Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Hai tuần trước đó.

Thứ Bảy ngày 19 tháng Bảy, ngày vũ hội truyền thống. Đây là lần thứ ba liên tiếp, vũ hội không được tổ chức ở Aurora mà tại câu lạc bộ của bang ở Montburry, vì theo bà Amy Pratt, đây là nơi duy nhất xứng đáng được tổ chức sự kiện lớn như vậy. Kể từ khi bà Amy Pratt trở thành người chủ trì buổi lễ này, thì bà nỗ lực hết sức để tổ chức ngày hội này trở thành buổi dạ hội sang trọng. Bà không cho sử dụng phòng tập thể dục của trường trung học Aurora, không đồng ý tổ chức tiệc đứng mà phải tự ngồi ăn tại bàn với các vị trí đã được định sẵn. Bà bắt đàn ông phải đeo cà vạt, tổ chức quay xổ số ngay khi vừa kết thúc bữa tối và bắt đầu chuyển sang khiêu vũ để tăng thêm phấn khích cho buổi lễ hội. Suốt một tháng trước buổi lễ, bà Amy Pratt đi khắp mọi ngóc ngách trong thành phố để bán vé số với giá đắt như vàng mà không có ai dám từ chối vì sợ bị xếp chỗ ngồi tệ hại trong buổi lễ. Theo một số người, món hời béo bở từ việc bán vé số sẽ chui thẳng vào túi bà, nhưng không ai dám nói ra điều đó: quan trọng là phải giữ quan hệ tốt với bà. Người ta nói rằng, có năm, bà Amy Pratt cố tình quên không xếp chỗ ngồi ở bàn ăn cho một phụ nữ vì cô này dám cãi nhau với bà. Vào lúc ăn tối, người phụ nữ bất hạnh kia vì không có chỗ nên phải đứng trơ trọi giữa phòng tiệc.

Mới đầu, Harry định không đi dự vũ hội. Cho dù anh đã mua sẵn chỗ ngồi trước đó mấy tuần, nhưng anh không còn tâm trạng để đi; Nola vẫn nằm viện và anh cảm thấy bất hạnh. Anh muốn được một mình. Nhưng chính hôm đó, bà Amy Pratt tới tận nhà gõ của tìm anh; nhiều ngày nay, bà không trông thấy anh trong thành phố, không ai gặp anh ở tiệm Clark’s. Bà Pratt muốn chắc chắn anh sẽ không cho bà leo cây, anh buộc phải tới lễ hội vì bà đã tuyên bố với tất cả mọi người rằng anh sẽ có mặt. Đây là lần đầu tiên, một ngôi sao lớn của New York tham dự dạ hội, biết đâu trong năm sau, Harry sẽ tới New Hampshire cùng tất cả những tầng lớp cao cấp nhất của giới kinh doanh giải trí. Rồi vài năm nữa, toàn bộ giới Hollywood và Broadway sẽ đến tận New Hampshire để tham dự buổi lễ, rồi nó có thể sẽ trở thành một sự kiện ăn chơi lớn nhất của bờ Đông. “Tối nay anh sẽ đến chứ, Harry? Hả? Anh đến chứ?” Bà rên rỉ, vặn vẹo trước cửa. Bà khẩn nài cho đến khi anh hứa sẽ tới dự, căn bản vì anh không biết phải từ chối thế nào. Hơn nữa, bà Amy thậm chí còn ép được anh mua hẳn 50 đô la vé số.

Sau đó, anh tới bệnh viện thăm Nola. Trên đường đi, anh ghé vào cửa hàng ở Montburry mua cho nàng mấy đĩa nhạc kịch, anh biết rằng âm nhạc làm cho nàng hạnh phúc biết chừng nào. Anh đã tiêu xài quá nhiều, anh không thể cho phép mình tiếp diễn điều đó nữa. Anh không dám nghĩ đến tình hình tài khoản của mình ở ngân hàng; thậm chí anh còn không dám xem số dư tài khoản. Tất cả tiền tiết kiệm của anh đã bốc hơi như khói, và với nhịp độ này, anh sẽ không còn đủ để trả tiền thuê nhà cho tới cuối mùa hè.

Họ cùng nhau đi dạo trong khuôn viên bệnh viện. Khi những bụi hoa che khuất tầm nhìn, Nola ôm chặt lấy anh.

– Harry, em muốn đi…

– Các bác sĩ bảo, vài ngày nữa, em có thể được xuất viện…

– Anh chẳng hiểu gì cả: em muốn đi khỏi Aurora. Với anh. Ở đây, chúng mình sẽ không bao giờ hạnh phúc.

Anh trả lời:

– Một ngày nào đó.

– Một ngày nào đó, nghĩa là sao?

– Một ngày nào đó, chúng mình sẽ đi. Gương mặt nàng trở nên rạng rỡ.

– Thật không, Harry, thật chứ? Anh sẽ đưa em đi thật xa chứ?

– Thật xa. Và chúng ta sẽ hạnh phúc.

– Vâng, thật hạnh phúc.

Nàng ôm chặt anh vào lòng. Mỗi lần nàng ghì sát vào anh, anh lại cảm thấy một cơn run rẩy dịu dàng xuyên thấu tâm can.

– Tối nay sẽ có vũ hội, nàng nói.

– Đúng rồi.

– Anh sẽ tới chứ?

– Anh không biết. Anh đã hứa với bà Amy Pratt sẽ đến nhưng anh không có tâm trạng nào cả.

– Ồ, anh phải đi chứ, em xin anh. Em mơ ước được đến đó. Từ lâu em vẫn mơ ước có một ngày, ai đó sẽ mời em tới dự buổi vũ hội này. Nhưng em sẽ chẳng bao giờ đi đâu. Mẹ em không muốn.

– Thế anh đến đó một mình để làm gì?

– Anh sẽ không phải một mình, Harry. Em sẽ ở đó với anh, trong tâm trí anh. Chúng ta sẽ khiêu vũ với nhau! Bất kì điều gì xảy ra, lúc nào em cũng ở trong tâm trí anh!

Nghe vậy, anh phát cáu:

– Thế nghĩa là thể nào, bất kì điều gì xảy ra nghĩa là sao, hả?

– Không có gì đâu, Harry yêu quý, anh đừng bực mình. Đơn giản là em chỉ muốn nói rằng em sẽ yêu anh mãi mãi.

Vì tình yêu của Nola, rốt cuộc anh cũng tới buổi vũ hội, anh đến một mình trong bộ dạng nhăn nhó. Ngay khi tới nơi, anh đã thấy tiếc về quyết định của mình: anh cảm thầy bối rối, lúng túng trước đám đông. Để tỏ vẻ thoải mái, anh tới ngồi bên quầy bar, gọi vài ly martini và ngắm các vị khách đang lần lượt kéo đến. Căn phòng nhanh chóng đầy ắp người, tiếng nói chuyện ngày càng ầm ĩ. Anh nghĩ mọi ánh mắt đang đổ dồn nhìn mình và cứ như thể tất cả đều biết rằng anh đang yêu một đứa con nít mới mười lăm tuổi. Cảm thấy chóng mặt, anh vào khu vệ sinh, vẩy nước lạnh lên mặt để trấn tĩnh lại. Anh thở sâu: phải tỏ ra bình tĩnh. Chẳng ai có thể biết được chuyện giữa anh và Nola. Họ lúc nào cũng thận trọng và kín đáo đến thế cơ mà. Không có lí do gì phải lo lắng. Cần phải tỏ ra tự nhiên. Rốt cuộc anh cũng bình tĩnh trở lại và cảm thấy bụng đỡ đau. Anh mở cửa buồng vệ sinh và ngay lúc đó phát hiện dòng chữ màu đỏ viết bằng son môi trên gương: ĐỒ LÀM TÌNH VỚI TRẺ CON.

Anh vô cùng hoảng sợ. Ai vừa ở đây? Anh gọi, anh nhìn khắp xung quanh, đẩy cửa ngó vào tất cả các buồng vệ sinh: không có ai. Toàn bộ khu vệ sinh không một bóng người. Anh vội nhặt lấy một mảnh khăn và nhúng đẫm nước, xóa vội dòng chữ trên gương khiến nó trở thành một vệt đỏ dính dính. Sau đó, anh vội vàng chạy ra khỏi đó vì sợ bị bắt gặp. Anh cảm thấy buồn nôn và yếu đuối, trán ướt đẫm mồ hôi, mạch hai bên thái dương đập thình thịch. Anh quay trở lại buổi vũ hội, làm như không có chuyện gì xảy ra. Ai biết chuyện của anh và Nola?

Trong phòng, bữa tiệc tối bắt đầu, các vị khách đang lần lượt ngồi vào bàn. Anh có cảm giác sắp sửa hóa điên. Một bàn tay nắm lấy vai anh. Anh giật mình. Là bà Amy Pratt. Mồ hôi anh túa ra như tắm.

– Mọi việc ổn chứ, Harry? Bà hỏi.

– Vâng, vâng, chỉ hơi nóng một chút.

– Chỗ của anh là ở bàn danh dự. Tới đây nào, ở ngay đây thôi.

Bà dẫn anh tới ngôi vào chiếc bàn lớn trang trí đầy hoa. Tại đây một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi đã ngồi và tỏ rõ vẻ buồn chán.

– Anh Harry Quebert, bà Amy Pratt tuyên bố với giọng trịnh trọng đầy vẻ nghi lễ, cho phép tôi giới thiệu anh với ngài Elijah Stern, nhà tài trợ hào phóng cho buổi lễ này. Chính nhờ ông ấy mà vé số của chúng ta mới rẻ được như vậy. Ông cũng còn là chủ sở hữu của ngôi nhà anh đang ở tại Goose Cove.

Elijah Stern chìa tay ra và mỉm cười. Harry cũng phá lên cười.

– Vậy ông chính là chủ sở hữu của tôi đấy à, thưa ông Stern?

– Hãy cứ gọi tôi là Elijah. Rất vui vì được làm quen với anh.

Ăn xong món chính, hai người đàn ông cùng ra ngoài hút thuốc lá và đi dạo vài bước trên thảm cỏ.

– Anh hài lòng về ngôi nhà chứ? Stern hỏi.

– Rất tuyệt. Ngôi nhà thật tuyệt vời.

Vừa rít thuốc lá., Elijah Stern vừa kể giọng bồi hồi nói nhớ về ngôi nhà ở Goose Cove chính là nơi nghỉ hè của gia đình ông trong nhiều năm: bố ông xây ngôi nhà đó vì mẹ ông có tiền sử đau đầu kinh niên. Theo bác sĩ thì không khí biển sẽ có ích cho người bệnh.

– Khi bố tôi nhìn thấy miếng đất này sát bờ biển, ngay lập tức ông mê nó liền. Không chần chừ nửa giây, ông mua nó rồi dựng nhà. Chính ông là người vẽ bản thiết kế. Tôi từng mê mẩn với nơi này. Chúng tôi có biết bao nhiêu mùa hè tuyệt vời ở đó. Rồi thời gian trôi qua, bố tôi mất, mẹ tôi dọn hẳn đến California ở, không còn ai chăm sóc Goose Cove nữa. Tôi rất thích ngôi nhà này. Cách đây mấy năm tôi còn cho trùng tu lại. Nhưng tôi không cưới vợ, chẳng có con, cũng chẳng có cơ hội nào để tận hưởng ngôi nhà. Hơn nữa, nó quá rộng đối với tôi. Thế nên, tôi giao nó cho công ty bất động sản để cho thuê. Cứ nghĩ ngôi nhà bị bỏ hoang không ai ở là tôi không chịu được. Tôi thấy rất hạnh phúc khi một người như anh sống ở đó.

Stern kể, thời thơ ấu ông ấy ở Aurora, tại đây lưu giữ kỉ niệm lần đi dạ hội đầu tiên và mối tình đầu của ông. Sở dĩ từ lâu, ông cứ quay về đây mỗi năm một lần, chính là để dự ngày lễ hội và tưởng nhớ lại những năm tháng đó.

Ông ta châm điếu thuốc thứ hai, ngồi thêm một lúc trên ghế đá.

– Thế hiện tại, cụ thể anh đang làm gì hả Harry?

– Tôi đang viết truyện tình… Nghĩa là, tôi đang cố gắng viết. Anh biết đấy, ở đây ai cũng tưởng tôi là nhà văn lớn, nhưng thực ra chỉ là nhầm lẫn.

Harry biết rằng Stern không phải loại người dễ bị lừa. Ông ta chỉ trả lời:

– Mọi người ở đây đa cảm quá mà. Chỉ cần nhìn cái buổi lễ hội bị biến đổi một cách đau lòng thế này cũng đủ biết. Vậy là anh đang viết truyện tình à?

– Vâng.

– Đến đâu rồi?

– Chỉ mới bắt đầu thôi. Nói thật là tôi thấy không thể viết nổi.

– Với một nhà văn, tình trạng như vậy thì tồi thật. Anh đang lo lắng à?

– Có thể nói như vậy.

– Anh đang yêu à?

– Sao anh lại hỏi thế?

– Chỉ vì tò mò thôi. Tôi tự hỏi không biết có nhất thiết phải yêu mới có thể viết được truyện tình. Dù sao thì tôi cũng rất ấn tượng với các nhà văn. Có thể vì tôi cũng thích trở thành nhà văn. Hay trở thành nghệ sĩ. Tôi yêu hội họa vô điều kiện. Nhưng bất hạnh là tôi hoàn toàn không có năng khiếu về nghệ thuật. Tiêu đề cuốn truyện anh viết là gì?

– Tôi còn chưa biết.

– Thế viết về kiểu truyện tình nào?

– Chuyện tình bị cấm đoán.

– Nghe rất hấp dẫn, Stern phấn khích. Chúng ta phải thỉnh thoảng gặp nhau mới được.

Lúc 21 giờ, sau khi ăn tráng miệng xong, bà Amy Pratt tuyên bố chương trình rút thăm trúng thưởng, và cũng như mọi năm, chồng bà sẽ chủ trì việc này. Cảnh sát trưởng Pratt, dí sát sạt loa vào miệng, đọc to kết quả xổ số. Phần lớn giải thưởng do các doanh nhân trong vùng tài trợ, hầu hết đều là các giải thưởng rẻ tiền, ngoại trừ giải nhất khiến việc rút thăm gây ra nhiều huyên náo: một tuần đi nghỉ trọn gói dành cho hai người tại khách sạn hạng sang ở Martha’s Vineyard. “Xin quý vị chú ý”, ông Pratt hét hết cỡ. “Người trúng giải nhất là… Chú ý, chú ý… là người có vé số 1385!” Một phút im lặng, rồi bỗng nhiên, Harry nhận ra đó chính là một trong những tấm vé số của mình, liền đứng dậy. Ai cũng ngạc nhiên. Ngay lập tức một tràng pháo tay như sấm dậy, rất nhiều người vây quanh anh chúc mừng. Đến tận cuối buổi tiệc, toàn bộ những người tham gia chỉ còn biết nhìn ngắm anh: anh trở thành trung tâm của thế giới. Nhưng anh lại chẳng chú ý đến bất kì ai, cả thế giới của anh đang ngủ trên chiếc giường nhỏ trong bệnh viện cách đó mười lăm dặm.

Khi Harry rời khỏi buổi dạ hội, vào khoảng hai giờ sáng, anh còn gặp lại Elijah Stern trong phòng thay đồ, ông ta cũng chuẩn bị ra về.

– Trúng giải nhất, Stern mỉm cười nói. Có thể nói rằng anh vốn là người luôn gặp may mắn.

– Vâng… Thế mà tôi suýt không mua vé số.

– Anh có cần tôi đưa về không? Stern hỏi.

– Cảm ơn Elijah, nhưng tôi cũng có xe.

Họ đi cùng nhau tới tận bãi đỗ xe. Một chiếc Berline đen xa xỉ đang đợi Stern, phía mui xe, một người đàn ông đứng hút thuốc lá. Stern chỉ anh ta và nói:

– Harry, tôi muốn giới thiệu với anh người trợ tá thân cận nhất của tôi. Anh ta thực sự là con người tuyệt vời. Hơn nữa, nếu anh không thấy phiền, tôi có thể cho anh ta tới Goose Cove giúp anh chăm sóc mấy khóm hồng. Sắp đến lúc phải tỉa cành rồi. Anh ta là thợ làm vườn chuyên nghiệp, ngược hẳn với lũ nhân viên bất tài mà mấy công ty cây cảnh trong vùng cử đến mùa hè năm ngoái, họ làm chết hết cây cảnh của tôi.

– Hiển nhiên rồi. Elijah, đó là nhà của anh mà.

Khi tiến lại gần người đàn ông kia thì Harry nhận ra rằng vẻ ngoài của anh ta thật đáng kinh sợ: cơ thể đồ sộ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt méo mó dị dạng. Họ bắt tay chào nhau.

– Tôi là Harry Quebert, Harry nói.

– Phin phào phông Quebert, người đàn ông đó lập bập trả lời, giọng nói nghe rất đau đớn. Phôi phên là Luther Caleb.

Ngay hôm sau buổi dạ hội, toàn bộ Aurora bị khuấy động mạnh mẽ: Harry Quebert sẽ đi Martha’s Vineyard với ai? Không một ai biết liệu anh có người yêu ở Aurora hay ở New York? Có thể là minh tinh màn bạc. Hay anh sẽ mời một cô gái của Aurora đi cùng? Liệu anh có đang tán tỉnh ai ở đây không? Anh là người thật kín đáo. Không biết mấy tờ báo chuyên viết chuyện các ngôi sao có nói về anh không?

Người duy nhất không hề bận tâm tới chuyến du lịch lại chính là Harry. Sáng thứ Hai ngày 21 tháng Bảy, anh vẫn ở nhà, lo lắng đến phát ốm: ai là người biết chuyện của anh với Nola? Ai có thể theo chân anh tới tận nhà vệ sinh? Ai là kẻ cả gan dám làm bẩn tấm gương bằng những dòng chữ phỉ báng đó. Chữ viết bằng son môi: chắc kẻ đó là phụ nữ. Nhưng là ai? Để có việc mà làm, anh ngồi vào bàn, quyết sắp xếp lại đống giấy tờ: chính lúc đó anh nhận thấy mất một trang. Trang giấy viết về Nola vào ngày nàng định tự vẫn. Anh vẫn còn nhớ rõ lắm, anh để nó ở đây mà. Cũng phải đến cả tuần nay anh cứ chất chồng đống giấy nháp lên bàn, nhưng anh vẫn đánh số thứ tự như mọi khi, theo trật tự thời gian chính xác để sau đó tiện sắp xếp lại. Bây giờ anh kiểm tra và thấy thiếu một trang. Trang này rất quan trọng anh nhớ rõ lắm. Anh xếp lại lần nữa, rồi lần nữa, đổ hết mọi thứ trong cặp ra: nhưng tờ giấy không có trong đó. Không thể như thế được. Anh luôn cẩn thận kiểm tra bàn làm việc mỗi khi rời tiệm Clark’s để chắc chắn không bỏ sót thứ gì. Còn ở Goose Cove, anh chỉ làm việc tại bàn, nếu như vô tình có ngồi làm việc ngoài hiên, thì ngay lập tức anh sẽ cất những trang viết lên trên bàn làm việc. Anh không thể đánh mất tờ giấy đó, vậy nó ở đâu? Sau khi lục tung cả nhà lên tìm, anh bắt đầu nghĩ có thể ai đó đến đây tìm kiếm bằng chứng buộc tội anh. Có thể chính là người đã viết dòng chữ trên gương nhà vệ sinh ở buổi dạ hội. Mỗi khi nghĩ đến đây, anh lại thấy bụng quặn đau tới độ buồn nôn.

Chính ngày hôm đó, Nola được xuất viện. Ngay khi về tới Aurora; mối bận tâm đầu tiên của nàng là tìm gặp Harry. Nàng tới Goose Cove cuối buổi chiều: anh đang ở trên bãi biển, tay cầm chiếc hộp bằng thép trắng. Ngay khi nhìn thấy anh, nàng lao vào lòng anh: anh nhấc bổng nâng lên và quay tròn khiến nàng chóng cả mặt.

– Ôi, Harry, Harry yêu quý! Em nhớ da diết những giây phút ở đây bên anh!

Anh ghì chặt nàng hết sức.

– Nola, Nola yêu quý!

– Anh thế nào, có khỏe không anh yêu? Nancy nói anh trúng giải nhất trong cuộc rút thăm trúng thưởng?

– Ừ, em có ngờ được không?

– Kì nghỉ cho hai người ở Martha’s Vineyard ! Thế là khi nào vậy?

– Ngày đi hoàn toàn để mở. Khi muốn, anh chỉ cần gọi điện đến khách sạn để đặt phòng.

– Anh có cho em đi cùng không? Ôi, Harry, hãy mang em đi tới bất kì chỗ nào chúng ta có thể hạnh phúc mà không phải giấu giếm!

Anh không trả lời, bước vài bước trên bãi sỏi. Họ nhìn những đợt sóng trào lên rồi kết thúc hành trình của nó trên cát.

– Những cơn sóng tới từ đâu vậy? Nola hỏi.

– Từ rất xa, Harry trả lời. Chúng đến từ rất xa, thấy được chỗ ngoặt của nước Mỹ rồi chết.

Anh nhìn trân trối vào Nola, bất chợt ghì chặt lấy gương mặt nàng trong một cơn thịnh nộ điên cuồng.

– Trời ơi, Nola! Tại sao em lại muốn chết?

– Không phải người ta muốn chết, Nola trả lời. Mà là người ta không thể sống được nữa.

– Nhưng em có nhớ ngày hôm đó, trên bãi biển này, sau buổi biểu diễn ở trường về, em nói với anh là anh đừng buồn vì đã có em. Làm sao em chăm sóc được anh khi em một mình tìm tới cái chết?

– Em biết rồi, Harry. Xin lỗi, em xin lỗi anh.

Trên bãi biển này, nơi họ gặp nhau và yêu nhau say đắm ngay từ ánh nhìn đầu tiên, nàng quỳ xuống để xin anh tha lỗi. Nàng còn tiếp tục cầu xin: “Hãy mang em đi, Harry. Hãy mang em đi tới Martha’s Vineyard. Hãy mang em đi và chúng ta hãy yêu nhau mãi mãi”. Anh hứa, trong cơn điên cuồng phút giây. Nhưng chỉ sau đó vài phút, khi nàng đã trở về nhà còn anh đứng lại nhìn nàng xa dần trên con đường từ Goose Cove, thì anh nghĩ mình không thể mang nàng đi được. Đó là điều không thể. Có ai đó biết chuyện của họ, nếu họ mà đi cùng nhau thì cả thành phố sẽ biết chuyện. Chắc chắn anh sẽ phải ngồi tù. Anh không thể mang nàng theo được, và nếu như nàng còn tiếp tục cầu xin, anh sẽ phải trì hoãn chuyến du lịch bị người đời cấm đoán này. Anh sẽ trì hoãn vĩnh viễn.

Ngày hôm sau, anh trở lại tiệm Clark’s mà đã từ lâu anh không tới. Như thường lệ, Jenny đang phục vụ. Khi thấy Harry tới, mắt cô sáng long lanh: anh quay trở lại! Phải chăng vì buổi dạ hội? Anh cảm thấy ghen tuông khi cô đi cùng Travis? Anh muốn mang cô tới Martha’s Vineyard? Nếu anh đi mà không mang theo cô, có nghĩa là anh không yêu cô. Câu hỏi làm cô bức bối đến độ cô hỏi trước cả khi nhận đơn đặt món của anh.

– Anh mang ai đi Martha’s Vineyard cùng hả Harry?

– Tôi không biết, anh trả lời. Có thể là không ai. Có thể tôi sẽ tranh thủ để viết cho xong cuốn sách.

Cô nhăn mặt:

– Chuyến du lịch đẹp như vậy mà đi một mình ư? Thật là lãng phí.

Cô âm thầm hi vọng anh trả lời: “Em có lí đấy, Jenny, tình yêu của anh, chúng ta sẽ đi cùng nhau, hoàng hôn buông xuống, chúng ta sẽ hôn nhau”. Nhưng anh chỉ nói: “Cho anh một tách cà phê”. Cô phục vụ Jenny lập tức tuân lệnh. Đúng lúc ấy, bà Tamara Quinn từ phòng phía sau bước ra, bà vừa mới tổng kết xong sổ sách kế toán. Khi thấy Harry ngồi ở bàn như thường lệ, bà vội vàng chạy tới, không chào hỏi gì, cất giọng điên dại đầy cay đắng:

– Tôi đang xem lại sổ sách. Từ bây giờ chúng tôi không cho ghi sổ nữa, anh Quebert ạ.

– Tôi hiểu, Harry nói, không muốn cãi lộn. Tôi rất tiếc vì bỏ lỡ lời mời của bác hôm Chủ nhật vừa rồi. Tôi có…

– Tôi không quan tâm tới lời xin lỗi của anh. Tôi có nhận được bó hoa của anh, nó ở ngoài thùng rác rồi. Từ giờ tới cuối tuần, xin anh thanh toán nợ cho tôi.

– Được ạ. Bác đưa tôi hóa đơn, tôi sẽ trả ngay.

Bà mang ra tờ giấy chi tiết. Anh suýt ngạt thở lúc nhìn thấy hóa đơn ghi nợ đến trên 500 đô la. Anh đã tiêu xài không tính toán: 500 đôla tiền thức ăn và đồ uống, 500 đô la vứt qua cửa sổ, chỉ để được gần Nola. Cùng với hóa đơn này, sáng hôm sau, anh còn nhận thêm thư của công ty cho thuê nhà. Anh mới thanh toán được một nửa thời gian, tức là đến cuối tháng Bảy. Bức thư thông báo anh còn phải trả thêm 1000 đô nữa để có thể thuê ngôi nhà cho tới tháng Chín. Nhưng anh cũng chẳng còn tới 1000 đô trong tài khoản. Anh gần như không còn tiền nữa. Số nợ ở tiệm Clark’s đã làm anh rớt xuống hạng người nghèo. Anh không còn gì để trả tiền thuê một ngôi nhà như vậy nữa. Anh không thể ở lại Goose Coove được nữa. Anh phải làm gì đây. Gọi điện cho Elijah Stern và kể cho ông ta tình hình? Nhưng để làm gì? Anh không viết được cuốn tiểu thuyết lớn như mong muốn, anh chỉ là kẻ lừa dối.

Sau khi suy nghĩ kỹ, anh gọi điện đến khách sạn Martha’s Vineyard. Anh quyết định: không thuê tiếp ngôi nhà này nữa. Chấm dứt mọi lừa dối lại ở đây. Anh sẽ đi du lịch một tuần cùng Nola để sống cuộc tình của họ lần cuối, sau đó anh sẽ biến mất mãi mãi. Lễ tân của khách sạn cho anh biết còn phòng trống cho tuần lễ từ ngày 28 tháng Bảy tới 3 tháng Tám. Điều anh phải làm là: yêu Nola lần cuối cùng rồi rời bỏ thành phố này mãi mãi.

Anh đặt phòng xong, gọi điện tới công ty cho thuê nhà. Anh thông báo đã nhận được thư của họ nhưng vì không may mắn, anh không còn đủ tiền tiếp tục thuê Goose Cove. Anh đề nghị hủy hợp đồng thuê bắt đầu từ ngày 1 tháng Tám và viện một số lý do, anh cũng thuyết phục được nhân viên đồng ý cho anh giữ ngôi nhà tới tận thứ Hai ngày 4 tháng Tám. Khi đó, anh sẽ trực tiếp mang chìa khóa đến trả cho chi nhánh công ty ở Boston, trên đường đi New York. Giọng nói trong điện thoại của Harry rớm vị nước mắt: như vậy cuộc phiêu lưu của người được gọi là đại văn hào Harry Quebert đã kết thúc, không có khả năng viết nổi ba dòng cho cuốn tiểu thuyết vĩ đại mà anh ta đang tham vọng. Gần như hoàn toàn suy sụp, Harry dập điện thoại với những lời cuối cùng: “Được rồi, anh ạ. Chính tôi sẽ mang chìa khóa của Goose Cove tới công ty anh vào thứ Hai ngày 4 tháng Tám, khi tôi về New York”. Vừa đặt điện thoại xuống, anh giật thót khi nghe thấy giọng nói nghẹn ngào phía sau: “Anh đi sao Harry?” Đó là Nola. Nàng vào nhà mà không báo trước. Nàng đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại. Nước mắt đầm đìa, nàng nhắc lại:

– Anh đi sao Harry? Chuyện gì xảy ra vậy? - Nola… anh có một số vấn đề.

– Một số vấn đề? Nhưng vấn đề gì? Anh không thể đi được! Harry, anh không thể đi được! Nếu anh đi, em sẽ chết!

– Không! Đừng nói vậy!

Nàng quỵ ngã.

– Đừng đi, Harry! Vì Chúa! Em không còn là gì khi không có anh.

Anh cũng ngã xuống đất bên cạnh nàng.

– Nola, anh phải nói với em một điều… ngay từ đầu, anh đã nói dối. Anh không phải là nhà văn nổi tiếng…Anh đã nói dối! Anh nói dối từ đầu đến cuối! Nói dối về thân thế, về sự nghiệp của anh! Anh không còn tiền! Không còn gì hết! Anh không còn đủ điều kiện tài chính để ở lại trong ngôi nhà này. Anh không thể ở lại Aurora.

– Chúng mình sẽ tìm ra giải pháp! Em chắc chắn anh sẽ trở thành nhà văn rất nổi tiếng. Anh sẽ kiếm được rất nhiều tiền! Cuốn sách đầu tay của anh thật tuyệt vời. Cả cuốn sách hiện tại anh đang viết với bao nhiêu nhiệt huyết này nữa, sẽ rất thành công, em chắc chắn điều đó! Em không bao giờ nhầm lẫn!

– Nola cuốn sách này chỉ rặt những điều kinh khủng. Rặt những lời lẽ kinh hoàng.

– Những lời lẽ kinh hoàng nào?

– Những lời lẽ viết về em mà anh không được phép viết. Nhưng đó là những điều anh cảm nhận.

– Thế anh cảm nhận điều gì, Harry?

– Tình yêu. Biết bao nhiêu tình yêu!

– Vậy anh hãy làm cho nó thành những ngôn từ đẹp đẽ! Anh làm việc đi! Hãy viết những lời đẹp đẽ!

Nàng cầm tay anh kéo dậy, dìu anh ra ngoài hiên. Nàng mang tới cho anh những tờ giấy, cả cuốn sổ và những chiếc bút. Nàng pha cà phê, bật nhạc kịch và mở toang cửa sổ phòng khách để anh nghe cho rõ. Nàng biết âm nhạc giúp anh tập trung viết. Anh ngoan ngoãn tập trung trí óc và lại bắt đầu viết từ đầu; anh bắt đầu viết câu chuyện tình, như thể Nola và anh là chuyện có thể. Anh viết suốt hai giờ liên tục, ngôn từ tự dưng kéo đến, câu chữ tự vẽ ra một cách hoàn hảo, tự nhiên ùa ra trên ngòi bút đang nhảy nhót trên giấy. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tới đây, anh có cảm giác cuốn tiểu thuyết của anh đang thực sự hình thành.

Khi ngước mắt lên, anh nhận ra Nola ngồi trên chiếc ghế sắt, hơi lùi lại phía sau để khỏi làm phiền anh, đang thiếp ngủ. Mặt trời chói lóa, nóng bức. Bất chợt, với cuốn tiểu thuyết, với Nola, với ngôi nhà ở bên bờ đại dương, anh cảm thấy cuộc đời thật tuyệt vời. Thậm chí anh còn thấy rời bỏ Aurora cũng không phải là điều tệ hại: anh sẽ hoàn thiện cuốn tiểu thuyết ở New York, sẽ trở thành nhà văn lớn và đợi Nola. Xét cho cùng, ra đi không có nghĩa là mất nàng. Có thể ngược lại. Ngay khi nàng tốt nghiệp phổ thông, nàng có thể đi học đại học ở New York. Họ sẽ sống với nhau. Từ nay cho đến lúc đó , họ sẽ viết thư, sẽ gặp nhau vào những dịp nghỉ lễ. Năm tháng sẽ nhanh chóng trôi qua, tình yêu của họ sẽ không còn là tình yêu bị ngăn cấm. Anh nhẹ nhàng đánh thức Nola dậy. Nàng mỉm cười vươn vai.

– Anh có viết được chứ?

– Rất tuyệt.

– Thật tuyệt vời! Em có thể đọc được không?

– Sắp rồi! Anh hứa!

Một chú chim mòng biển lướt trên mặt nước.

– Hãy cho cả những chú mòng biển vào nhé Harry! Hãy cho cả những chủ mòng biển vào tiểu thuyết của anh nhé!

– Sẽ có mòng biển ở từng trang, Nola ạ. Chúng ta sẽ đi nghỉ mấy ngày ở Martha’s Vineyard chứ? Tuần tới có phòng trống.

Nét mặt nàng rạng rỡ:

– Tuyệt vời! Chúng ta sẽ đi! Chúng ta sẽ đi cùng nhau.

– Nhưng em sẽ nói với bố mẹ thế nào?

– Anh không phải lo, Harry yêu quý. Em thu xếp chuyện với bố mẹ em. Còn anh lo viết tiểu thuyết của anh và yêu em. Thế anh sẽ ở lại chứ?

– Không, Nola. Cuối tháng anh phải đi vì anh không còn đủ tiền thuê ngôi nhà này.

– Cuối tháng? Nhưng bây giờ là cuối tháng rồi còn gì.

– Anh biết.

Mắt nàng mọng nước:

– Đừng đi, anh Harry.

– New York không xa. Em sẽ đến thăm anh. Chúng ta sẽ viết thư cho nhau. Chúng ta sẽ gọi điện thoại. Tại sao sau này em lại không đi học đại học ở đó nhỉ? Em bảo anh em mơ ước được thấy New York

– Đại học ư? Nhưng phải ba năm nữa cơ mà! Ba năm không có anh, em không thể, Harry! Em không thể chịu đựng nổi!

– Đừng lo lắng, thời gian trôi nhanh. Khi chúng ta yêu nhau, thời gian như gió thổi.

– Đừng bỏ em, Harry. Em không muốn Martha’s Vineyard sẽ là chuyến đi vĩnh biệt.

– Nola, anh không còn tiền. Anh không thể ở lại đây nữa.

– Chúng ta sẽ tìm giải pháp. Anh có yêu em không nào?

– Có.

– Vậy nếu chúng ta yêu nhau, chúng ta sẽ tìm ra giải pháp. Những người yêu nhau lúc nào cũng tìm ra giải pháp để yêu nhau nhiều hơn. Ít nhất là hãy hứa với em, là anh sẽ suy nghĩ về chuyện đó.

– Anh hứa.

Một tuần sau, đúng bình minh ngày 28 tháng Bảy năm 1975 , họ đã đi với nhau. Anh không thể nào không nhắc tới việc rời bỏ Aurora. Anh tự trách mình đã để cho tham vọng và những giấc mộng lớn chi phối: làm sao anh có thể ngây thơ cho rằng sẽ viết nên đại tiểu thuyết chỉ trong một mùa hè?

Họ gặp nhau lúc 4 giờ sáng tại bãi xe của cảng tàu. Aurora còn đang say ngủ. Trời hẵng còn tối. Họ chạy thẳng một mạch đến tận Boston. Tại đây họ ăn sáng. Sau đó họ lại chạy một mạch đến tận Falmouth và đi tàu thủy. Họ tới được đảo Martha’s Vineyard vào lúc cuối ngày. Từ đó, họ sống như trong mơ ở khách sạn tuyệt đẹp bên bờ đại dương. Họ tắm biển, đi dạo, ăn tối chỉ hai người với nhau trong phòng ăn lớn của khách sạn, không ai nhìn ngó và cũng không đặt câu hỏi gì. Tại Martha’s Vineyard họ đã được sống.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.