Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Ngày 13 tháng Bảy năm 1975

Đó là một sự kiện lớn và Tamara Quinn đã dự trù đâu ra đấy: bạt đã được căng trong vườn, dụng cụ bằng bạc và khăn ăn trắng đã được bày hiện trên bàn, bữa trưa gồm các món buffet được đặt từ một đầu bếp tên tuổi ở Concord, với những món khai vị như cá, thịt nguội, hải sản và xà lát Nga. Một nhân viên phục vụ thành thục đã được báo trước để đảm trách phục vụ đồ uống mát và rượu vang Ý. Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo. Bữa trưa này sẽ là một buổi hội ngộ của những người có vai vế bậc nhất: Jenny chuẩn bị chính thức giới thiệu người yêu mới của mình với một số nhân vật tầm cỡ trong giới thượng lưu ở Aurora.

Chỉ còn mười phút nữa là đúng giữa trưa. Tamara tự hào ngắm nghía sự bày trí trong khu vườn của mình: tất cả đã sẵn sàng. Bà đang đợi tới phút cuối để mang các món ăn ra, tại vì trời quá nóng. A! Tất cả mọi người sẽ thưởng thức món ốc đỏ, sò đốm và tôm hùm trong lúc lắng nghe những câu chuyện xuất sắc của Harry Quebert, và bên cạnh anh ta, sẽ là con gái Jenny tuyệt vời của bà. Đúng là hoành tráng, và Tamara run lên vì hứng chí khi tượng tưởng ra khung cảnh đó. Bà tiếp tục ngắm nghía công trình chuẩn bị của mình, sau đó kiểm tra lại một lần cuối cùng kế hoạch bày trí các bàn tiệc và chỗ ngồi mà bà đã ghi lại ra giấy rối cố gắng học thuộc. Tất cả đều hoàn hảo. Chỉ còn thiếu duy nhất các vị khách mời.

Tamara đã mời bốn người bạn gái của mình cùng với chồng của họ. Bà đã suy nghĩ rất lâu về số lượng khách mời. Đó là một sự lựa chọn khó khăn: quá ít khách mời có thể sẽ gây ra cảm giác về một bữa tiệc ngoài vườn thất bại, nhưng quá nhiều người tham dự để khiến cho buổi trưa tinh tế của bà mang dáng vẻ của một bữa trưa dân dã khoa trương. Rốt cuộc, bà đã quyết định chọn ra trong số bạn bè của mình bốn người mà bà cho rằng họ sẽ có khả năng truyền tin mạnh nhất trong thành phố, nhờ họ mà người ta sẽ nhanh chóng nói rằng Tamara Quinn đã tổ chức một sự kiện sang trọng có tính chất sàng lọc bởi vì con rể tương lai của bà là ngôi sao của giới trí thức Mỹ. Vì vậy bà đã mời Amy Pratt người tổ chức buổi vũ hội mùa hè, Bell Carlton người được cho là có gu ăn chơi tinh tế nhất bởi vì chồng của bà ta thay xe hơi hàng năm, Cindy Tirsten người đứng đầu nhiều câu lạc bộ phụ nữ và Donna Mitchell người mắc bệnh dịch nói nhiều và suốt ngày chỉ biết khoe khoang về thành công của con cái. Tamara đã sẵn sàng làm cho các bà này sáng mắt ra. Ngay từ khi nhận được thiệp mời, họ liền lập tức gọi điện thoại để hỏi lí do của buổi liên hoan này là gì. Nhưng Tamara cố tình giữ thái độ lập lờ bằng vẻ thờ ơ rất là bác học: “Tôi phải thông báo cho các bà biết một tin đặc biệt”. Bà sốt ruột muốn nhìn thấy bộ mặt của các bà bạn khi họ chứng kiến con gái Jenny của bà sánh vai cùng chàng trai nổi tiếng Quebert trong suốt cuộc đời. Rồi gia đình nhà Quinn sẽ nhanh chóng trở thành tâm điểm của mọi cuộc thảo luận và những màn đố kỵ.

Tamara, vì quá bận bịu với bữa trưa, là một trong những người hiếm hoi trong thành phố này không bồn chồn đứng trước cửa nhà gia đình Kellergan. Ngay từ đầu giờ sáng, bà đã biết tin, cũng như tất cả mọi người, bà cảm thấy lo lắng cho bữa tiệc ngoài vườn của mình: Nola đã cố gắng tự tử. Nhưng ơn Chúa, cô bé đáng thương tự tử không thành và bà cảm thấy may mắn của mình nhân lên gấp đôi: ban đầu nếu Nola chết thì bữa tiệc sẽ bị hủy bỏ vì thật không nên không phải nếu vẫn tổ chức liên hoan trong một hoàn cảnh như vậy. Thêm nữa, thật may làm sao vì đó là Chủ nhật chứ không phải là thứ Bảy, bởi nếu Nola cố gắng tự tử vào một ngày thứ Bảy, thì bà sẽ phải kiếm người thay thế công việc của cô bé ở tiệm Clark’s và điều này rất phức tạp. Rõ ràng Nola rất tử tế vì đã hành động vào sáng Chủ nhật, hơn nữa lại không thành công.

Hài lòng với mọi điều ở bên ngoài, Tamara đi xem xét những thứ đang diễn ra ở bên trong căn nhà. Bà thấy Jenny đã ở đúng vị trí, trước lối vào, sẵn sàng đón tiếp khách mời. Tuy vậy, bà vẫn phải rủa xả cái ông Bobbo đáng thương một trận dù ông đã mặc sơ mi và thắt cà vạt nhưng vẫn chưa xỏ quần dài, bởi lẽ vào ngày Chủ nhật, Ông được quyền mặc quần đùi ngồi đọc báo trước hiên nhà và ông rất thích cảm giác mát mẻ khi gió lùa vào bên trong, thật là dễ chịu.

– Thôi ngay cái trò “chuổng cời” này đi! Bà vợ ông la lối. Ông định thế nào hả? Khi Harry Quebert nổi tiếng đã là con rể của chúng ta rồi, thì ông vẫn cứ đi đi lại lại với cái quần đùi của ông hả?

– Bà biết đấy, Bobbo trả lời, tôi cho rằng anh ta không giống như những gì chúng ta nghĩ về anh chàng đâu. Suy cho cùng, đó là một thanh niên cực kì bình dị. Anh ta thích các động cơ ô tô, uống bia lạnh, tôi nghĩ rằng anh ta sẽ không cảm thấy bị xúc phạm khi nhìn thấy tôi trong bộ đồ ngày Chủ nhật. Hơn nữa, tôi sẽ hỏi anh ta…

– Ông sẽ không hỏi anh ta bất kì điều gì hết! Ông không được phát ngôn bất kì một điều ngu ngốc nào trong cả bữa ăn! Hơn nữa, rất đơn giản: tôi không muốn nghe thấy tiếng của ông. À này, ông Bobbo, nếu pháp luật cho phép, thì tôi sẽ khâu miệng ông lại để ông không thể nói được nữa: mỗi khi ông mở mồm, chỉ toàn nói những lời ngu ngốc. Cứ ngày Chủ nhật, bắt đầu từ bây giờ, sẽ luôn là quần dài, áo sơ mi. Chấm hết. Sẽ không còn chuyện ông đi đi lại lại trong nhà với cái quần lót ấy nữa. Từ bây giờ chúng ta sẽ là những người cực kỳ quan trọng.

Trong lúc nói, bà phát hiện ông chồng của mình đang nguệch ngoạc mấy dòng trên một tấm bưu ảnh đặt trước mặt, trên chiếc bàn thấp trong phòng khách.

– Cái gì thế? bà tru lên.

– Cái này.

– Đưa tôi xem.

– Không, Bobbo che những dòng chữ và toàn bộ bức ảnh.

– Bobbo, tôi muốn xem.

– Đây là thư tín cá nhân.

– Ôi, quý ông bây giờ lại viết thư tín cá nhân cơ đấy. Đưa cho tôi xem, tôi đã bảo ông rồi! Chính tôi là người quyết định trong căn nhà này, hiểu chưa?

Bà ta giật lấy từ tay ông chồng tấm ảnh mà ông đang cố gắng giấu dưới tờ báo của mình. Bức ảnh chụp một con chó nhỏ. Bà đọc to bằng một giọng giễu cợt:

Nola yêu quý!

Chúng tôi chúc cháu mau chóng bình phục và chúng tôi hi vọng cháu sẽ sớm quay trở lại tiệm Clark’s. Đây là những viên kẹo để giúp cuộc đời của cháu thêm dịu ngọt. Chúc cháu mọi điều tốt đẹp nhất.

Gia đình bác Quinn.

– Cái trò vô bổ này có nghĩa là gì thế, Tamara kêu lên.

– Một bưu ảnh tặng Nola. Tôi sẽ đi mua thêm kẹo và sẽ gửi cùng nó. Điều này sẽ làm cho cô bé vui vẻ, bà không nghĩ vậy sao?

– Ông thật nực cười, Bobbo! Cái bưu ảnh với con chó nhỏ này thật là nực cười, câu chữ của ông viết ở đây cũng thật là nực cười! Chúng tôi hi vọng cháu sẽ sớm quay trở lại tiệm Clark’s. Con bé vừa mới cố gắng vứt bỏ tất cả: ông thật sự nghĩ là nó sẽ muốn quay trở lại phục vụ cà phê à? Thế còn kẹo? Ông muốn nó làm gì với mấy cái kẹo ấy bà?

– Cô bé sẽ ăn kẹo, tôi nghĩ rằng nó sẽ thích. Bà thấy không, bà phá hoại hết cả. Chính vì thế mà tôi không muốn cho bà xem.

– Ôi, thôi, đừng có mà nỉ non nữa, Bobbo, Tamara bực bội xé phăng tấm bưu ảnh thành bốn mảnh. Tôi sẽ gửi hoa cho cô bé, những bông hoa sang trọng từ một cửa hàng có tiếng ở Montburry, chứ không phải mấy cái kẹo mua trong siêu thị. Và chính tôi sẽ tự viết cho cô bé, trên một tấm giấy bìa trắng tinh. Tôi sẽ viết, bằng một nét chữ cực đẹp: Chúc sớm bình phục. Từ gia đình Quinn và Harry Quebert. Còn giờ thì ông hãy mau mặc quần dài vào, các khách mời của tôi sắp đến rồi.

Donna Mitchell cùng chồng bấm chuông cửa đúng vào 12 giờ, tiếp ngay theo là Amy và Cảnh sát trưởng Pratt. Tamara ra lệnh cho phục vụ mang ngay cocktail đến để chào mừng khách, và họ cùng nhau uống trong vườn. Cảnh sát trưởng Pratt kể lại việc mình bị cú điện thoại lôi khỏi giường ngủ như thế nào: Cô bé Kellergan đã cố gắng uống cả một đống thuốc. Tôi nghĩ là cô bé đã nuốt hết mọi thể loại, kể cả thuốc ngủ. Nhưng không có gì nghiêm trọng cả. Cô bé đã được đưa đến bệnh viện Montburry để rửa ruột. Chính ông mục sư đã tìm thấy cô bé trong phòng tắm. Ông ta khẳng định rằng cô bé bị sốt và uống nhầm thuốc. Tôi thì tôi nói rằng… Nhưng thôi, quan trọng là cô bé không bị sao.

– May mà chuyện xảy ra vào buổi sáng chứ không phải là vào buổi trưa, Tamara nói. Thật đáng tiếc nếu các ông các bà không đến đây được.

– À phải rồi, bà có điều gì quan trong muốn báo cho chúng tôi vậy? Donna sốt ruột hỏi.

Tamara cười rạng rỡ và trả lời sẽ tuyên bố khi tất cả khách mời đã đến đông đủ. Ngay sau đó, gia đình Tristen đến và vợ chồng Carlton cũng có mặt vào lúc 12 giờ 20 với lý do họ gặp vấn đề trong việc định hướng của chiếc ô tô mới của mình. Tất cả mọi người đã tới. Tất cả mọi người, chỉ trừ Harry Quebert. Tamara đề nghị uống tiếp một chầu cocktail nữa để chào mừng sự có mặt của mọi người.

– Chúng ta còn đợi gì nữa? Donna hỏi.

– Các ông bà sẽ thấy; Tamara trả lời.

Jenny mỉm cười; đó sẽ là một ngày tuyệt vời.

12 giờ 40, Harry vẫn chưa tới. Đã mời khách đến ly thứ ba. Rồi ly thứ tư vào lúc 12 giờ 58.

– Lại uống tiếp một ly chào mừng nữa á? Amy Pratt phàn nàn.

– Bởi vì thật mừng làm sao khi các ông bà đến đây. Tamara tuyên bố và bắt đầu lo lắng thực sự về sự chậm trễ của vị khách mời đặc biệt.

Mặt trời như thiêu đốt. Mọi người bắt đầu chuếnh choáng hơi men. Tôi đói rồi, rốt cuộc Bobby nói và lập tức nhận ngay một cú đập gáy ra trò. Đã 13 giờ 15, Harry vẫn chưa tới. Tamara cảm thấy bụng mình quặn lại.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.