Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 3 tháng Bảy năm 2008, bốn ngày trước khi ký hợp đồng

Lúc đó là vài giờ trước khi bắt Cảnh sát trưởng Pratt. Tôi trở về Goose Cove từ nhà tù bang, nơi Harry vừa mới mất tất cả chỗ dựa tinh thần suýt nữa ném cả ghế vào mặt tôi sau khi nghe tôi kể về một bức tranh bán khỏa thân của Nola tại nhà Elijah Stern. Tôi đỗ xe phía trước nhà và khi xuống khỏi ô tô, tôi phát hiện ra ngay mẩu giấy kẹp giữa cửa ra vào: lại một bức thư nữa. Nhưng lần này, giọng điệu đã thay đổi:

Goldman, đây là lần cảnh báo cuối cùng.

Tôi chẳng để tâm: lần đầu tiên hay là lần cuối cùng, thì có thay đổi được gì? Tôi vứt mẩu giấy vào thùng rác trong bếp và bật vô tuyến. Các kênh truyền hình chỉ thông tin mỗi việc Cảnh sát trưởng Pratt bị bắt: một số người thậm chí còn đặt nghi vấn về những cuộc điều tra do chính ông ta phụ trách vào thời đó, đồng thời nghi ngờ rằng vị cựu đội trưởng đội cảnh sát này đã cố tình lãng quên vụ án Nola.

Ngày dần tàn, đêm xuống hứa hẹn một vẻ đẹp dịu dàng; đáng lẽ trong buổi tối mùa hè như thế này, phải cùng bạn bè thả sức uống bia và nhậu những tảng đùi cừu to trên giàn nướng. Tôi không có bạn bè, nhưng tôi nghĩ mình có thịt bò và bia. Tôi vào bếp, mở tủ lạnh nhưng trong đó trống rỗng: tôi đã quên không đi chợ. Chính tôi đã quên bản thân tôi. Tôi nhận ra mình cũng có cái tủ lạnh của Harry: cái tủ lạnh của người đàn ông cô độc. Tôi gọi điện thoại đặt một chiếc bánh pizza. Khi người giao hàng tới, tôi mang chiếc bánh ra ngoài hiên ngồi ăn. Ít nhất thì tôi cũng đã có một mái hiên và một bãi biển trước mặt: tôi chỉ còn thiếu mỗi lò nướng thịt, bạn bè và cô bạn gái để buổi tối trở thành hoàn hảo. Chính lúc đó, tôi nhận được cú điện thoại của một trong số vài người bạn hiếm hoi nhưng từ lâu không có tin tức gì: Douglas.

– Marc, có gì mới không?

– Có gì mới không à? Đã hai tuần tôi không nhận được tin tức gì của ông! Ông biến đi đằng nào thế? Ông là đại diện cho tôi, có phải thế không đồ cứt đái?

– Tớ biết rồi, Marc. Tớ rất tiếc. Tình hình bây giờ khó quá đi. Ý tớ muốn nói giữa cậu và tớ. Nhưng nếu cậu vẫn muốn tớ làm đại diện cho cậu, thì tớ rất vinh hạnh tiếp tục hợp tác.

– Thì tất nhiên rồi. Mình chỉ có một điều kiện: cậu tiếp tục đến nhà mình để cùng xem giải vô địch bóng rổ.

Anh ta cười.

– Được đấy. Cậu lo vấn đề bia còn tớ sẽ lo món ngô nấu pho mát.

– Barnaski đưa cho mình một hợp đồng béo bở, tôi nói.

– Tớ biết rồi. Ông ta đã nói với tớ. Thế cậu chấp nhận chứ?

– Chắc là chấp nhận thôi.

– Barnaski rất phấn khích. Ông ta muốn gặp cậu càng sớm càng tốt.

– Gặp tớ làm gì?

– Để ký hợp đồng.

– Đã ký rồi cơ á?

– Ừ. Tớ nghĩ ông ta muốn yên tâm là cậu nhanh chóng bắt tay vào việc. Kì hạn sẽ rất ngắn nên cần phải viết nhanh. Ông ta hoàn toàn bị chiến dịch bầu cử tổng thống ám ảnh. Cậu thấy sẵn sàng chưa?

– Sẽ ổn thôi. Mình bắt đầu viết rồi. Nhưng mình còn chưa biết nên làm thế nào, có nên kể hết những điều mình biết hay không. Có kể việc Harry định bỏ trốn với đứa con nít đó? Doug à, câu chuyện này đúng hoàn toàn như mê sảng. Mình nghĩ cậu còn chưa ý thức hết được chuyện này.

– Sự thật thôi Marc ạ. Cậu cứ đơn giản kể hết sự thật về Nola Kellergan.

– Thế nếu sự thật có hại cho Harry thì sao?

– Nói lên sự thật là trách nhiệm của cậu với tư cách là một nhà văn. Ngay cả khi sự thật có khó khăn đến mấy. Đấy là lời khuyên của tớ với tư cách là một người bạn.

– Thế còn lời khuyên của cậu với tư cách là đại diện?

– Lưu ý đặc biệt để bảo vệ cho cái thân cậu: tránh kết thúc mọi chuyện bằng kiện tụng vì ở bang New Hampshire này, số lượng các vụ án bằng số dân đấy. Ví dụ như cậu nói với tớ là cô bé này bị bố mẹ đánh đập phải không?

– Đúng rồi, bị mẹ đánh đòn.

– Thế thì cậu chỉ nên viết rằng Nola là một bé gái bất hạnh, bị đối xử không tốt. Chỉ cần viết thế, mọi người sẽ hiểu chính bố mẹ cô bé là những người chịu trách nhiệm về các hành vi đối xử tàn bạo này, nhưng điều này không được viết ra cụ thể như vậy, sẽ chẳng có ai kiện cậu được.

– Nhưng người mẹ đóng vai trò quan trọng trong chuyện này.

– Lời khuyên với tư cách là người đại diện nhé Marc: cậu cần phải có bằng chứng chắc như bê tông khi kết tội người khác, nếu không thì cậu chỉ có suốt đời đi hầu tòa. Mà tớ nghĩ mấy tháng gần đây, cậu đã bị cứt ngập đầu rồi. Phải tìm được nhân chứng đáng tin cậy để khẳng định giúp cậu rằng người mẹ là kẻ vô giáo dục nhất, thường xuyên đánh đập con gái, nếu không cậu chỉ nên dừng lại ở chỗ bé gái bất hạnh và bị đối xử tàn tệ. Như vậy chúng ta cũng tránh được việc bị luật sư bắt ngừng bán cuốn sách lại vì lí do bôi nhọ. Trái lại, về phía Cảnh sát trưởng Pratt, tất cả mọi người đều đã biết việc ông ta làm, nên cậu có thể đi thẳng vào những chi tiết kinh tởm nhất. Như vậy sách sẽ bán chạy hơn.

Barnaski đề nghị gặp chúng tôi vào thứ Hai ngày 7 tháng Bảy tại Boston, một nơi tiện nhất cách New York một giờ bay và cách Aurora hai giờ ô tô. Tôi đã chấp nhận lời đề nghị. Như vậy, tôi có bốn ngày vắt chân lên cổ mà viết để có vài chương đưa cho ông ta.

– Cứ gọi điện cho tớ khi cậu cần bất cứ điều gì, Douglas còn nói thêm trước khi dập điện thoại.

– Được, cảm ơn cậu, Douglas, đợi đã…

– Ừ, gì cơ?

– Cậu sẽ làm cả mojito[1]nữa chứ, cậu nhớ chứ?

Tôi nghe thấy cậu ta cười.

– Nhớ chứ, nhớ chứ.

– Hồi đó thật tuyệt, phải không?

– Lúc nào cũng tuyệt mà, Marc. Cuộc sống của chúng ta lúc nào cũng tuyệt mà, ngay cả khi có đôi lúc khó khăn.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại đồ uống của Cuba có cồn gồm: rượu rum, đá xay, đường…

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.