Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 314: Kỳ Thi Cuối Năm

❊ ❊ ❊

Sau này thấy Dương Bích thích quả cầu này, huynh trưởng đã bỏ tiền nhờ võ sư làm riêng cho cô một quả để chơi.

"Đại ca."

"Ừ, muội muội, ta có chuyện muốn nói với muội." Dương Tú tài cân nhắc từ ngữ: “Hiện giờ trời càng ngày càng lạnh, vết thương của muội cũng đã khỏi hẳn, ta nghĩ đã đến lúc đưa muội về nhà rồi."

Dương Bích sững sờ, ánh mắt lộ rõ vẻ không nỡ: "Về nhanh vậy sao? Muội thấy trời cũng chưa lạnh lắm, nghe bọn trẻ bảo đến cuối năm mới được nghỉ, hay là đợi đến lúc nghỉ lễ muội hẵng về?"

Trong lòng Dương Chu tú tàia xót: "Cha mẹ viết thư cho Khổng thần y hỏi thăm tình hình của muội, hai người lo lắng cho muội lắm."

Sự thất vọng hiện rõ trên mặt Dương Bích, nhưng cô vốn quen thói "nghe lời hiểu chuyện", nên trả lời: "Vậy hôm nào muội đi? Biểu đệ còn ở trên trấn không? Muội có cần về cùng đệ ấy không?"

Cô nhớ lại lời cha mẹ nói trước khi đi, lần này trở về, chắc là cô sẽ được gả cho biểu đệ.

Dương Tú tài trả lời: "Nhà biểu đệ có việc nên đã về trước rồi. Khổng thần y nói có thể để hộ vệ trên núi hộ tống muội về, hộ vệ cũng là nữ tử, tiện đường chăm sóc."

"Vâng."

Dương Bích quay người về phòng thu dọn hành lý, tay lại mân mê quả cầu tre, về nhà rồi chắc là không được chơi nữa.

...

Ngày rời đi, Dương Bích ngồi trong xe ngựa cứ ngoái đầu nhìn lại mãi, ánh mắt tràn đầy luyến tiếc. Dương Tú tài xin nghỉ phép để tiễn cô đến tận trấn trên.

Thấy muội muội cứ buồn rầu ủ rũ, hắn đột nhiên nói: "Muội muội, còn một việc nữa, muội có thể suy nghĩ xem. Sang năm thư viện sẽ tuyển thêm giáo viên, nữ tử cũng có thể tham gia thi tuyển, nếu đỗ thì được ở lại làm giáo viên. Chỉ là yêu cầu về học vấn hơi cao, nếu muội muốn thì về nhà chịu khó đọc sách thêm."

"Thật sao huynh?" Dương Bích thoạt tiên mừng rỡ, nhưng rất nhanh lại xìu xuống: “Muội chắc chắn không thi đỗ đâu, rất nhiều học sinh ở đây còn biết nhiều hơn muội."

"Dù sao cũng là một cơ hội."

Dương Tú tài không nói ra chuyện đến lúc đó hắn sẽ xin từ chức, giống như lời Chu Tú tài đã nói.

Hắn dù không dạy học thì vẫn còn đường khác để đi, nhưng muội muội chỉ có duy nhất cơ hội này.

...

Học sinh rất nhanh đã được sử dụng bảng đen và phấn viết tự chế, tất nhiên là để cho giáo viên dùng.

Chu Tú tài không quen viết phấn, phải lén tập luyện mấy ngày trời để chữ viết đẹp hơn, rồi mới dám cầm phấn viết lên bảng.

Dù vậy, tối nào về ông cũng chong đèn luyện tập thêm.

Làm thầy giáo, chữ viết dù ở đâu cũng phải đủ đẹp, tuyệt đối không thể để đám học trò mới nhập học vượt mặt được, mất mặt lắm.

Lại qua một thời gian, trong giang hồ lan truyền tin tức về Minh Thắng Thiên và Huynh Đệ Minh.

Nghe đâu Minh Thắng Thiên đã mời đến rất nhiều kẻ thù của Huynh Đệ Minh. Không chỉ vậy, hắn còn mời cả Võ lâm minh chủ tới, lôi hết những việc ác mà Huynh Đệ Minh làm bao năm qua ra vạch trần trước mặt mọi người.

Sau đó là có thù báo thù, có oán báo oán.

Kẻ nào thạo tin một chút đều biết rõ ai là người cung cấp tin tức cho hắn. Với những chuyện Huynh Đệ Minh đã làm, một người quanh năm sống trên đảo như Minh Thắng Thiên sao có thể nắm rõ tường tận đến thế.

Chi tiết sự việc tỉ mỉ, bằng chứng xác thực khiến người ta một lần nữa phải trố mắt trước năng lực của Lục Nhân.

Chẳng trách năm xưa hắn có thể đào bới ra chuyện Tần chưởng môn bị "mượn giống" hai lần.

Đằng sau con người này có khi ẩn chứa cả một tổ chức tình báo khổng lồ.

Xong việc, Lục Nhân đi dạo quanh vùng mua ít đặc sản. Nơi này nổi tiếng về trà, người khác mua từng lạng, hắn mua hẳn theo cân, loại nào thấy ngon là quất luôn hai cân.

Lúc Nghiêm minh chủ tìm đến, hắn đang đóng gói hành lý. Ngoài đặc sản tự mua, còn có đủ loại cá khô mà Minh Thắng Thiên mang từ đảo về, vừa tanh vừa hôi. Hắn sợ ám mùi vào trà nên phải bọc giấy dầu tầng tầng lớp lớp.

"Lục Nhân."

Lục Nhân đầu cũng không ngẩng lên.

"Ta có việc muốn nhờ ngươi nghe ngóng giúp, nếu ngươi tìm được tung tích người này, giá cả tùy ngươi ra."

"Ta đâu phải lái buôn tin tức giang hồ, ông đi tìm Cái Bang ấy."

Nghiêm minh chủ: "Nếu Cái Bang tra ra được thì ta đã không tìm đến ngươi."

"Vậy ông đi tìm Lục Đường đi."

"Ta nghi ngờ người đó đang ở trong Lục Đường."

Lục Nhân quay đầu lại: "Người ở Lục Đường thì ông cứ đến đòi người là xong, tốt xấu gì cũng là Võ lâm minh chủ, họ phải nể mặt ông chứ."

"Ta đã hỏi rồi, nhưng Lục Đường nói không biết người này."

"Cả Lục Đường và Cái Bang đều không biết, làm sao ta biết được?"

Ý của Nghiêm minh chủ rất rõ ràng: Ngươi ngay cả chuyện thâm cung bí sử của Huynh Đệ Minh còn tra ra rõ mồn một, còn dám bảo không có tổ chức? Chuyện đó đâu phải sức một người làm được.

Hồi trước khi Lục Nhân phanh phui chuyện của ông ta, Độc Nương và Tần chưởng môn, ông ta đã nghi ngờ rồi, chỉ là lúc đó bận rộn dỗ dành Tần chưởng môn nên chưa nhắc tới.

Lục Nhân xua tay: "Ta chẳng biết gì sất, sắp tết đến nơi rồi, bận tối mắt tối mũi, rảnh đâu mà lo chuyện bao đồng. Huống hồ một Võ lâm minh chủ như ông còn không tìm ra, ta tìm kiểu gì."

Nghiêm minh chủ sa sầm mặt mày: "Đừng quên ngươi nợ ta một lần."

"Ông còn nợ Tần chưởng môn đấy, mà Tần chưởng môn lại nợ ta, coi như hòa."

"Ta có thể giúp Khổng thần y một chút việc."

"Thôi xin! Ông ngàn vạn lần đừng có giúp. Ta đang đợi xem khi nào có kẻ chọc giận cô ấy, để cô ấy nổi điên lên không thèm dạy học, không thèm chữa bệnh cứu người nữa, trực tiếp cùng ta phiêu bạt giang hồ đây này!"

Nghiêm minh chủ: "..."

Cuối cùng, ông ta đành phải đưa ra một con bài chưa khiến Lục Nhân động lòng.

...

Lục Nhân trở về tay xách nách mang, vừa thấy Khổng Linh Chi đã nôn nóng đưa đồ cho cô: "Đây là trà ngon ta đặc biệt mua về, còn có cá khô Minh Thắng Thiên nhờ ta mang cho cô. Ta thấy mấy cái cá khô này chẳng ngon lành gì, vừa tanh vừa hôi... nhưng nếu cô thích thì ta viết thư bảo hắn gửi thêm ít nữa. Cô là ân nhân cứu mạng của hắn, không cần khách sáo."

Hắn bồi thêm một câu: "Cô cũng là ân nhân cứu mạng của ta, cũng đừng khách sáo với ta."

"Huynh đi đường vất vả rồi, đúng lúc ta đang cùng học sinh làm giá đỗ, lát nữa huynh nếm thử xem."

"Giá đỗ?"

"À, còn gọi là hoàng quyển, hoặc ngỗng vàng đậu sinh. Ta dùng đậu nành để ủ, mấy hôm nữa thử làm bằng đậu xanh xem sao."

"Được!"

Lục Nhân đi rửa mặt mũi chân tay trước. Nhà bếp khi nấu cơm luôn tiện thể đun rất nhiều nước nóng để giáo viên và học sinh dùng.

Nhà bếp mỗi ngày cần một lượng củi lớn, trời lạnh rồi còn cần thêm than củi để sưởi ấm, vì thế mấy hôm trước Khổng Linh Chi đã đặt mua rất nhiều củi và than từ các thôn lân cận.

Mở thư viện này ra cũng kéo theo kinh tế cả vùng phát triển, người trong thôn kiếm được tiền từ chỗ cô, lại tiêu tiền mua sắm thứ khác, khiến việc buôn bán trên trấn cũng khấm khá hơn.

...

Hai người cùng bước vào nhà ăn, lấy cơm. Bữa trưa hôm nay có món giá đỗ xào thịt và mắm thịt chưng đậm đà.

Giá đỗ thanh mát, mắm thịt thơm lừng đưa cơm, đặc biệt giá đỗ lại do chính tay học sinh làm ra nên ăn càng thấy ngon miệng.

Học sinh nhìn thấy Lục Nhân bèn ríu rít chào: "Thầy Lục, cuối cùng thầy cũng về rồi."

Lục Nhân cười sảng khoái: "Ừ, thầy đi có chút việc."

"Thầy Lục, đây là giá đỗ bọn con tự ủ đấy, thầy ăn thử xem có ngon không."

Lũ trẻ vui vẻ vô cùng.

Chúng thích thầy Lục nhất vì thầy luôn nghĩ ra đủ trò chơi thú vị.

Tiếc thay, niềm vui chẳng tày gang, chúng nhận được một tin sét đánh ngang tai: Cuối năm phải thi cử. Kết quả kỳ thi này sẽ quyết định xem sang năm chúng có được lên lớp Bính hay không. Nếu thi trượt sẽ bị lưu ban, phải học lại lớp Đinh cùng với đám học sinh mới.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.