Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Nola Kellergan là ai? Đó là câu hỏi mà tôi cũng định hỏi Harry khi tôi quay trở lại thăm ông ở nhà tù. Sắc mặt Harry không được tốt cho lắm. Ông có vẻ rất lo lắng vì những thứ trong ngăn để đồ của mình ở phòng tập thể hình.

– Anh tìm thấy hết chứ? Còn chưa kịp chào nhau thì ông đã hỏi ngay.

– Vâng, thấy hết.

– Rồi anh đã đốt hết chứ?

– Vâng, đã đốt hết.

– Cả bản thảo chứ?

– Cả bản thảo.

– Tại sao anh lại không báo cho tôi biết? Tôi lo đến chết mất! Thế hai ngày vừa rồi, anh ở đâu?

– Em bận điều tra. Thầy Harry, tại sao cái hộp đó lại được cất trong tủ đựng đồ ở phòng tập?

– Tôi biết là anh thấy điều này hơi bất thường… Sau chuyến thăm của anh tới Aurora vào tháng Ba, tôi sợ có ai đó nữa thấy chiếc hộp. Tôi nghĩ bất kì ai cũng có thể thấy nó, chẳng hạn như một vị khách tò mò hay người giúp việc. Tôi cho rằng cất giấu các kỉ niệm của tôi ở chỗ khác sẽ là cẩn trọng hơn.

– Thầy giấu chúng đi à? Nhưng điều đó biến thầy thành tội phạm. Còn tập bản thảo… đó chính là bản thảo của cuốn Nguồn gốc cái xấu xa phải không ạ?

– Đúng vậy. Đó là bản đầu tiên.

– Em cũng nhận ra nội dung. Bên ngoài không có tựa đề.

– Tôi lấy tựa đề sau khi chuyện đó xảy ra.

– Ý thầy là sau khi Nola mất tích?

– Đúng vậy. Thôi đừng nói về bản thảo đó nữa, Marcus. Nó thật đáng nguyền rủa, nó chỉ mang đến cho tôi những nỗi bất hạnh, bằng chứng đó: Nola đã chết còn tôi thì ở tù.

Chúng tôi nhìn nhau giây lát. Tôi để lên bàn chiếc túi nhựa bên trong có gói bưu kiện tôi vừa nhận được.

– Cái gì vậy? Harry hỏi.

Tôi không trả lời, mở túi lấy ra chiếc máy chạy đĩa nhỏ có cắm micro cho phép ghi âm. Tôi đặt trước mặt Harry.

– Marcus, mẹ kiếp, anh làm cái trò gì thế? Đừng có nói là anh giữ cái máy quỷ quái này đấy nhé…

– Tất nhiên chứ thầy Harry, em luôn gìn giữ nó rất cẩn thận.

– Làm ơn cất đi cho tôi nhờ.

– Đừng tỏ thái độ khó chịu như vậy thầy Harry…

– Nhưng anh muốn làm cái mẹ gì với cái máy quỷ quái này?

– Em muốn thầy nói với em về Nola, về Aurora, về tất cả. Về mùa hè năm 1975, về cuốn sách của thầy. Em cần biết. Sự thật phải được giấu ở đâu đó.

Thầy Harry cười buồn bã. Tôi bật máy ghi âm và để cho ông nói. Cảnh tượng thật đẹp: giữa nhà giam, ở chính nơi thăm tù nhân, cạnh những bộ bàn ghế bằng nhựa, những người chồng gặp vợ, những người cha gặp con cái, tôi gặp người thầy của mình để nghe ông kể toàn bộ chuyện riêng.

Tối hôm đó, trên đường trở về Aurora, tôi ăn cơm sớm. Sau đó, vì không muốn về luôn Goove Cove để chịu cảnh một thân một mình trong căn nhà rộng trống trải, tôi lái xe chạy dọc theo bờ biển. Ngày tàn dần, mặt đại dương sáng lấp lánh: khung cảnh thật diệu kì. Tôi đi qua nhà nghỉ Sea Side, qua khu rừng Side Creek, đường Side Creek, Goove Cove, tôi đi qua Aurora rồi đến bãi biển Grand. Tôi xuống xe đi bộ tới tận mép nước, rồi ngồi xuống những viên đá cuội tận hưởng cảnh màn đêm thanh bình đang dần buông. Ánh sáng ở Aurora nhảy nhót từ xa trong ngàn tia lấp lánh của những đợt sóng; chim mòng biển hét lên những tiếng chói tai, những chú họa mi hát ngọt ngào trong những bụi cây xung quanh, tôi còn nghe thấy những tiếng còi của ngọn hải đăng. Tôi bật máy ghi âm, giọng Harry vang lên trong bóng tối:

Anh biết bãi tắm Grand chứ Marcus? Đấy là bãi biển đầu tiên của thành phố Aurora khi tôi đến từ Massachusetts. Thỉnh thoảng tôi đến đó khi hoàng hôn buông xuống để ngắm nhìn ánh sáng thành phố. Tôi nghĩ đến tất cả những điều xảy ra từ ba mươi năm nay. Bãi biển này chính là nơi tôi dừng chân vào ngày tôi đến Aurora. Đó là ngày 20 tháng Năm năm 1975. Lúc ấy tôi ba mươi tư tuổi. Tôi từ New York tới, và vừa mới quyết định tự tay nắm lấy số phận mình: tôi đã trút bỏ tất cả, bỏ dạy Văn, gom toàn bộ số tiền tiết kiệm được quyết thử vận may để trở thành nhà văn: tự cách li mình ở New England để viết cuốn tiểu thuyết mà tôi hằng mơ ước.

Mới đầu tôi định thuê nhà ở Maine, nhưng một nhân viên bất động sản ở Boston đã thuyết phục tôi thử lựa chọn Aurora. Anh ta kể cho tôi nghe về một ngôi nhà như trong mộng hoàn toàn phù hợp với cái tôi đang tìm kiếm: đó chính là Goose Cove. Vào đúng giây phút tôi đặt chân tới trước ngôi nhà này, tôi đã phải lòng nó ngay lập tức. Đây chính là nơi mà tôi cần: một nơi ở tách biệt yên tĩnh, hoang dại, nhưng cũng không phải là hoàn toàn biệt lập, vì chỉ cách Aurora có mấy dặm thôi. Vả lại tôi cũng vô cùng thích thành phố Aurora. Cuộc sống ở đây có vẻ rất nhẹ nhàng, trẻ con chơi đùa trên đường phố hoàn toàn vô lo, tỉ lệ tội phạm hoàn toàn không tồn tại; đó là một nơi đẹp như trong tranh. Ngôi nhà ở Goose Cove vượt xa khả năng chi trả của tôi nhưng công ty tư vấn bất động sản chấp nhận cho tôi trả làm hai đợt. Tôi tính rằng nếu không tiêu hoang phí quá, tôi vẫn sẽ có thể sống được. Hơn nữa, tôi có linh cảm rất lành, có cảm giác mình chọn đúng. Tôi đã không nhầm, bởi vì quyết định này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi: cuốn sách tôi viết mùa hè năm đó giúp tôi trở thành người giàu có và nổi tiếng.

Tôi cho rằng, điều khiến tôi thích thú đến thế ở Aurora chính là cái vị thế mà tôi đã nhanh chóng được hưởng: ở New York, tôi chỉ là một thầy giáo cấp ba, một nhà văn vô danh, nhưng ở Aurora, tôi là Harry Quebert, nhà văn từ New York về để viết tiểu thuyết. Anh biết đấy, Marcus, lại là câu chuyện về “Siêu Nhân”, giống như anh lúc ở trường cấp ba vậy và chính anh cũng đã rất hài lòng khi có thể làm biến đổi mối quan hệ tương quan giữa bản thân mình với những người khác để tỏa sáng: chính điều này cũng xảy ra với tôi khi ở Aurora. Tôi là người tự tin, lịch thiệp, trẻ khỏe, vạm vỡ, đẹp trai và có học thức, hơn nữa lại còn sống trong dinh thự đẹp như mộng ở Goose Cove. Dân tình ở Aurora, dù không biết tên tôi, nhưng căn cứ vào cơ ngơi tôi ở, phong cách sống và thái độ của tôi, thì nghĩ rằng tôi là người thành công trong cuộc sống. Không phải cần thêm gì nữa để dân chúng ở đây nghĩ tôi là siêu sao New York: rồi ngày một ngày hai tôi nhanh chóng trở thành người có tên tuổi. Chính ở Aurora mà tôi trở thành nhà văn được kính trọng ở New York! Tôi cung cấp cho thư viện thành phố vài cuốn truyện đầu tiên của tôi vẫn còn giữ, và anh biết không, cái mớ giấy đáng thương từng bị cả New York coi thường thì ở Aurora đã thổi bùng lên những say mê. Đó là năm 1975, một thành phố bé tí tẹo của bang New Hampshire, đang nỗ lực tìm ra một điều gì đó đáng tự hào để khẳng định sự tồn tại của mình, thì vào thời kì đó, trước khi có internet và công nghệ thông tin hiện đại, đã tìm ra ở tôi một ngôi sao mà nó hằng mong ước.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.