Lão Bát không hề động lòng, ngay trước mặt vị lão nhân kia, cô giếc chết cháu trai ông ta.
Ngoại trừ người đó, cô không giếc thêm bất kỳ ai khác.
Sau vụ đó, danh tiếng của cô vang xa, người muốn tìm cô nhiều vô kể, nhưng phần lớn các đơn đặt hàng cô đều không nhận. Vị lão gia chủ kia rốt cuộc cũng không phái người truy sát cô.
Trên đời này, công đạo mà ai cũng công nhận chính là: có thù báo thù, có oán báo oán.
Tuy nhiên sau đó Lão Bát giếc một tên tà đạo, huynh đệ thân thích của tên đó truy sát cô khắp nơi, dần dần tin tức về cô cũng ít đi.
Hai người đều không động thủ, nghe động tĩnh đằng xa, Chu Phi Bành rốt cuộc cũng sốt ruột hơn.
"Ngươi là sát thủ cơ mà? Sao lại nhận cái đơn bảo vệ người thế này?"
"Ta là thích khách, ngươi mới là sát thủ." Nói xong câu này, Lão Bát hỏi lại: “Sao ngươi lại chạy tới đây? Ai thuê ngươi giếc Khổng thần y?"
"Ngươi biết quy tắc của sát thủ mà, ta sẽ không tiết lộ thông tin người thuê."
"Vậy bây giờ ngươi muốn đánh không?"
Chu Phi Bành càng thêm nôn nóng. Nếu đánh thắng được thì hắn còn đứng đây nói nhảm với cô làm gì? Hắn đã sớm đánh chết cô rồi xông vào giếc tên lang trung họ Khổng kia rồi.
Không thể kéo dài thêm được nữa.
Chu Phi Bành nghĩ, đã không vào được thì dụ người bên trong ra vậy.
Thế là hắn cao giọng hét lớn: "Khổng thần y, có người bỏ ra một vạn lượng bạc mua mạng của ngươi. Thân phận của ngươi người trong giang hồ đều biết cả rồi. Cho dù ngươi trốn được lần này, thì học trò của ngươi, mẹ của ngươi có trốn được ám sát không?"
Khổng Linh Chi đang ngủ, thoạt đầu nghe thấy tiếng người nói bên ngoài, cô lầm bầm một câu "Lục Nhân lại giở chứng" rồi quay người ngủ tiếp. Mãi đến khi nghe thấy câu này, cô bật dậy.
Chuyện gì thế này? Có người muốn ám sát cô?
Cô chỉ là một thầy thuốc, kẻ nào chán sống mà dám đến ám sát cô?
Khổng Linh Chi tức tối leo xuống giường, hét vọng ra ngoài: "Trên đời này không phải ai cũng có người thân bạn bè, nhưng ai rồi cũng sẽ sinh bệnh. Hôm nay ngươi đến giếc ta, có từng nghĩ đến một ngày nào đó ngươi bị bệnh thì tìm ai chữa trị không? Du thần y ư? Ông ấy quanh năm phiêu bạt, muốn tìm được đâu có dễ. Còn ta, ta sẽ luôn ở đây dạy dỗ đệ tử, ai cũng có thể đến tìm ta chữa bệnh."
Chu Phi Bành: Có lý.
Nhất là loại người liếm máu trên lưỡi dao như hắn càng dễ bị thương. Nhỡ đâu ngày nào đó hắn cũng bị đứt kinh mạch thì sao? Lúc đó lại cần vị thần y này chữa trị.
Nhưng mà... hắn đã nhận đơn, tiền cũng cầm rồi...
"Chỉ trách ngươi đắc tội với người ta thôi!"
Khổng Linh Chi: "Nếu ngươi nhất quyết muốn giếc ta, thì vào đây. Lão Bát, cho hắn vào."
Trong phòng cô có trải một dải tấm sắt mạ bạc dưới sàn, hiện giờ cô đang đứng ngay trên đó. Tên kia mà dám bước vào, cô sẽ cho hắn nếm mùi mười vạn vôn điện giật chết tươi.
Chu Phi Bành lập tức do dự.
Hắn cũng từng nghe nói nội lực của người này quỷ dị, nghe đồn chỉ cần lại gần trong vòng ba trượng sẽ bị nội lực của cô ta đánh chết ngay tức khắc.
Nội lực chí dương của cô ta còn bá đạo hơn cả Uông Tử Sơ, người bị nội lực của cô ta đánh chết giống như bị lửa thiêu sống, biến thành một cục than đen thui.
Cuối cùng Chu Phi Bành vẫn thấy cái mạng quan trọng hơn: "Khổng thần y y thuật cao siêu, ta cũng sợ ngày nào đó bị bệnh, lúc ấy lại hối hận vì hôm nay đã giếc thần y. Hôm nay tạm thời cáo biệt, chúng ta sau này còn gặp lại!"
Nói xong hắn chuồn thẳng.
Lão Bát tiếc nuối nhìn theo bóng lưng hắn.
Aizz, trên người Chu Phi Bành có lệnh truy nã, tiền thưởng không ít đâu. Nhưng cô phải bảo vệ Khổng thần y, ai biết được còn sát thủ nào ẩn nấp trong bóng tối hay không.
Không thể trúng kế điệu hổ ly sơn của người khác được.
Lão Bát thầm thở dài.
Nhưng tên này xuất hiện ở gần đây, coi như cũng chứng thực chuyện hắn giếc vợ chồng Tiền lão gia rồi, giúp cô gánh cái nồi này, cũng không thiệt.
Khổng Linh Chi đẩy cửa, thò đầu ra: "Tên sát thủ kia đi chưa?"
"Đi rồi."
"Ồ, hộ viện đâu? Còn ai xông vào nữa không?" Khổng Linh Chi nhìn về phía ký túc xá học sinh: “Sao lại cháy thế kia?"
Lão Bát: "Còn có kẻ phóng hỏa quấy rối để dụ hộ vệ đi. Khổng thần y yên tâm, Cừu Thư bọn họ mà đến mấy tên này cũng không đối phó được thì cũng không xứng nhận Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao của cô."
Mấy người này tuy chưa nói ra, nhưng đều nhắm vào loại thuốc đó.
Lúc này Khổng Linh Chi cũng không ngủ được nữa, cô dứt khoát ngồi xuống bậc cửa: "Vậy đợi bắt hết người rồi chúng ta qua xem bọn trẻ."
Bây giờ thì cô cứ ở yên đây cho lành, ai biết còn kẻ nào muốn giếc cô nữa không.
Lão Bát: "Cô biết ai muốn giếc cô không?"
Khổng Linh Chi: "Chắc là cái Huynh Đệ Minh gì đó. Ta chữa khỏi cho Minh Thắng Thiên, bọn họ cử người đến giếc ta bị ta phản sát, thù này chắc kết rồi."
Cô vỗ vỗ vào chân Lão Bát: "Ngồi xuống nói chuyện chút đi."
Lão Bát không quay đầu lại, vẫn đứng chắn trước mặt cô.
Khổng Linh Chi ngồi không yên: "Vẫn còn à?"
Lão Bát: "Ta cảm nhận được sát khí."
Bầu không khí căng thẳng đó không hề biến mất sau khi Chu Phi Bành rời đi.
Khổng Linh Chi hoàn toàn không cảm nhận được cái gọi là sát khí, cô nhìn quanh, bốn bề tối om.
Lão Bát đợi rất lâu, cho đến khi các hộ viện khác bắt hết những kẻ đột nhập, dập tắt lửa, Tần đại tẩu sắp xếp cho bọn trẻ xong, Lục Nhân vội vã chạy tới tìm cô.
Kẻ đó vẫn chưa đi.
Toàn thân Lão Bát căng cứng như dây đàn.
Lục Nhân cũng nhận ra điều bất thường, hắn dùng thân mình che chắn khe hở trước mặt Khổng Linh Chi, căng thẳng quan sát xung quanh.
Đột nhiên, Lão Bát thở phào: "Đi..."
Lời còn chưa dứt, một bóng đen bất ngờ áp sát. Kẻ đó tránh được dao găm của Lão Bát, né một chưởng của Lục Nhân, lao thẳng vào chộp lấy cổ họng Khổng Linh Chi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nội lực toàn thân Khổng Linh Chi dâng trào, thuận theo da thịt hình thành một luồng sét nổ tung ngay trước mặt cô.
Kẻ kia rụt tay về trong một tư thế vặn vẹo. Lúc này dao găm của Lão Bát lại đâm tới, kẻ đó bị rạch rách một mảng áo nhưng vẫn chạy thoát.
Lão Bát chửi thầm một câu trong lòng.
Cố tình giả vờ bỏ đi, đợi khoảnh khắc cô lơ là bèn bất ngờ ra tay.
Đây không phải loại sát thủ phế vật như Chu Phi Bành.
Lục Nhân thì ngẩn người nhìn lớp nội lực nổ lách tách bao quanh người Khổng Linh Chi.
"Cái này là..."
Khổng Linh Chi: "Chắc là một chiêu thức độc đáo do tiền bối sư môn để lại."
Lục Nhân nháy mắt ra hiệu cho Lão Bát. Lão Bát ngẩn ra một lúc: "Mắt ngươi bị hỏng à? Nháy nháy cái gì?"
Lục Nhân: "Ý ta là muốn nói chuyện riêng với Khổng lang trung, ngươi về chỗ nào thì về đi, có chút mắt nhìn không thế."
Lão Bát lườm hắn một cái: "Cũng không biết ai mới là không có mắt nhìn, nửa đêm nửa hôm tìm người ta nói chuyện."
Nói xong cô quay về phòng bên cạnh.
Lục Nhân vội vàng hỏi: "Chiêu võ công này của cô có nguy hiểm không?"
Hắn nhìn mà thấy sợ.
"Chắc là không đâu." Khổng Linh Chi lúc này đã thu hồi luồng sét, cảm nhận nội lực mạnh lên một chút: “Luyện nội lực lâu như vậy, ta cảm thấy mình mạnh lên rồi."
Lục Nhân thầm nghĩ: Cô luyện cái khỉ gì, có bao giờ thấy cô luyện nội lực đâu.
Nghĩ đến việc người ta phải vất vả luyện tập cả nửa đời người, còn cô chẳng cần làm gì nội lực cũng tự vận chuyển, ăn cơm, đi ngủ, mười hai canh giờ một ngày đều tự xoay chuyển, bất cứ người luyện võ nào biết được cũng phải ghen tị đỏ mắt.
,