Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Thứ Tư, ngày 18 tháng Sáu năm 1975

Kể từ khi Harry tới Aurora, Jenny phải dành thêm một tiếng đồng hồ nữa để sửa soạn vào mỗi buổi sáng. Cô yêu anh ngay từ ngày đầu tiên nhìn thấy anh. Trước đó chưa bao giờ cô cảm thấy trong mình một tình cảm tương tự: anh là người đàn ông của cuộc đời cô, và cô biết chắc điều đó. Anh chính là người cô chờ đợi bấy lâu. Mỗi khi nhìn thấy anh, cô đều hình dung ra cuộc sống chung của hai người: đám cưới tưng bừng và cuộc sống ở New York. Goose Cove sẽ trở thành nơi nghỉ hè, nơi anh quay về để được yên tĩnh đọc lại bản thảo; còn cô quay về để thăm cha mẹ. Anh sẽ là người đưa cô đi khỏi Aurora; cô sẽ không còn bao giờ phải lau chùi những chiếc bàn dính đầy mỡ cũng không phải cọ rửa nhà vệ sinh của cái tiệm ăn quê mùa này. Cô sẽ xây dựng sự nghiệp ở Broadway, sẽ đi quay phim ở California. Báo chí sẽ đưa tin về cặp đôi Jenny và Harry. Jenny không tự sáng tác ra điều gì, trí tưởng tượng không lừa gạt cô: rành rành là có điều gì đó đang xảy ra giữa Harry và cô. Anh cũng vậy, cũng yêu cô, không có gì phải nghi ngờ nữa. Nếu không thì tại sao ngày nào anh cũng tới tiệm Clark’s? Ngày nào cũng vậy! Lại còn những cuộc trò chuyện của họ ở ngay tại quầy nữa chứ! Cô thích phát điên lên mỗi khi anh đến ngồi đối diện với cô để nói chuyện huyên thuyên đôi chút. So với những người đàn ông khác mà cô đã từng gặp cho tới tận thời điểm này, thì anh là người hoàn toàn khác, tiến bộ và tri thức hơn rất nhiều. Mẹ của Jenny, bà Tamara, đã ra lệnh cho toàn bộ đội ngũ nhân viên phục vụ ở tiệm Clark’s tuyệt đối không được trò chuyện với Harry Quebert hay làm anh xao nhãng. Đã có lần hai mẹ con cô cãi nhau ở nhà vì bà Tamara cho rằng cách cư xử của Jenny đối với Harry là không phù hợp. Nhưng mẹ cô không hiểu gì hết, mẹ cô không biết rằng Harry yêu cô đến mức có thể anh sẽ viết một cuốn sách về cô.

Nhiều ngày nay, Jenny đã ngờ về chuyện đó: nhưng cho đến sáng hôm đó thì cô hoàn toàn chắc chắn. Harry đến tiệm Clark’s ngay từ bình minh, khoảng 6 giờ rưỡi, chỉ sau khi tiệm Clark’s mở cửa có mấy phút. Hiếm khi anh đến sớm như vậy; thường chỉ có cánh tài xế và người bán hàng rong mới đến giờ đó. Vừa ngồi vào chiếc bàn quen thuộc, anh đã bắt đầu viết, viết say sưa một cách điên rồ, gần như bò toài người trên trang giấy, cứ như thể sợ người khác đọc được điều anh đang viết. Đôi khi anh dừng lại nhìn Jenny hồi lâu; cô vờ như không để ý nhưng biết rất rõ rằng anh đang muốn nuốt chửng cô bằng ánh mắt. Mới đầu, Jenny còn chưa hiểu được ý nghĩa của cái nhìn đầy vẻ cầu xin đó. Chỉ tới gần trưa, cô mới hiểu ra rằng anh đang viết một cuốn sách về cô. Vâng, chính là cô, Jenny Quinn, là nhân vật chính trong kiệt tác mới của Harry Quebert. Đó là lí do tại sao anh không muốn người khác đọc được chữ anh viết trên giấy. Ngay khi biết được điều đó Jenny cảm thấy dâng trào một niềm háo hức vô bờ bến. Tranh thủ lúc ăn trưa, Jenny mang đến cho anh tờ thực đơn và nói chuyện với anh đôi câu.

Suốt cả buổi sáng, anh ngồi đó chỉ để viết có bốn chữ cái trong tên gọi của nàng: N-O-L-A. Hình ảnh nàng ngự trị tâm trí anh, khuôn mặt nàng độc chiếm mọi ý nghĩ của anh. Đôi khi anh nhắm nghiền mắt để hình bóng của nàng hiện ra được rõ hơn, sau đó, để chuộc lại tội lỗi, anh tự bắt mình phải nhìn Jenny với hi vọng sẽ có thể hoàn toàn quên nàng Jenny đẹp như thế, mà tại sao anh lại không thể yêu Jenny?

Trước 12 giờ trưa ít phút, khi Jenny mang đến cho anh tờ thực đơn và cà phê, anh lấy tờ giấy trắng che trang giấy đã viết như anh vẫn thường làm khi có người đến bên cạnh.

– Đã đến giờ ăn trưa rồi, Harry, - cô cất giọng vẻ nghiêm khắc đầy tình mẫu tử như thể mẹ chăm sóc con. - chẳng ăn gì suốt cả ngày ngoại trừ một lít rưỡi cà phê. Anh sẽ đau dạ dày nếu như anh chẳng chịu ăn tí gì cả.

Anh cố gắng mỉm cười lịch sự và vội nói mấy câu đưa chuyện. Anh bỗng cảm thấy mồ hôi túa ra đẫm trán, vội vàng đưa mu bàn tay lên quệt.

– Anh bị sốt rồi Harry. Anh làm việc nhiều quá!

– Cũng có thể.

– Anh có rất nhiều cảm hứng phải không?

– Vâng, có thể nói dạo này mọi việc không quá tồi.

– Suốt buổi sáng, anh không ngừng lại giây nào.

– Đúng thật.

Jenny nở nụ cười đồng lõa, cô muốn làm cho anh hiểu rằng cô biết hết và có thể chia sẻ với anh về cuốn sách.

– Harry, em biết là em quá táo bạo, nhưng… em có thể đọc một chút được không? Chỉ vài trang thôi? Em tò mò muốn biết anh đang viết gì. Chắc chắn đó phải là những trang viết tuyệt vời.

– Còn chưa đâu vào đâu cả

– Nhưng chắc chắn là đã tuyệt vời lắm rồi.

– Em sẽ xem sau nhé.

Jenny vẫn còn tiếp tục cười.

– Thế em sẽ mang cho anh cốc nước chanh đường để giải nhiệt nhé? Hay anh có muốn ăn thứ gì không?

– Cho anh xin trứng tráng với thịt nguội.

Jenny đi ngay vào bếp, hét lên với đầu bếp: Trứng tráng và thịt nguội cho nhà văn nổi tiếng! Mẹ của Jenny đã thấy cô nói chuyện huyên thuyên ở phòng ăn nên nhắc nhở cô về tờ Thông báo.

– Jenny, mẹ muốn con chấm dứt ngay việc quấy rầy ông Quebert!

– Quấy rầy á? Ồ, mẹ ơi, mẹ chẳng biết gì hết: con là người tạo cảm hứng cho anh Harry.

Tamarin Quinn nhìn con gái với vẻ không mấy tin tưởng. Jenny của bà là đứa con gái tốt bụng nhưng còn quá ngây thơ.

– Ai nhồi nhét vào đầu con những ý tưởng ngu ngốc như vậy?

– Con biết là anh Harry thích con, mẹ ạ. Con nghĩ con là nhân vật chính trong cuốn sách của anh ấy. Vâng, mẹ ạ, con gái mẹ không phải phục vụ thịt nguội với cà phê suốt đời đâu. Con gái mẹ sẽ trở thành người nổi tiếng.

– Ai đã gieo cái ý nghĩ dở hơi đó vào đầu con vậy?

Jenny phóng đại lên một chút để cho mẹ mình hiểu rõ hơn.

– Harry và con, sắp chính thức rồi đó mẹ.

Cô đắc thắng, nhếch mép cười vẻ nguy hiểm, quay lưng lui vào bếp với những bước đi khệnh khạng của một bậc đệ nhất phu nhân. Tamara Quinn không cưỡng được nụ cười mãn nguyện: nếu con gái bà câu được Quebert, thì người ta sẽ nói tới nhà hàng Clark’s trên khắp đất nước. Ai mà biết đấy, đám cưới có thể được tổ chức ngay ở đây, bà sẽ có cách thuyết phục Harry. Khu phố sẽ được quây lại, bạt trắng được căng khắp phố, khách mời phải chọn lọc kĩ càng, chỉ một nửa trong số những người tinh hoa của New York, hàng chục nhà báo đến để tường thuật sự kiện, tiếng lách tách của máy ảnh không ngớt. Harry là người đàn ông cứu nhân độ thế của gia đình bà.

Hôm đó, Harry rời khỏi tiệm Clark’s lúc 16 giờ, như vậy là sớm hơn thường lệ. Anh đứng bật dậy cứ như thể bị tiếng chuông điểm giờ làm giật mình, lao vội ra ô tô đang đổ trước tiệm Clark’s, nhanh chóng khởi động máy. Anh không muốn đến chậm, anh không muốn lỡ cơ hội gặp nàng. Ít phút sau khi anh đi khỏi, một chiếc xe cảnh sát của thành phố Aurora đến đó ngay tại chỗ mà chiếc ô tô của anh vừa rời đi. Nhân viên cảnh sát Travis Dawn bồn chồn bấu chặt vô lăng, kín đáo nhìn soi mói vào toàn bộ phía trong tiệm Clark’s. Cho rằng trong cửa hàng còn quá đông khách, nên Travis Dawn không dám vào. Anh tận dụng thời gian lập đi lặp lại câu nói đã chuẩn bị sẵn. Chỉ một câu thôi, anh sẽ nói được; anh không nên rụt rè đến vậy. Một câu ngắn gọn, chỉ chưa đến mười từ. Travis Dawn soi mình trong tấm gương chiếu hậu và nói với chính mình: chào Benny, mình nghĩ là chúng ta có thể đi xem phim tối thứ Bảy… Sai rồi! Một câu nói quá đơn giản mà anh không thể nhớ nổi. Anh mở tờ giấy ra và đọc lại câu anh đã viết sẵn trong đó:

Chào Jenny. Mình không biết cậu có rỗi vào ngày thứ Bảy không nhỉ, chúng ta có thể đi xem phim với nhau tối thứ Bảy này.

Đúng là việc này chẳng có gì là khó cả: anh đi vào tiệm Clark’s, mỉm cười, ngồi phía trước quầy và gọi cà phê. Trong khi Jenny pha cà phê thì anh sẽ nói câu đó. Anh chỉnh lại mái tóc, giả vờ làm như đang nói vào chiếc micro ở trên xe để tỏ ra vẻ đang làm việc bận rộn nếu như chẳng may có ai đó bất chợt thấy anh. Anh ngồi đợi trên xe mười phút: cùng một lúc có bốn khách hàng ra khỏi tiệm Clark’s. Lối vào hoàn toàn chẳng có ai. Tim anh đập thình thịch: anh nghe rõ tiếng đập của nó trong lồng ngực, cả tiếng đập trong tay, trong đầu, ngay cả ở các đầu ngón tay nữa có vẻ như cũng đập lên mạnh mẽ cùng với nhịp đập của trái tim. Anh bước ra khỏi ô tô, nắm chặt tờ giấy có dòng chữ viết sẵn trong tay. Anh yêu Jenny. Anh yêu Jenny ngay từ hồi học cấp ba. Jenny là người con gái đẹp nhất mà anh từng biết. Chính vì Jenny mà anh ở lại Aurora và từ chối một vị trí cao cấp hơn trên FBI: Vì tại có một cô gái đang phục vụ ở tiệm Clark’s tại Aurora, cô gái mà anh thầm yêu trộm nhớ từ lâu và lúc nào anh cũng hi vọng một ngày nào đó, cô ấy sẽ để mắt tới anh: đó chính là Jenny Quinn. Vì vậy, anh chỉ yêu cầu được bổ nhiệm vào một vị trí trong đội ngũ cảnh sát ở Aurora. Không có Jenny, đời anh hoàn toàn vô nghĩa. Khi đến trước cửa tiệm Clark’s, anh hít một hơi thật dài rồi bước vào.

Tay lau đống cốc đã khô một cách máy móc, Jenny hoàn toàn đắm chìm trong ý nghĩ về Harry. Thời gian gần đây, lúc nào Harry cũng rời khỏi tiệm Clark’s lúc 16 giờ, Jenny băn khoăn tự hỏi không biết Harry đi đâu mà thường xuyên và đều đặn đến vậy? Liệu anh có hẹn hò gì không? Mà hẹn với ai? Một khách hàng ngồi xuống trước quấy, bứt cô khỏi những mơ mộng viển vông.

– Chào Jenny.

Đó là Travis, người bạn tốt bụng của Jenny từ hồi cấp ba, hiện là cảnh sát.

– Chào Travis, mình pha cho cậu tách cà phê nhé?

– Ừ, tuyệt quá! Travis khép mắt lại giây lát để tập trung: anh sẽ phải nói với Jenny câu đó.

Jenny đặt ly thủy tinh trước mặt anh rồi rót đầy cà phê. Đây chính là lúc phải bắt đầu.

– Jenny… Mình muốn nói với cậu là…

– Gì cơ?

Jenny chiếu thẳng đôi mắt sáng long lanh của mình vào sâu trong mắt Travis khiến anh hoàn toàn mất phương hướng. Phần tiếp theo của câu nói đó là gì nhỉ? À, rạp chiếu phim.

– Rạp chiếu phim, Travis nói.

– Rạp chiếu phim làm sao cơ?

– Mình… à, có một vụ cướp ở rạp chiếu phim Manchester.

– Sao cơ? Một vụ trấn lột trong rạp chiếu phim á? Chuyện nghe có vẻ buồn cười quá nhỉ.

– À, thực ra mình muốn nói là ở đồn cảnh sát Manchester.

Dở hơi thật, tại sao anh lại nói về vụ cướp nhỉ? Rạp chiếu phim! Phải nói với Jenny về việc đi xem phim mới đúng chứ!

– Ở đồn cảnh sát hay ở rạp chiếu phim? - Jenny hỏi.

Rạp chiếu phim. Rạp chiếu phim. Rạp chiếu phim. Rạp chiếu phim, Phải nói về rạp chiếu phim. Tim Travis dường như muốn vỡ tung. Anh tiếp tục:

– Jenny…Mình muốn. Mình nghĩ rằng có thể …Tuy nhiên, nếu như cậu muốn .. .

Đúng lúc đó, từ trong nhà bếp, bà Tamara gọi con gái làm Jenny phải cắt ngang;

– Xin lỗi Travis , mình phải đi rồi. Dạo này, mẹ mình rất hay nổi cáu.

Jenny biến mất sau cánh cửa để lại viên cảnh sát trẻ không kịp nói hết lời. Anh thở dài và lẩm bẩm: Mình không biết cậu có rỗi vào ngày thứ Bảy không nhỉ, chúng ta có thể đi xem phim với nhau ở Montburry tối thứ Bảy này. Sau đó, anh để lại năm đô la để trả cho cốc cà phê giá có 50 xen mà thậm chí anh còn chưa kịp uống nửa ngụm. Anh rời tiệm Clark’s, thất vọng và buồn bã.

– Vậy thì thầy đi đâu mà ngày nào cũng rời tiệm lúc 16 giờ hả Harry? Tôi hỏi.

Ông không trả lời tôi ngay. Ông nhìn qua khung cửa sổ gần đó. Tôi có cảm giác ông đang nở nụ cười hạnh phúc. Một lúc sau, ông mới nói:

– Thực sự tôi có nhu cầu tha thiết được gặp nàng.

– Nola phải không?

– Đúng vậy. Anh biết đấy, Jenny là cô gái tuyệt vời, nhưng Jenny không phải là Nola. Bên cạnh Nola là được sống thực sự. Tôi không biết phải nói cách gì cho anh hiểu được. Mỗi giây bên cạnh nàng là một giây của cuộc đời được sống trọn vẹn. Tôi nghĩ, đó chính là ý nghĩa của tình yêu thực sự. Tiếng cười ấy, Marcus ạ, là tiếng cười mà tôi nghe thường xuyên trong đầu mình từ ba mươi ba năm nay. Cái nhìn kì lạ đó, đôi mắt tràn đầy sự sống đó, lúc nào cũng hiển hiện trước mắt tôi, cả những cử chỉ của nàng, cả cái cách nàng cài lại mái tóc, cách nàng cắn vào đôi môi. Giọng nói của nàng lúc nào cũng vang lên trong tôi, đôi khi dường như nàng đang ở ngay đó. Khi tôi đi vào thành phố, ra ngoài cảng thuyền, đến cửa hàng bách hóa, tôi thấy nàng đang trò chuyện với tôi về cuộc sống và về những cuốn sách. Tháng Sáu năm 1975, nàng bước vào cuộc đời tôi chưa đầy một tháng, nhưng tôi có cảm tưởng như nàng là một phần thuộc vào cuộc sống của tôi từ lâu. Khi nàng vắng mặt, tôi có cảm giác tất cả đều vô nghĩa: một ngày không gặp Nola, là một ngày lãng phí trong cuộc đời. Tôi tha thiết mong gặp nàng đến mức tôi không thể chờ được thứ Bảy tiếp theo. Cho nên tôi bắt đầu đợi nàng ở cổng trường cấp ba. Đó chính là điều tôi làm khi rời khỏi tiệm Clark’s vào lúc 16 giờ hàng ngày. Tôi lái xe đến trường cấp ba Aurora. Tôi đỗ xe vào bãi đỗ của giáo viên, ngay trước lối vào chính, trốn trong xe và đợi nàng bước ra. Ngay khi nàng xuất hiện, tôi cảm thấy mình thực sự đang sống, nhìn theo nàng cho tới tận khi nàng bước lên xe buýt đưa đón học sinh của trường. Thế nhưng tôi vẫn đứng đó, đợi cho tới tận khi chiếc xe buýt hoàn toàn khuất bóng. Tôi có bị điên không hả Marcus?

– Không, em không nghĩ vậy, Harry.

– Tất cả những điều mà tôi nhận biết được, đó là Nola đang sống trong tôi. Thực sự như vậy. Rồi lại đến ngày thứ Bảy tiếp theo, đúng là một ngày hạnh phúc tuyệt diệu. Hôm đó đẹp trời nên mọi người đều ra ngoài bãi biển để tận hưởng cuộc sống: tiệm Clark’s hoàn toàn vắng khách. Nola và tôi có dịp trò chuyện nhiều với nhau. Nàng nói rằng nàng nghĩ về tôi rất nhiều, nghĩ về cuốn sách của tôi, và cho rằng điều tôi đang viết chắc chắn phải là tuyệt tác. Vào cuối ngày khi làm xong việc, lúc đó khoảng 18 giờ, tôi ngỏ ý muốn đưa nàng về nhà bằng xe ô tô riêng. Tôi cho nàng xuống xe cách nhà nàng một tòa nhà, trên lối đi vắng người để tránh mọi ánh mắt nhìn ngó. Nàng ngỏ lời muốn được đi cùng tôi thêm vài bước, nhưng tôi giải thích cho nàng hiểu rằng mọi chuyện sẽ rất phức tạp, rồi cả thành phố sẽ ngoa ngoắt đàm tiếu về chúng tôi nếu họ thấy chúng tôi đi bộ cùng nhau. Tôi còn nhớ nàng nói với tôi rằng: “Đi bộ cùng nhau không phải là phạm tội, Harry…” “Anh biết, Nola. Nhưng anh nghĩ mọi người sẽ nghi vấn”. Nàng cũng nhún đi một chút. “Em rất thích được đi đạo cùng anh, Harry ạ, anh thật tuyệt vời và đặc biệt. Thật tuyệt vời biết mấy khi chúng ta có thể đi dạo cùng nhau mà không phải lo lẩn tránh mọi người”.

Thứ Bảy ngày 28 tháng Sáu năm 1975

13 giờ. Jenny Quinn đang lục lọi đằng sau quầy trong tiệm Clark’s. Mỗi khi cửa mở, có khách hàng bước vào, cô đều giật nẩy mình và hi vọng rằng đó chính là anh. Nhưng mãi vẫn không thấy Harry xuất hiện. Jenny vô cùng bồn chồn và bực bội. Cánh cửa lại sập lại một lần nữa nhưng vẫn chưa phải là Harry. Đó là mẹ của Jenny, bà Tamara tỏ ra rất ngạc nhiên khi nhìn thấy trang phục của con gái: Jenny mặc bộ váy thật duyên dáng màu kem nhã nhặn mà thông thường cô chỉ dành mặc vào những dịp đại lễ.

– Con gái yêu, sao con ăn mặc như vậy? Bà Tamara hỏi. Tạp dề phục vụ đâu rồi?

– Con không muốn mặc cái tạp dề kinh khủng của mẹ nữa, nó làm con nhìn quá xấu xí. Thỉnh thoảng, con cũng có quyền được mặc đẹp một chút chứ! Mẹ nghĩ con sung sướng lắm khi suốt ngày phải phục vụ bánh mì kẹp à? Jenny rưng rưng nước mắt.

– Thực ra có chuyện gì vậy hả Jenny? mẹ Jenny tra hỏi.

– Có , chuyện là hôm nay thứ Bảy, là ngày con không phải làm việc! Con không bao giờ làm việc cuối tuần!

– Nhưng chính còn nài nỉ mẹ để được làm thay Nola khi cô bé xin mẹ nghỉ ngày hôm nay còn gì.

– Vâng, có thể là vậy. Con chả biết nữa. Ôi, mẹ ơi, con khổ quá! Jenny vần vò chai sốt cà chua, bối rối vụng về thế nào làm nó rơi xuống đất: chai sốt cà chua vỡ tan, đôi giày tennit trắng hoàn hảo phủ lấm tấm những vết cà chua đỏ. Cô òa lên khóc nức nở.

– Con yêu của mẹ, có chuyện gì xảy ra với con thế? Mẹ cô lo lắng hỏi.

– Con đang đợi Harry mẹ ạ! Thường thứ Bảy nào anh ấy cũng tới…Thế mà tại sao hôm nay anh ấy lại không tới? Ôi mẹ ơi, con chỉ là đưa con gái ngu dốt! Làm sao con lại nghĩ anh ấy yêu con cơ chứ? Một người đàn ông như Harry sẽ chẳng bao giờ thèm một đứa con gái tầm thường bán bánh mì kẹp như con! Con chỉ là đứa ngu!

– Thôi nào, đừng nói vậy con, bà Tamara ôm con vào lòng an ủi. Đi chơi đi con, hãy tận hưởng ngày thứ Bảy. Để đấy mẹ làm thay cho. Mẹ không muốn con khóc. Con là đứa con gái tuyệt vời nhất đời. Mẹ chắc đúng là Harry phải lòng con đấy.

– Thế thì tại sao anh ấy lại không tới?

Bà Quinn suy nghĩ hồi lâu:

– Cậu ấy có biết là con làm việc hôm nay không? Con chẳng bao giờ làm việc thứ Bảy, tại sao cậu ấy lại tới trong khi con không ở đây? Con biết mẹ đang nghĩ gì đấy, con gái của mẹ: chắc thứ Bảy Harry phải đau khổ lắm vì đó là ngày cậu ấy không được gặp con.

Gương mặt Jenny bừng sáng.

– Ồ, mẹ à, tại sao con lại không nghĩ tới điều đó nhỉ.

– Con phải đến tận nhà tìm gặp Harry. Mẹ chắc cậu ấy sẽ rất sung sướng khi được gặp con.

Gương mặt Jenny lại càng rạng rỡ hơn: mẹ cô vừa có ý tưởng tuyệt vời! Đến gặp Harry ở Goose Cove, mang cho anh bữa ăn thật ngon: anh chàng đáng thương chắc đang làm việc căng thẳng lắm, quên cả ăn trưa. Jenny vội vàng vào bếp tìm thức ăn.

Cùng lúc, cách đó 120 dặm, tại thành phố nhỏ Rockland bang Maine, Harry và Nola đang có một cuộc pic nic trên lối đi dạo ở bờ biển. Nola tung những mẩu bánh mì to cho từng đàn chim mòng biển đang kêu lên những tiếng khàn khàn.

– Em rất thích mòng biển! Nola thốt lên. Đó là loài chim em yêu quý nhất. Có thể là bởi vì em rất thích biển, hễ ở đâu có mòng biển là ở đó có biển. Thật đấy: ngay cả khi cây cối che khuất đường chân trời; theo đường bay của các chú chim mòng biển ta biết đại dương nằm đi đúng ngay sau đó. Anh có viết về những chú chim mòng biển trong cuốn sách của anh không, Harry?

– Nếu em muốn thì anh sẽ viết. Anh sẽ cho tất cả những gì em muốn vào sách.

– Cuốn sách viết gì vậy?

– Anh cũng muốn nói với em lắm nhưng anh không thể.

– Chuyện tình à anh?

– Khía cạnh nào đó thì đúng vậy.

Anh nhìn nàng, vui vẻ. Anh cầm sổ tay, dùng bút chì cố gắng vẽ lại toàn bộ khung cảnh xung quanh.

– Anh làm gì vậy? Nàng hỏi.

– Phác một bức họa.

– Anh còn biết vẽ nữa ư? Anh thật đa tài. Hãy cho em xem nào, em muốn xem! Nàng tiến lại gần, vô cùng thán phục khi nhìn thấy bức vẽ.

– Đẹp tuyệt, Harry à! Anh tài quá!

Nàng kiễng chân lên, vô cùng dịu dàng định ôm Harry, nhưng ngay lập tức Harry đẩy ra gần như một phản xạ tự nhiên và nhìn xung quanh như thể để kiểm tra cho chắc chắn là không ai nhìn thấy họ.

– Tại sao anh làm thế? Nola tức giận. Anh xấu hổ vì em ư?

– Nola, em mới có mười lăm tuổi… Mà anh thì đã ba mươi tư tuổi rồi. Sẽ không có ai đồng tình.

– Mọi người thật ngu dốt!

Anh mỉm cười, phác thảo đôi nét trên giấy diễn tả sự tức giận. Nàng lại tiến sát vào, ôm lấy anh, lần này thì anh để yên. Họ cùng nhau nhìn đàn chim mòng biển đang cãi cọ nhau vì mẩu bánh mì. Họ vừa quyết định đi chơi với nhau có vài ngày trước đó. Anh đợi nàng gần nhà nàng sau giờ tan trường. Gần điểm dừng của xe buýt đưa đón học sinh. Lúc nhìn thấy anh, nàng vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên.

– Harry, anh làm gì ở đây thế? Nàng hỏi.

– Thật ra, anh cũng không biết nữa. Anh chỉ muốn được gặp em. Anh… Em biết đấy, Nola, anh đã suy nghĩ lại về lời đề nghị của em…

– Chỉ có hai chúng mình thôi không cần gì khác?

– Đúng vậy. Anh nghĩ chúng mình có thể đi vào cuối tuần này. Không đi xa. Chỉ đến Rockland thôi chẳng hạn. Nơi ấy không ai biết chúng ta. Chúng ta có thể được tự do đôi chút. Tất nhiên là nếu em cũng muốn vậy.

– Ồ, Harry, thật là tuyệt vời! Nhưng phải đi vào thứ Bảy thôi, tại vì Chủ nhật em không nghỉ làm được.

– Vậy thì thứ Bảy. Em có thể thu xếp xin nghỉ không?

– Tất nhiên rồi! Em sẽ xin bà Quinn. Em cũng biết cách nói với phụ huynh rồi, anh không phải lo.

Nàng sẽ biết cách nói với bố mẹ nàng. Khi nàng vừa thốt ra những lời đó, anh chợt giật mình tự hỏi không biết điều gì khiến anh đi tán tỉnh trẻ vị thành niên. Trên bãi biển ở Rockland, anh không thể tránh suy nghĩ về họ - những vị phụ huynh.

– Anh đang nghĩ gì vậy, Harry? Nola hỏi, vẫn nép vào lòng Harry.

– Về việc chúng mình đang làm.

– Có gì xấu trong việc chúng ta đang làm nào?

– Em biết rõ còn gì. Hay cũng có thể là không. Em nói thế nào với bố mẹ?

– Phụ huynh em nghĩ em đang ở với cô bạn Nancy Hattaway, bọn em đi với nhau từ sáng sớm ngày hôm nay, suốt ngày bọn em sẽ ở trên thuyền của bố bạn Teddy Bapst, là bạn trai của Nancy.

– Thế Nancy đâu?

– Thì bạn ấy đang ở trên thuyền với Teddy, chỉ có hai đứa với nhau thôi. Bạn ấy nói là em đi cùng với bạn ấy để bố mẹ của Teddy đồng ý cho Teddy lấy thuyền đi với Nancy.

– Vậy mẹ Nancy nghĩ rằng bạn ấy đang ở cùng với em còn mẹ em thì lại nghĩ em đi chơi với Nancy. Nên nếu họ gọi điện tho ai cho nhau thì mọi chuyện sẽ khớp.

– Tất nhiên rồi. Không ai có thể nghi ngờ gì được kế hoạch của bọn em. Em phải về nhà lúc 20 giờ, mình có đủ thời gian để nhảy với nhau chứ ? Em rất muốn chúng mình khiêu vũ với nhau.

Đúng 15 giờ, Jenny có mặt ở Goose Cove. Khi đỗ xe trước nhà, cô nhận thấy chiếc xe Chevrolet đen không đậu ở đó. Hiển nhiên Harry đi vắng. Mặc dù vậy, Jenny vắn bấm chuông gọi cửa: mọi thứ đều như cô dự đoán, không hề có tiếng trả lời. Cô đi vòng quanh nhà để kiểm tra xem anh có ở ngoài hiên, ngoài sân không, nhưng cả hiên và ngoài sân đều không bóng người. Rốt cuộc, cô quyết định vào trong nhà. Chắc Harry đi đâu đó để thay đổi không khí một chút. Gần đây, anh làm việc quá nhiều, nên cũng phải có nhu cầu được nghỉ ngơi chứ. Chắc chắn Harry sẽ rất sung sướng khi quay về nhà, thấy bữa lót dạ tuyệt vời như vậy: bánh mì kẹp thịt, trứng, pho mát, món gỏi chấm nước sốt có những gia vị mà chỉ Jenny mới biết bí quyết, bánh hoa quả và vài trái tươi chín mọng.

Jenny chưa bao giờ từng nhìn vào trong ngôi nhà ở Goose Cove. Cô thấy mọi thứ đều hoàn hảo. Cơ ngơi thật rộng rãi và thoáng đãng, trang trí có tính thẩm mĩ cao, những cột nhà trong suốt đến tận trần, trên các giá sách dựng sát tường có rất nhiều những chiếc hộp gỗ nạm khảm. Những ô cửa kính lớn cho phép một tầm nhìn hoàn hảo bao quát toàn bộ cảnh biển. Cô không thể kiềm chế mình cứ tưởng tượng ra cuộc sống chung với Harry tại đây: những bữa ăn sáng trên sân nhà dưới mái hiên, mùa đông thực sự ấm áp khi họ cùng ngồi uống cà phê gần lò sưởi để anh đọc cho cô nghe các đoạn trích tiểu thuyết anh vừa viết xong. Tại sao cứ phải thích New York? Ngay cả ở đây, sống cùng với nhau, họ cũng sẽ vô cùng hạnh phúc. Họ sẽ chẳng cần gì khác ngoại trừ được ở bên nhau. Cô xếp tất cả thức ăn ra bàn ăn, dọn sẵn sàng bát đũa tìm thấy trong chạn. Sau đó, khi đã xong xuôi mọi việc, cô ngồi trong ghế bành chờ đợi. Cô muốn tạo cho anh sự bất ngờ thú vị. Jenny đợi một tiếng đồng hồ. Không biết anh có thể đi đâu và làm gì nhỉ? Vì bắt đầu thấy chán, Jenny quyết định xem nốt phần còn lại của ngôi nhà. Căn phòng đầu tiên Jenny bước vào là phòng làm việc ở tầng trệt. Phòng này hơi hẹp nhưng bày biện rất ngăn nắp, một chiếc tủ, một chiếc bàn làm việc bằng gỗ ê-ben, một giá sách kẻ sát vào tường và một cái bàn gỗ có ngăn kéo chồng chất hàng đống giấy tờ với bút bi. Đây chính là nơi Harry ngồi làm việc. Cô tiến lại gần ngăn kéo bàn, đứng im ngó xuống phía dưới. Jenny không muốn xâm phạm vào tác phẩm của Harry, không muốn phá vỡ lòng tin của anh, cô chỉ đơn giản muốn nhìn xem anh viết gì về cô suốt cả ngày. Ai biết đâu được đấy… Tự tin rằng mình có đủ quyền hạn chính đáng, Jenny cầm trang trên cùng của đống giấy lên và đọc, tim đập rộn ràng. Những dòng đầu tiên bị xóa bằng bút dạ màu đen đậm đến mức Jenny không đọc được gì. Nhưng sau đó, cô đọc những dòng viết rất rõ ràng:

Tôi đến tiệm Clark’s chỉ để gặp nàng. Tôi đến đó chỉ để được gần nàng. Nàng là tất cả mơ ước của tôi. Nàng ngự trị hoàn toàn trong tôi. Tôi bị nàng ám ảnh. Tôi không có quyền. Tôi không nên làm thế. Tôi không nên đến đó, cũng không nên ở lại thành phố bất hạnh này nữa: tôi phải đi, phải chạy trốn không bao giờ trở lại. Tôi không có quyền yêu nàng, nàng là trái cấm. Tôi có điên không?

Rạng rỡ vì hạnh phúc, Jenny hôn lên trang giấy và ghì nó vào lòng. Cô nhón chân nhún nhảy một vũ điệu và kêu to: “Harry, tình yêu của em, anh không điên! Em cũng vậy, em yêu anh, anh có toàn quyền đối với em. Đừng trốn chạy, tình yêu của em. Em yêu anh tha thiết!” Vô cùng bồi hồi và kích động trước điều vừa khám phá, Jenny vội vàng đặt tờ giấy trở lại trên bàn, sợ bị bắt quả tang, nên vội quay trở lại phòng khách. Cô nằm dài trên tràng kĩ, kéo váy lên đến độ người ta có thể trông thấy cả đùi và mở hàng cúc áo để cho bộ ngực căng tràn lộ ra bên ngoài. Chưa có ai từng viết về cô đẹp đến vậy. Ngay khi anh quay trở về, cô sẽ dâng tặng cho anh. Cô sẽ tặng cho anh sự trinh trắng của mình.

Cùng lúc đó, David Kellergan bước vào tiệm Clark’s, ngồi xuống bên quầy, rồi gọi một cốc sữa to trộn nước lựu ấm như mọi khi.

– Con gái ông không có đây hôm nay, thưa mục sư, bà Tamarin Quinn vừa phục vụ nước vừa nói. Con bé xin nghỉ phép hôm nay.

– Tôi biết rồi, bà Quinn. Nó đi biển với đám bạn. Nó đi từ sáng sớm hôm nay. Tôi cũng muốn chở nó ra đó nhưng nó không cần, nó bảo tôi phải nằm trên giường nghỉ ngơi. Nó thật là đứa con tốt bụng.

– Ông nói đúng, mục sư ạ. Tôi cũng rất hài lòng về con bé.

David Kellergan mỉm cười. Bà Tamara nhìn ông già vui tính giây lát, khuôn mặt ông dịu dàng với cặp kính mắt tròn. Ông dễ đến năm mươi tuổi, cơ thể mảnh dẻ, có vẻ hơi gầy nhưng toát ra vẻ tráng kiện. Giọng nói bình tĩnh và chắc chắn, ông không bao giờ to giọng hơn những người khác lấy nửa lời. Giống như tất cả những người dân khác trong thành phố, bà Tamara cũng rất quý ông. Bà rất thích các buổi lễ do ông đọc kinh, mặc dù ông có kiểu giọng nhát gừng của người miền Nam. Nola rất giống ông: dịu dàng, dễ thương, hay giúp đỡ người khác, rất lịch sự và tốt bụng. David và Nola Kellergan đều là người tốt, những công dân Mỹ chân chính và những con chiên ngoan đạo. Họ được người dân Aurora vô cùng yêu quý.

– Ông sống ở Aurora được bao nhiêu lâu rồi, ông mục sư? Bà Tamara Quinn hỏi. Tôi có cảm giác ông ở đây từ bao đời nay rồi.

– Sắp được sáu năm bà Quinn ạ, sáu năm tươi đẹp.

Ông mục sư đưa mắt nhìn các vị khách ở cửa hàng. Vì cũng là khách hàng thân thiết nên ông nhận ra bàn 17 hôm nay không có người.

– Ơ kìa, hôm nay anh nhà văn không tới à? Thật là hiếm, phải không?

– Hôm nay không tới. Anh ta thật là người đàn ông hào hoa, ông thấy thế không?

– Vâng, anh ta đối xử với tôi cũng rất tử tế. Tôi gặp anh ta ở đây. Anh ta rất tốt bụng, đến xem cả buổi biểu diễn bế giảng ở trường cấp ba năm vừa rồi. Tôi rất muốn anh ta trở thành thành viên nhà thờ. Chúng ta cần những người nổi tiếng để làm cho thành phố này phát triển thêm đôi chút.

Lúc đó, Tamara nghĩ đến con gái mình và mỉm cười. Bà không thể kiềm chế được, buột miệng chia sẻ tin quan trọng:

– Ông đừng nói với ai mục sư nhé, nhưng có chuyện gì đó đang xảy ra giữa con gái tôi và Harry Quebert.

David Kellergan mỉm cười, uống một ngụm to sữa pha lẫn nước lựu ấm.

16 giờ tại Rockland. Trên sân đầy ắp ánh nắng mặt trời, Harry và Nola đang uống sinh tố. Nola muốn Harry kể chuyện về cuộc sống của anh ở New York. Nàng muốn biết tất cả. “Hãy kể cho em nghe tất cả đi, nàng đề nghị, hãy kể cho em nghe làm ngôi sao ở đó là thế nào” Anh biết trong trí tưởng tượng của nàng, cuộc sống đó đầy những buổi tiệc tùng và liên hoan, vậy anh có thể kể gì cho nàng? Rằng anh chẳng là gì so với tất cả những điều ở Aurora mà người ta tưởng tượng ra? Rằng ở New York chẳng ai biết anh? Rằng cuốn sách của anh chẳng ai thèm đọc và anh chỉ là thầy giáo cấp ba vô vị? Rằng anh gần như không xu dính túi vì toàn bộ tiền tiết kiệm đã dùng để thuê ngôi nhà ở Goose Cove? Rằng anh vẫn chưa viết được gì? Anh chỉ là tên giả dối lừa bịp? Harry Quebert tuyệt vời, nhà văn nổi tiếng sống trong ngôi nhà xa xỉ bên bờ biển, hằng ngày ngồi tiệm cà phê để viết tiểu thuyết sẽ chỉ tồn tại trong một mùa hè? Anh không thể nói cho nàng biết đúng sự thật: điều đó có nguy cơ làm anh mất nàng. Anh quyết định hư cấu mọi chuyện, diễn vai trong cuộc sống của mình cho đến cùng: anh nhập vai một nghệ sĩ có tài, nổi danh, được kính trọng, chán ngán với thảm đỏ vinh dự và cuộc sống bề bộn ở New York, đến Aurora, một thành phố bé nhỏ ở bang New Hampshire để tìm chút tĩnh lặng cần thiết cho tài năng của mình.

– Anh thật là may mắn, Harry ạ, nàng tỏ vẻ ngưỡng mộ khi nghe chuyện anh kể. Cuộc sống của anh thật thú vị! Đôi khi, em muốn được bay, chạy xa nơi này, xa Aurora. Anh biết không, em cảm thấy ở đây quá ngạt thở. Bố mẹ em rất khó tính. Bố em là người dũng cảm, nhưng là người của nhà thờ: ông có ý tưởng tốt cho riêng ông. Mẹ em là người phụ nữ quá hà khắc với em! Cứ như thể mẹ em chưa bao giờ có tuổi trẻ vậy. Rồi sáng Chủ nhật nào cũng phải đến nhà thờ làm em phát ngán! Em không biết có nên tin vào Chúa nữa không! Thế còn anh Harry, anh có tin vào Chúa không? Nếu anh tin vào Chúa thì em cũng tin!

– Anh không biết Nola ạ, anh cũng không biết nữa.

– Mẹ em bảo chúng ta bắt buộc phải tin vào Chúa, nếu không chúng ta sẽ bị người trừng phạt rất nghiêm khắc. Đôi khi em nghĩ, nếu như mình do dự, thôi thì cứ nhắm mắt đi theo mọi người cho xong.

– Tóm lại là, Harry đáp, người duy nhất biết Chúa có tồn tại hay không tồn tại, chính là Chúa thôi.

Nàng phá lên cười. Tiếng cười ngây thơ vô tội. Nàng dịu dàng nắm tay anh và hỏi:

– Không biết con cái có quyền được không yêu mẹ của mình không?

– Anh nghĩ là được. Tình yêu không phải là thứ bắt buộc.

– Nhưng trong mười điều răn của Chúa. Phải yêu cha mẹ mình. Điều thứ tư hay điều thứ năm gì đó. Em không nhớ nữa. Tức là, điều răn dạy thứ nhất là phải tin ở Chúa. Nếu em không tin ở Chúa, thì em cũng không bắt buộc phải yêu mẹ mình, đúng không? Mẹ em rất hà khắc. Đôi khi bà nhốt em trong phòng, nói em là đứa hư đốn, là con đĩ. Em không phải là con đĩ, em chỉ muốn được tự do. Em muốn có quyền được mơ mộng đôi chút. Lạy Chúa, đã 18 giờ rồi! Em muốn thời gian dừng lại. Phải về thôi, thậm chí chúng ta không đủ thời gian để nhảy với nhau.

– Chúng ta sẽ nhảy, Nola ạ. Chúng ta sẽ nhảy. Chúng ta còn cả cuộc sống phía trước để nhảy với nhau.

20 giờ, Jenny giật mình thức dậy. Vì đợi lâu trên tràng kỉ, cơn buồn ngủ ập đến vây lấy cô. Bây giờ mặt trời đã lặn. Bóng tối bao trùm. Cô nằm dài trên tràng kỉ, một chút nước miếng chảy ra ở khóe miệng, hơi thở nặng nề. Cô kéo quần lót lên, nhét lại bộ ngực vào áo, vội vàng cất dọn toàn bộ thức ăn, xấu hổ chạy trốn khỏi Goose Cove.

Vài phút sau, họ về tới Aurora. Harry dừng lại ở con phố nhỏ gần cảng, để Nola gặp Nancy rồi đi về cùng nhau. Họ ngồi lại trong ô tô giây lát. Con phố không bóng người, trời đã tối. Nola rút từ trong túi ra một gói nhỏ.

– Cái gì vậy? Harry hỏi.

– Anh mở ra đi. Món quà dành tặng anh đấy. Em tìm thấy nó trong cửa hàng nhỏ ở trung tâm thành phố, nơi chúng ta ngồi uống sinh tố. Đây là kỉ niệm để anh không bao giờ quên ngày tuyệt đẹp hôm nay.

Anh vội vàng mở gói quà: một chiếc hộp bằng sắt màu xanh lơ bên trên có khắc chữ: KỈ NIỆM ROCKLAND, MAINE.

– Hộp này để đựng bánh mì khô, Nola nói. Để anh nuôi lũ chim mòng biển ở nhà anh. Phải nuôi lũ mòng biển, đấy là việc quan trọng.

– Cảm ơn em. Anh hứa sẽ luôn nuôi mòng biển.

– Bây giờ hãy nói với em những lời dịu dàng đi, Harry yêu quý. Hãy nói rằng em là Nola yêu quý của anh.

– Nola yêu quý!

Nàng mỉm cười, kề sát gương mặt mình vào mặt Harry, nàng hôn Harry. Anh bất chợt lùi lại.

– Nola, anh đột ngột nói, không thể được.

– Gì cơ? Tại sao?

– Em và anh, chuyện này quá phức tạp.

– Chuyện gì quá phức tạp?

– Tất cả, Nola ạ, tất cả đều phức tạp. Em phải đi đi, phải gặp bạn gái của em ngay, muộn rồi … Anh… anh nghĩ rằng chúng ta cần phải dừng lại thôi, không nên gặp nhau nữa.

Anh vội vàng bước xuống khỏi ô tô trước, mở cửa xe cho nàng. Nàng phải đi thật nhanh; thật khó khăn để kiềm chế câu nói anh yêu nàng biết bao.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.