết tay bằng mực màu xanh lơ:
Vĩnh biệt, Nola yêu quý.
Roth bắt đầu thuyết minh một tràng dài. Anh ta dự định sử dụng bản thảo này làm bằng chứng chính để chứng minh việc buộc tội Harry là sai lầm thô thiển của văn phòng công tố: người ta sẽ giám định nét chữ, ngay lập tức chuyện sẽ được làm rõ ràng-anh ta tin chắc Harry sẽ được minh oan toàn bộ bản kết tội sẽ sụp đổ như lâu đài xây bằng các quân bài.
– Đây là quân át chủ bài của tôi trong lập luận bảo vệ Harry, anh ta nói vẻ đắc thắng. Thêm chút may mắn, có thể chúng ta sẽ không cần phải ra tòa.
– Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu như mấy chữ kia được giám định chính là của Harry, - tôi hỏi.
Roth nhìn tôi với vẻ mặt quá nực cười:
– Trò khỉ gì thế?
– Tôi phải thông báo cho anh vài thông tin nghiêm trọng: Harry kể với tôi rằng ông ấy đã đi chơi cả ngày ở Rockland với Nola, cô ấy đã yêu cầu Harry gọi mình là Nola yêu quý.
Roth tái mặt, nói với tôi: “anh phải hiểu là, bằng cách này hay cách khác mà ông ta chính là tác giả của những lời nói đó”, thậm chí còn chưa nói hết câu, anh ta đã gói ghém hết tất cả tài liệu, kéo ngay tôi đến nhà tù bang. Roth không còn có thể tự kiềm chế.
Ngay khi vừa mới vào phòng dành cho người nhà thăm tù nhân, Roth liền giơ tập bản thảo ra ngay trước mặt Harry, hét lên:
– Nola yêu cầu ông phải gọi cô ta là Nola yêu quý à?
– Đúng vậy, Harry cúi đầu trả lời.
– Thế ông có nhìn thấy cái gì viết ở đây không? Ngay trang đầu tiên của tập bản thảo chết tiệt này! Ông định khi nào thì mới nói cho tôi biết chuyện, rõ thật là cả đống cứt thối.
– Tôi cam đoan với anh đó không phải của tôi. Tôi không giết cô ấy! Tôi không giết Nola! Nhân danh Chúa, anh biết rõ điều đó phải không nào? Anh biết rõ tôi không phải là kẻ giết trẻ con!
Roth bình tĩnh trở lại và ngồi xuống.
– Chúng tôi biết rõ điều đó, Harry a, anh ta nói. Nhưng tất cả sự trùng hợp này thật là khó giải thích. Bỏ nhà ra đi cái từ này… Còn tôi thì phải bảo vệ cái đít của ông trước hội đồng toàn các công dân gương mẫu chỉ muốn xử trảm ông ngay lập tức, trước cả khi mở phiên tòa.
Vẻ mặt Harry nom thật kinh khủng. Ông đứng lên, quay tròn trong căn phòng nhỏ xíu bằng bê tông.
– Cả đất nước này đứng lên chống lại tôi. Rồi sắp tới, cả đất nước này đòi giết tôi, nếu bây giờ còn chưa giết ngay được mọi người sử dụng các ngôn từ mà bản thân họ thậm chí còn không hiểu hết nghĩa khi nói về tôi: trụy lạc, đồi trụy, lạm dụng tình dục trẻ con, vô đạo đức. Họ làm dơ bẩn tên tôi, đốt sách của tôi. Nhưng anh phải biết và tôi cũng nhắc lại với anh lần cuối cùng: tôi không phải loài quỷ dữ. Nola là người phụ nữ duy nhất tôi yêu. Bất hạnh cho tôi khi nàng mới có mười lăm tuổi. Tình yêu, mẹ kiếp, không thể ra lệnh được!
– Nhưng người ta đang nói về cô gái mười lăm tuổi! Roth tức tối.
Harry ngơ ngác, ông quay lại phía tôi.
– Anh cũng nghĩ thế à Marcus?
– Harry, điều khiến em bối rối là thầy không bao giờ nói cho em biết toàn bộ chuyện này… Chúng ta là bạn của nhau từ 10 năm nay, thầy không bao giờ nhắc đến cái tên Nola. Thế mà em cứ đinh ninh chúng ta là người thân…
– Nhưng nhân danh Chúa, tôi phải nói cho anh nghe cái gì mới được chứ? “À, Marcus yêu quý, thật ra, tôi chưa nói cho anh biết rằng vào tháng Năm năm 1975, khi đến Aurora, tôi đã yêu một đứa trẻ mười lăm tuổi, một đứa trẻ làm thay đổi cả cuộc đời tôi nhưng sau ba tháng, cô ấy mất tích vào một buổi tối cuối mùa hè. Tôi vẫn còn rất đau về chuyện này…”?
Ông giơ chân đá vào chiếc ghế nhựa, rồi cầm nó và lẳng mạnh vào tường.
– Ông Harry, Roth nói. Nếu ông không phải là người viết mấy chữ đó, ông nói thế thì tôi cũng tin thế. Vậy ông có nghĩ ai là người viết mấy chữ đó không?
– Không.
– Ai là người biết chuyện giữa ông và Nola? Tamara Quinn khẳng định bà ấy đã nghi ngờ chuyện này từ lâu.
– Tôi không biết! Có thể Nola đã kể chuyện chúng tôi với bạn gái của cô ấy…
– Nhưng ông có nghi ngờ ai là người có khả năng nhất biết được chuyện này không? - Roth nói tiếp.
Một phút yên lặng. Nhìn Harry buồn bã và đau khổ làm tim tôi đau đớn.
– Nào, Roth nài nỉ để Harry phải nói thêm, tôi cảm thấy ông chưa nói cho tôi hết mọi chuyện. Làm sao ông muốn tôi có thể bảo vệ được ông nếu ông che giấu một số thông tin.
– Có… có những bức thư nặc danh.
– Những bức thư nặc danh nào?
– Ngay sau khi Nola mất tích, tôi bắt đầu nhận được thư nặc danh. Tôi thường thấy chúng được kẹp ở cửa ra vào mỗi khi đi vắng về. Hồi đó, chúng làm tôi kinh hoàng vô cùng. Điều đó có nghĩa là ai đó đang rình mò tôi, theo dõi tôi mỗi khi tôi đi vắng. Có lúc, tôi hoảng sợ vô cùng, đến nỗi mỗi khi tôi nhận được thư nặc danh là ngay lập tức tôi gọi cảnh sát. Tôi báo với họ rằng hình như có kẻ rình trộm, rồi đội 2 cảnh sát đến khiến tôi yên tâm trở lại. Tất nhiên là tôi không thể nói ra lí do thực sự vì sao tôi sợ.
– Nhưng ai có thể là người gửi cho ông những bức thư nặc danh đó? Roth hỏi. Ai biết chuyện giữa ông và Nola?
– Tôi hoàn toàn không biết phải nghi ngờ ai. Dù sao thì chuyện đó chỉ kéo dài 6 tháng rồi chấm dứt.
– Ông có còn giữ những bức thư đó không?
– Có. Ở nhà tôi. Kẹp giữa các trang của quyển bách khoa toàn thư trong phòng làm việc. Tôi nghĩ cảnh sát còn chưa tìm thấy chúng vì không thấy ai nói về chuyện này.
Khi về Goose Cove, tôi lập tức lấy ngay cuốn bách khoa toàn thư mà Harry nhắc tới. Giữa các trang sách, tôi thấy có phong bì bằng giấy cứng, bên trong chứa khoảng chục mẩu giấy nhỏ. Đó là những mẩu tin nhắn trên giấy đã ngả vàng. Các tin nhắn đều như nhau và được đánh máy:
Tôi biết chuyện anh làm với đứa con gái 15 tuổi. Cả thành phố sẽ sớm biết chuyện này.
Nghĩa là có người nào đó biết chuyện giữa Harry và Nola. Có ai đó đã giữ im lặng trong suốt 33 năm nay.