Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Tối Chủ nhật ngày 3 tháng Tám năm 1975

Mới đầu, anh cứ tưởng là xe cảnh sát, nhưng chiếc xe đó không có đèn nhấp nháy cũng không có còi hụ. Nó bấm còi đuổi theo anh nhưng anh không hiểu tại sao. Bỗng nhiên anh lo sợ bị bọn cướp tấn công. Anh tăng tốc hết cỡ, nhưng kẻ bám theo anh vẫn vượt lên được. Hắn chặn đầu, bắt anh phải dừng lại bên vệ đường. Harry nhảy ra khỏi buồng lái, sẵn sàng hạ gục kẻ chặn đường, chợt nhận ra Luther Caleb, tài xế của Stern, cũng đang nhảy khỏi xe.

– Anh điên à! Harry gào lên.

– Phin phòng làm ơn phứ lỗi, phông Quebert. Phôi phông muốn Phàm phông sợ. Nhưng phông Stern, phông ấy dứt khoát muốn gặp Phông bằng được. Phôi tìm phông mấy ngày nay rồi.

– Ông Stern muốn gặp tôi để làm gì?

Harry run rẩy, chất adrealine sản sinh quá nhiều làm tim anh muốn nổ tung.

– Phôi phông biết gì hết, phưa phông, Luther nói. Nưng phông ấy bảo rằng phoan trọng lắm. Phông ấy đợi phông ở nhà.

Luther nằn nì khiến Harry đành miễn cưỡng chấp nhận đi theo anh ta tới Concord. Màn đêm buông xuống. Họ tới cơ ngơi rộng lớn của Stern. Caleb không hé răng nửa lời, âm thầm dẫn Harry đi sâu vào bên trong ngôi nhà, đến tận cái sân rộng. Elijah Stern trong bộ quần áo mặc nhà, đang ngồi bên bàn uống nước chanh. Ngay khi thấy Harry tới, ông ta liền đứng lên đón tiếp. Rõ ràng có vẻ như trút được gánh nặng khi thấy Harry.

– Trời ơi, anh Harry quý mến, tôi cứ tưởng sẽ không bao giờ tìm được anh! Xin cảm ơn anh đã đến tận đây vào thời điểm như thế này. Tôi gọi điện về nhà anh, tôi còn viết cả thư cho anh. Nhưng anh trốn ở chỗ chết tiệt nào mà kĩ thế?

– Tôi không có mặt trong thành phố! Có chuyện gì quan trọng thể?

– Tôi biết hết! Biết hết! Anh muốn giấu tôi sự thật đúng không?

Harry thấy người mình nhũn ra, vậy là Stern biết chuyện anh với Nola!

– Anh đang nói chuyện gì vậy? Harry lúng búng nhằm kéo dài thời gian.

– Thì về chuyện ngôi nhà ở Goose Cove chứ còn chuyện gì nữa, trời đất ơi. Sao không nói với tôi là anh sắp phải trả nhà cho tôi vì lí do tiền bạc? Công ty ở Boston vừa thông báo cho tôi biết. Họ bảo anh gọi điện cho họ thỏa thuận mang trả chìa khóa vào ngày mai. Tình hình khẩn cấp thế nên dứt khoát tôi phải nói chuyện với anh ngay! Tôi thấy anh đi thì đáng tiếc quá. Tôi quả thực không cần đến số tiền cho thuê nhà, tôi lại còn có ý muốn hỗ trợ dự án viết sách của anh. Tôi muốn anh ở lại Goose Cove cho đến khi anh hoàn thành cuốn sách, anh thấy thế nào? Anh có nói với tôi nơi đó mang lại cho anh cảm hứng, thế thì sao lại phải đi? Tôi thu xếp xong xuôi với công ty môi giới rồi. Tôi rất yêu nghệ thuật và văn hóa: nếu như anh cảm thấy thoải mái, thì cứ ở lại đó thêm vài tháng nữa! Tôi sẽ rất tự hào khi có thể đóng góp gì đó cho sự hình thành một cuốn tiểu thuyết lớn. Đừng từ chối tôi, tôi không quen biết nhiều nhà văn. Tôi hoàn toàn thành tâm muốn giúp.

Harry đổ sụp xuống chiếc ghế tựa, thở hắt ra nhẹ nhõm. Anh chấp thuận ngay lời đề nghị của Elijah Stern. Đây là cơ hội hiếm có ngoài sự mong đợi: có thể ở lại Goove Cove thêm vài tháng nữa, có thể hoàn thành cuốn đại tiểu thuyết nhờ vào nguồn cảm hứng từ Nola. Nếu anh chỉ sống giản dị, lại không còn phải lo trả tiền thuê nhà, thì anh có thể chi trả được sinh hoạt phí. Anh còn ngồi lại trên sân thêm lúc nữa với Stern để trò chuyện về văn chương, nhất là để tỏ ra lịch sự với người giúp đỡ mình còn thực ra, ước muốn duy nhất của anh lúc này là về Aurora ngay lập tức để gặp Nola, và thông báo cho nàng biết anh đã tìm được giải pháp. Rồi anh lại nghĩ, có thể nàng đã tới Goose Cove. Không biết nàng có thấy cửa khóa? Liệu nàng có phát hiện ra anh bỏ trốn và sẵn sàng bỏ rơi nàng? Anh thấy bụng mình quặn đau. Ngay khi tìm ra một cái cớ hợp lý, anh vội cáo từ, phóng xe hết tốc lực về Goose Cove. Anh vội vàng mở lại tất cả cửa nhà, cửa sổ, cửa chớp, đường nước, đường điện, đường gaz; sắp xếp đồ đạc vào vị trí cũ và xóa hết các dấu vết của cuộc bỏ trốn vừa rồi. Nola phải không bao giờ được biết. Nola, tiên nữ của anh. Nàng thơ của anh. Không có nàng, anh sẽ không thể làm được bất kì điều gì.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.