Bà cụ họ Phùng gõ cửa hồi lâu mà chẳng thấy bóng dáng ai, trong bụng bốc hỏa sùng sục. Lão Phùng cũng bực bội không kém.
"Giờ tính sao đây? Bọn họ giả chết không chịu ló mặt ra!"
Bà cụ lại gào lên: "Khổng lang trung, cô mau ra đây! Cô giấu cháu gái ta đi đâu rồi?"
Lão Phùng đảo mắt, lập tức nảy ra một ý. Lão ôm lấy mặt, gào lên thảm thiết: "Cháu gái đáng thương của ta ơi! Tự dưng lại bị người ta bắt cóc, giờ sống chết ra sao cũng không biết. Thật chẳng còn thiên lý nữa mà!"
Bà cụ hiểu ngay ý đồ của chồng, bèn ngồi phệt xuống đất, vỗ đùi đánh đét rồi gào khóc ăn vạ.
"Ông trời ơi! Ông mở mắt ra mà xem, có kẻ cướp người giữa ban ngày ban mặt đây này! Đó là cháu gái ruột của ta, đứa trẻ do chính tay ta nuôi nấng, thế mà lại bị người ta cướp đi mất!"
Hàng xóm xung quanh nghe tiếng la ó liền ngó qua bờ tường nói vọng sang: "Chẳng phải cháu gái ông bà đã bái người ta làm sư phụ rồi sao? Ở đây ai mà không biết Khổng lang trung là người tâm thiện. Bọn trẻ vào đó được ăn ngon mặc đẹp, lại còn được dạy đọc sách biết chữ nữa."
Nói thật, nếu không phải con trai thi trượt thì ông chú hàng xóm này cũng đã gửi con mình vào đó rồi. Nhắc đến chuyện này, ông lại nhịn không được, quay sang nhìn thằng con trai đang nghịch bùn với ánh mắt ghét bỏ. Cái thằng ranh con này, con gái nhà người ta còn thi đỗ, cớ sao nó lại thi trượt cơ chứ?
Lão Phùng nghẹn họng một nhịp, nhưng rất nhanh đã vớt vát lại: "Thì... chuyện là ở nhà vừa tìm được cho con bé một mối hôn sự. Con gái nhà ai lớn lên mà chẳng phải gả chồng? Cháu gái ta cũng vậy thôi. Nếu lỡ mất cơ hội lần này, sau này chưa chắc đã tìm được mối nào tốt như thế nữa."
Bà cụ cũng vội vàng hùa theo: "Đúng thế, đây thật sự là một mối hôn sự cực tốt. Nếu không nhờ con bé biết được dăm ba chữ, người ta còn lâu mới để mắt tới."
"Nào ngờ Khổng lang trung lại đem giấu cháu ta đi, nhất quyết không chịu thả người. Nhỡ lỡ mất mối nhân duyên này, chẳng phải là hại cả đời con bé Tam Nguyệt nhà ta sao!"
Lão Phùng lại tiếp lời: "Chúng ta cũng hiểu vì sao Khổng lang trung không muốn thả người. Dù sao thì cháu gái ta cũng ăn nhờ ở đậu nhà cô ấy cả năm trời, mà đến giờ chẳng học được tích sự gì, cũng không giúp ích được việc gì sất. Cô ấy không can tâm thả người cũng là lẽ đương nhiên. Nên chúng ta định bụng đưa cho cô ấy ít tiền, coi như trả tiền học phí một năm qua, vậy mà cô ấy vẫn không chịu ló mặt..."
Bên trong sân, Phùng Tam Nguyệt nghe thấy tổ phụ tổ mẫu bôi nhọ cô giáo của mình như vậy, sốt ruột định xông ra cãi lý.
Lâm Phương Thảo vội kéo cô bé lại, hạ giọng khuyên can: "Đừng ra ngoài! Muội mà bước ra là họ bắt muội đi luôn đấy, đến lúc đó cô giáo cũng không có lý do gì để giữ muội lại đâu."
Dẫu sao đó cũng là tổ phụ tổ mẫu ruột của Phùng Tam Nguyệt, hơn nữa hiện tại vẫn chưa đến ngày tựu trường.
Cùng lúc đó, Phùng Lão Tứ đứng nấp ở gần đó đợi mãi không thấy cháu gái bước ra, trong lòng nóng như lửa đốt. Gã vừa định bước tới giúp sức thì chợt nhìn thấy hai bóng người quen thuộc ở phía xa.
Đó là nhị ca và nhị tẩu của gã!
Thôi hỏng bét! Chẳng hiểu sao hai vợ chồng nhà này lại tìm đến tận đây. Phùng Lão Tứ theo bản năng lập tức rụt người trốn đi.
Khi Phùng Lão Nhị nhìn thấy cha mẹ mình đứng trước cửa nhà họ Khổng, hắn bàng hoàng không dám tin vào mắt mình.
Người vợ bên cạnh lao nhanh như bay tới, giọng the thé gào lên: "Tam Nguyệt đâu? Tam Nguyệt của ta đâu? Các người đem con bé đi đâu rồi?"
Từ trong sân, Phùng Tam Nguyệt gọi vọng ra: "Mẹ!"
Tiếng gọi tuy không lớn nhưng người phụ nữ bên ngoài lập tức nghe thấy.
"Tam Nguyệt?"
"Mẹ ơi!"
Phùng Tam Nguyệt chực mở cửa xông ra. Lâm Phương Thảo thấy mẹ cô bé đã đến cũng buông tay không cản nữa.
Nào ngờ, qua cánh cửa gỗ, người phụ nữ gào lên: "Con không được ra!" Cô ta dùng lưng cản chặt lấy cánh cửa, dứt khoát nói: "Hôm nay cho dù mẹ có chết ở đây, con cũng không được bước ra ngoài! Con cứ ở lại nhà họ Khổng, đợi đến mùng một tháng ba khai giảng thì đi học! Từ nay về sau, có được nghỉ phép cũng đừng về nhà nữa!"
Phùng Lão Nhị cũng lao tới, đứng kề vai sát cánh cùng vợ chắn ngang trước cổng lớn.
Lão Phùng tức đến dậm chân bình bịch, còn bà cụ thì nhịn không nổi liền chửi đổng: "Hai cái thứ bất hiếu các người lại dạy ra một đứa càng bất hiếu hơn!"
Phùng Lão Nhị đột nhiên khàn giọng gầm lên: "Chúng ta đã ra riêng rồi! Nửa đời sau của hai người sẽ do Lão Tứ phụng dưỡng, trên khế ước phân gia đã viết rành rành ra đó! Các người sống với Lão Tứ, ta không cần phải lo chuyện dưỡng lão nữa, thế nên đừng hòng mà bán con gái ta!"
"Lão Nhị..." Thấy con trai thứ xưa nay hiền lành bỗng trở nên hung tợn, hai ông bà già đều giật mình hoảng sợ: “Ngươi điên rồi sao? Bọn ta là cha mẹ ngươi đấy! Mày vì một con ranh con... mà ngay cả cha mẹ cũng không cần nữa à?"
Phùng Lão Nhị rưng rưng: "Nó không phải là ranh con, nó là giọt máu duy nhất của con! Hai người muốn bán nó thì cứ bước qua xác con trước đi! Mạng này là do cha mẹ ban cho, nếu cha mẹ muốn giếc thì con xin đành chịu, nhưng con gái con không nợ nần gì hai người cả!"
"Ai thèm giếc nó? Bọn ta là đang tìm cho nó một mối hôn sự tốt..." Bà cụ đang nói dở thì im bặt, bởi lẽ ánh mắt của cô con dâu nhìn bà ta lúc này chứa đầy sự thù hận, tựa như đang cợt nhả một trò hề.
"Nếu thực sự là mối hôn sự tốt, những người làm cha làm mẹ như chúng ta lại phải cản trở sao?"
Hàng xóm xung quanh không ngờ sự việc lại có cú lội ngược dòng thế này. Người thì ghé mắt qua khe cửa, kẻ thì dứt khoát mở toang cổng, bốc một nắm đậu phộng vừa cắn vừa xem kịch vui.
Mấy người phụ nữ chơi thân với nhau còn chụm đầu lại xì xầm to nhỏ: "Đúng thế thật, nếu là hôn sự tốt thì cha mẹ con bé đã chẳng sống chết cản lại như thế, ngay cả cô giáo của nó cũng không cho bắt người."
"Bà không nghe thấy họ nói à? Bọn họ định bán đứa trẻ đi đấy! Thật là tạo nghiệp mà! Cháu gái đang yên đang lành được đi theo Khổng lang trung học hành, lại chẳng tốn cơm nhà, cớ sao cứ nhất quyết đòi bán con bé đi cơ chứ."
"Ta từng gặp con bé đó rồi, trắng trẻo, ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm. Chẳng biết bọn họ định bán nó đi đến xó xỉnh nào nữa."
...
Nghe tiếng hàng xóm bàn tán xôn xao, lại thấy vẻ mặt đầy căm hận và kiên quyết của vợ chồng nhị ca, Phùng Lão Tứ biết tỏng hôm nay cha mẹ chẳng thể nào đòi được người.
Khổ nỗi bên quản gia lại hối thúc quá gắt gao, lỡ mất dịp này chưa chắc đã tìm được cơ hội khác. Cha mẹ gã đâu thể ngày nào cũng đến đây làm loạn, lại còn bị vợ chồng nhị ca cản đường...
Gã bực dọc dậm chân một cái, quay đầu đi thẳng đến nhà họ Vương.
Ngoài miệng thì leo lẻo nói là giới thiệu hôn sự tốt cho cháu gái, lấy chồng là người có học thức đồ này nọ, nhưng thực chất kẻ muốn mua Tam Nguyệt lại là Vương lão gia.
Vương lão gia là một tú tài, năm sau gã cũng sẽ lên kinh ứng thí. Lão gia đã hứa hẹn sẽ chỉ điểm cho gã, lại còn cho không ít bạc trắng. Không những thế, đây còn là cơ hội để gã bám váy nhà họ Vương, tiện tay tống khứ luôn đứa cháu gái lúc nào cũng chướng mắt và hay châm chọc mình đi chỗ khác. Quả là một mũi tên trúng nhiều đích!
Lão Tứ mò đến cửa sau nhà họ Vương, gõ cửa xin gặp quản gia. Rất nhanh, tên quản gia đã ra mặt, dẫn gã đến một căn phòng ở sương sảnh.
"Người đâu? Sao lại đến có một mình thế này?"
Phùng Lão Tứ vờ vịt than vãn: "Cha mẹ ta đến đòi người rồi, ai ngờ vợ chồng nhị ca ta cứng đầu cứng cổ quá, sống chết chặn ở cửa không cho vào. Ngài xem, liệu có thể xin Vương lão gia đích thân ra mặt một chuyến được không? Với thể diện của lão gia, ngài ấy mà tới đòi người thì đố ai dám cản!"
Tên quản gia nghe xong liền bật cười khinh khỉnh.
"Chỉ là một con nha hoàn thông phòng, đến thân phận thiếp thất còn chẳng bằng, mà cũng xứng để lão gia nhà ta đích thân đi đòi người sao? Phùng Lão Tứ, ta không cần biết ngươi dùng cách nào, trong vòng ba ngày nếu không đem được người tới đây, sang năm ngươi đừng hòng vác mặt đi thi nữa."
Giọng tên quản gia lạnh lẽo, sặc mùi đe dọa: "Lỡ như ngươi đi đứng không cẩn thận bị ai đó đánh gãy tay gãy chân, thì sau này đừng mong gì đến tiền đồ nữa."
Phùng Lão Tứ sợ toát mồ hôi hột.
"Quản gia... xin ngài châm chước cho, ta nhất định sẽ nghĩ cách. Nhưng ba ngày thì ngắn quá, vợ chồng nhị ca ta thực sự rất khó nhằn..."
"Đó là việc của ngươi." Tên quản gia hừ lạnh: "Không còn việc gì thì mau chóng đem người tới đi, ta không có rảnh rỗi mà đứng đây tán dóc với ngươi đâu."
Nói xong, hắn bèn đuổi Phùng Lão Tứ ra ngoài, rồi quay gót đi bẩm báo với lão gia nhà mình.
,