Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

25

Về Nola

“Harry, rốt cuộc phải làm thế nào để trở thành nhà văn?

– Phải không bao giờ được từ bỏ. Anh biết đấy, Marcus ạ, bản thân tự do, khao khát tự do là cả một cuộc chiến. Chúng ta đang sống trong một xã hội mà thành viên là những nhân viên văn phòng bị mất hi vọng. Để thoát ra khỏi tình trạng tồi tệ này, phải vừa đấu tranh chống lại bản thân, vừa đấu tranh chống lại cả thế giới. Tự do là một cuộc chiến trong từng giây từng phút mà chúng ta ít ý thức về điều đó. Tôi sẽ không bao giờ bị mất hi vọng”.

Một điều bất tiện ở các thành phố nhỏ của những vùng xa xôi hẻo lánh trong nước Mỹ là đội lính cứu hỏa chỉ là đội lính tình nguyện, khi phải tập hợp thì chậm chạp hơn nhiều so với lính cứu hỏa chuyên nghiệp. Tối ngày 20 tháng Sáu năm 2008, khi nhìn thấy ngọn lửa đang bùng lên từ chiếc xe Corvette rồi lan ra khu công trình phụ dùng làm nhà xe, đã không ít thời gian trôi qua kể từ lúc tôi gọi cứu hỏa cho tới khi họ có mặt tại Goose Cove. Nhưng cứ như có phép màu, ngôi nhà chính lại không bị bén lửa! Dưới con mắt của đội trưởng đội cứu hỏa Aurora, phép màu kì diệu nhất là ở chỗ, may mắn thay nhà để xe lại là một ngôi nhà nhỏ tách rời khỏi ngôi nhà chính, nhờ đó mà đội cứu hóa đã ngăn chặn nhanh chóng sự lan tỏa của ngọn lửa. Trong khi cảnh sát và lính cứu hỏa đang hoạt động náo nhiệt ở Goose Cove, thì Travis Dawn nhận được thông báo và cũng tới.

– Cậu không sao chứ, Marcus?

Travis Dawn vừa chạy về phía tôi vừa hỏi.

– Không, tôi thì không sao cả, chỉ có ngôi nhà suýt nữa bị cháy…

– Chuyện gì xảy ra vậy?

– Tôi vừa từ bãi biển Grand trở về, khi vào đến con đường nhỏ kia thì thấy có bóng người bỏ chạy vào rừng. Sau đó, lửa bùng lên…

– Cậu có kịp nhận ra kẻ bỏ chạy không?

– Không. Tất cả xảy ra quá nhanh.

Viên cảnh sát đến hiện trường cùng lúc với đội lính cứu hỏa đang lục lọi xung quanh nhà, bất chợt gọi chúng tôi. Anh ta vừa tìm thấy một mảnh giấy còn vướng vào cửa, trên đó có ghi:

Hãy trở về nhà, Goldman.

– Mẹ kiếp! Hôm qua tôi cũng nhận được một tờ như thế, - tôi nói.

– Một tờ như thế? Ở đâu? Travis hỏi.

– Trên ô tô của tôi. Tôi dừng lại có chừng mười phút trước cửa hàng bách hóa, đến khi quay trở ra, cũng mẩu giấy với dòng tin nhắn như thế này được cài vào chỗ cần gạt nước ở xe của tôi.

– Cậu có nghi ngờ ai theo dõi mình không?

– Tôi không biết gì hết. Đến tận bây giờ tôi vẫn không để ý đến chuyện đó.

– Nhưng vậy thì có nghĩa là gì nhỉ?

– Vụ hỏa hoạn này cực kì giống một lời cảnh báo, Marcus à.

– Cảnh báo à? Tại sao chúng nó lại muốn cảnh báo tôi chứ?

– Hình như có ai đó không thích cậu có mặt ở Aurora. Ai cũng biết là cậu hỏi đủ thứ…

– Thế thì sao? Có ai đó sợ tôi phát hiện ra được điều gì liên quan đến Nola à?

– Có thể. Dù sao đi nữa, tôi cũng không thích việc này. Chuyện này có nguy cơ gây hậu quả về sau. Tôi sẽ cử một đội tuần tra gác đêm ở đây, như vậy an toàn hơn.

– Không cần đội tuần tra. Nếu có kẻ nào muốn kiếm tôi thì cứ việc đến đây, sẽ thấy tôi ở đây ngay thôi.

– Bình tĩnh nào, Marcus. Sẽ có một đội gác ở đây đêm nay, dù cậu có muốn hay không. Nếu đúng như tôi nghĩ, tức đây là một lời cảnh báo, thì có nghĩa là có những hành động khác sẽ xảy ra tiếp theo. Tốt nhất cứ cẩn trọng là hơn.

Ngay sáng sớm hôm sau, tôi đến nhà tù của Bang để thông báo cho Harry biết về vụ hỏa hoạn.

“Hãy trở về nhà, Goldman”? Ông nhắc lại khi được tôi thông báo cho biết nội dung mẩu tin nhắn.

– Vâng, chính xác như vậy đấy. Nó được đánh máy.

– Thế cảnh sát làm gì?

– Travis Dawn đã đến. Ông ta lấy mẩu tin nhắn đó, bảo là sẽ cho phân tích. Theo ông ấy, đó là một lời cảnh báo. Có thể là ai đó không muốn em đào sâu hơn nữa vào vụ này. Ai đó cho rằng thầy là tội phạm và không muốn em nhúng mũi vào việc này.

– Có thể chính là kẻ đã giết Nola và Deborah Cooper?

– Có thể là như vậy.

Nét mặt Harry có vẻ rất nghiêm trọng.

– Roth nói tôi sẽ phải ra trước bồi thẩm đoàn vào thứ Ba tới. Một số công dân chính trực sẽ tham gia phân tích trường hợp của tôi rồi đưa ra kết luận liệu các lời buộc tội tôi có xác đáng hay không. Hiển nhiên là bồi thẩm đoàn bao giờ cũng nghe theo phán quyết của công tố viên… Thật là cơn ác mộng, Marcus à, mỗi ngày trôi qua, tôi có cảm tưởng càng lún sâu hơn xuống vực thẳm. Không còn chỗ dựa nào vững chắc cả. Mới đầu, người ta bắt tôi, lúc đó tôi nghĩ chỉ là sự nhầm lẫn, việc chỉ xảy ra trong vài tiếng đồng hồ là cùng, và rồi, tôi bị giam ở đây cho đến tận ngày mở phiên tòa, mà chỉ có Chúa mới biết nó được tổ chức ngày nào, và tôi có nguy cơ bị kết án tử hình. Bản án cao nhất, Marcus à! Lúc nào tôi cũng nghĩ đến điều đó. Tôi sợ.

Tôi thấy rõ Harry đang vô cùng suy sụp. Mới trong tù chưa đến một tuần, nhưng rõ ràng là ông sẽ không thể chịu đựng được nổi một tháng như vậy.

– Thầy sẽ được ra khỏi đây, thầy Harry ạ. Người ta sẽ tìm ra sự thật. Roth là luật sư giỏi. Cần phải có niềm tin. Thầy đồng ý kể tiếp chuyện cho em nghe chứ? Hãy kể cho em nghe về Nola, hãy tiếp tục câu chuyện đi thầy. Sau đó, điều gì đã xảy ra?

– Sau cái gì?

– Sau sự kiện xảy ra trên bãi biển. Khi Nola đến tìm gặp thầy vào chiều thứ Bảy, sau buổi liên hoan văn nghệ ở trường, nàng nói với thầy rằng thầy không nên cảm thấy cô đơn. Vừa nói, tôi vừa đặt máy ghi âm lên bàn và ấn nút. Harry mỉm cười.

– Anh là thanh niên cừ đấy, Marcus ạ. Đúng, Nola đến bãi biển và nói với tôi rằng tôi không được cảm thấy cô đơn, đã có nàng ở cạnh tôi… Đó chính là điều quan trọng nhất. Suy cho cùng, lúc nào tôi cũng là một người đàn ông đơn độc… và thế là bỗng nhiên mọi chuyện khác hẳn. Với Nola, tôi cảm thấy mình có vai trò trong mọi thứ, được thuộc về một khối thống nhất mà chúng tôi cùng nhau thiết lập nên. Khi không có nàng bên cạnh, trong tôi trở nên trống rỗng, một cảm giác thiếu hụt mà cho đến tận lúc đó, chưa bao giờ tôi cảm thấy: dường như bắt đầu từ khi nàng bước vào đời tôi, thì thế giới của tôi không còn có thể quay cho đúng nếu như không có nàng. Tôi biết hạnh phúc của tôi phụ thuộc vào nàng, nhưng đồng thời, tôi cũng ý thức được rằng, nàng và tôi sẽ là câu chuyện cực kì phức tạp. Phản ứng đầu tiên của tôi là kìm nén tình cảm của mình: đó là câu chuyện tình không được phép. Thứ Bảy đó, chúng tôi ở trên bãi biển hồi lâu, rồi sau đó tôi bảo đã muộn, nàng phải về nhà trước khi cha mẹ bắt đầu lo lắng và nàng vâng lời. Nàng đi, dọc theo bãi biển, còn tôi nhìn theo bóng nàng xa dần, hi vọng nàng sẽ quay đầu nhìn lại, chỉ một lần thôi, để vẫy tôi. N-O-L-A. Thế nhưng, mặt khác, tôi lại cương quyết đuổi nàng ra khỏi đầu óc mình… Vậy là suốt cả một tuần sau đó, tôi tự ép mình phải tiến tới gần gũi với Jenny để quên Nola. Jenny lúc đó trở thành người chủ thực sự của tiệm Clark’s.

– Từ từ… Thầy muốn nói là Jenny mà thầy đang nói ở đây, là nhân viên phục vụ ở tiệm Clark’s, Jenny của năm 1975, chính là Jenny Dawn, vợ của Travis, hiện đang quản lý tiệm Clark’s bây giờ phải không ạ?

– Đúng vậy. Chính là Jenny cộng thêm ba mươi tuổi nữa. Vào thời kì đó, Jenny còn là cô gái đẹp lộng lẫy. Vả lại, bây giờ, Jenny cũng vẫn còn rất đẹp. Anh biết đấy, nhẽ ra Jenny có thể đến Hollywood làm diễn viên và thử vận may. Cô ấy vẫn thường hay nói vậy. Rời bỏ Aurora, đến sống ở một thành phố lớn ở bang California. Nhưng cô ấy lại chẳng làm gì đại loại như thế: Jenny đã ở lại đây, tiếp quản nhà hàng của mẹ để lại, và rốt cuộc suốt đời bán bánh mì kẹp. Lỗi của cô ấy cũng chỉ là: ở đời, ai cũng sẽ có cuộc sống như mình chọn, Marcus ạ. Tôi biết tôi đang nói về điều gì…

– Ý thầy muốn nói gì?

– Không quan trọng… Tôi hơi bị sa đà và bị lạc trong câu chuyện kể của mình rồi. Tôi muốn nói với anh về Jenny. Jenny lúc hai mươi bốn tuổi thực sự là cô gái xinh đẹp tuyệt vời: Jenny là nữ hoàng sắc đẹp ở trường cấp ba, một cô gái tóc vàng gợi cảm khiến bất kì người đàn ông nào cũng phải chao đảo. Hơn nữa, vào thời đó, ai cũng ao ước chinh phục được Jenny. Ngày nào tôi cũng tới tiệm Clark’s bầu bạn với Jenny. Tôi được ghi sổ ở tiệm Clark’s, mọi thứ tôi mua được ghi hết vào sổ. Tôi hoàn toàn không để ý tới số tiền đã tiêu, trong khi đó tôi đã vét cạn số tiền tiết kiệm để thuê ngôi nhà nên ngân sách của tôi rất hạn hẹp.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.