May mà lúc này Phùng Tam Nguyệt vẫn đang ở sân sau giúp Lâm Phương Thảo nấu cơm.
Khổng Linh Chi: "Hai vị muốn tìm ai?"
"Cháu gái ta Phùng Tam Nguyệt! Cô giả vờ cái gì? Nó chẳng phải là đệ tử của cô sao?"
Khổng Linh Chi: "Muốn tìm cháu gái thì chạy đến chỗ ta làm gì? Giờ này học sinh được nghỉ cả rồi."
Hai người nhìn nhau: "Phùng Tam Nguyệt không ở chỗ cô?"
Khổng Linh Chi: "Ai bảo với ông bà là em ấy ở chỗ ta? Sau khi nghỉ lễ, hôm mùng Sáu Tết đám học trò có đến chúc Tết ta, sau đó ta chưa gặp lại lần nào."
Bà cụ lập tức nghi ngờ, chẳng lẽ không ở đây thật?
Nhưng quản gia nhà họ Vương nói ý là con bé đang ở đây mà.
Ông lão sa sầm mặt: "Khổng lang trung, cô đừng có lừa chúng ta, có người tận mắt nhìn thấy cháu gái ta ở chỗ cô đấy."
"Ai nói thì ông đi tìm người đó mà hỏi." Khổng Linh Chi mất kiên nhẫn: “Chỗ ta chỉ khám bệnh, không khám bệnh thì mời về cho."
Ông lão nháy mắt ra hiệu cho vợ, bà cụ bất ngờ lao tới định túm áo Khổng Linh Chi.
Khổng Linh Chi: "Áo này của ta một trăm lạng bạc một tấm đấy, bà mà làm rách..."
Bà cụ khựng lại: "Cô giao cháu gái ta ra đây, không thì hôm nay ta không đi đâu hết."
Khổng Linh Chi: "Được lắm! Ta cứ thắc mắc sao ông bà tự nhiên chạy đến chỗ ta tìm cháu, hóa ra là cố tình gây sự!"
Cô trở tay nắm lấy cổ tay bà cụ: "Người đâu! Sang huyện nha báo một tiếng, bảo có người đến hiệu thuốc của ta gây sự."
"Ai gây sự?" Bà cụ hoảng hốt giật tay ra, theo bản năng lùi lại mấy bước.
Tiếng hô của Khổng Linh Chi đánh động hàng xóm xung quanh.
"Khổng lang trung, có chuyện gì thế?"
"Có người đến gây sự, giúp ta sang huyện nha mời hai vị sai nha đến đây..."
Hai ông bà già nghe thế sợ quá chạy mất dép.
Chạy đến góc đường gần đó, Phùng lão tứ đang đợi sẵn.
"Cha, mẹ, sao hai người lại ra đây? Tam Nguyệt đâu?"
Bà cụ: "Cô ta bảo Tam Nguyệt không ở đó."
"Sao có thể, quản gia nhà họ Vương bảo con bé ở chỗ cô ta mà. Bảo cô ta giao người ra, mẹ là tổ mẫu ruột của Tam Nguyệt, cô ta có lý do gì mà không giao người cho chúng ta?"
Môi bà cụ run run: "Cô ta bảo chúng ta gây sự, đòi gọi sai nha đến bắt..."
"Mẹ nghe cô ta dọa làm gì, cô ta dựa vào đâu mà bắt mẹ? Mẹ, mẹ đừng sợ, cứ làm ầm ĩ lên, cô ta không giao người thì mẹ làm cho cô ta không buôn bán gì được nữa. Dù sai nha có đến thì chúng ta cũng có lý, chúng ta là người thân của Tam Nguyệt, cô ta dựa vào đâu mà không giao đứa bé cho chúng ta."
Chỗ mấy người đứng nói chuyện chính là trước cửa viện mà các học sinh khác thuê trọ.
Những lời bàn tán công khai như vậy, đám trẻ nghe thấy hết.
Trương Bàn Bàn thì thầm bảo đứa chạy nhanh nhất đi báo tin cho cô giáo, mấy đứa còn lại ở gần đó canh chừng, nghe ngóng xem bọn họ định làm gì.
Bên kia, hai người vừa đi khỏi, Khổng Linh Chi không nói hai lời đóng sập cửa lại, cả cửa trước cửa sau đều cài then kỹ càng.
Sau đó quay lại sân sau. Phùng Tam Nguyệt nãy giờ nghe thấy động tĩnh, lúc này run như cầy sấy.
"Thưa cô, hình như con nghe thấy tiếng tổ mẫu."
"Ừ, họ đến tìm con, bảo cô giao con ra."
Phùng Tam Nguyệt định quỳ xuống xin cô giáo, nhưng bị Lâm Phương Thảo giữ lại.
"Quỳ cái gì, có cô giáo con ở đây, họ đừng hòng đưa con đi."
"Đúng vậy, tiếp theo dù họ có đập cửa thế nào chúng ta cũng không ra." Khổng Linh Chi nói rồi thuận tay lấy một cái bình sứ đổ ít nước vào, đặt ngay sát cửa lớn.
Lâm Phương Thảo: “Làm thế để làm gì?"
Khổng Linh Chi: "Nếu họ phá cửa thì càng tốt, trong bình này chứa thần dược con vất vả luyện chế ba năm mới được, chữa bách bệnh, một bình giá một nghìn lạng bạc."
Lâm Phương Thảo: Mẹ tận mắt thấy con múc nước từ chum ra mà!
Nhưng bà nhanh chóng hiểu ý đồ của con gái, bật cười: "Được!" Bà kéo tay Phùng Tam Nguyệt: “Đừng sợ, cơm sắp chín rồi, lát nữa chúng ta cứ ăn cơm, đọc sách, mặc kệ họ."
Phùng Tam Nguyệt là đệ tử của con gái bà, người ta nói một ngày làm thầy cả đời làm cha, dù có kiện lên huyện nha bà cũng chẳng sợ. Con gái bà giữ đệ tử ở nhà chơi mấy ngày thì có sao đâu.
Trong nhà toàn phụ nữ, cũng chẳng ảnh hưởng đến danh tiết của Phùng Tam Nguyệt, ai bắt bẻ được chứ.
Phùng Tam Nguyệt do dự: "Tổ mẫu con dữ lắm, thưa cô, họ sẽ mắng cô đấy."
Từ bé đến lớn cô bé nghe tổ mẫu chửi mắng người khác không biết bao nhiêu lần rồi.
Đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa, cô bé giật mình run rẩy, theo bản năng nấp sau lưng Lâm Phương Thảo.
"Cô ơi? Là con."
Một cái đầu thò vào từ tường bao, rồi nhảy tót vào sân, động tác khá linh hoạt.
"Cô ơi, con nhìn thấy tổ phụ tổ mẫu và Tứ thúc của Phùng Tam Nguyệt rồi. Họ đang bàn nhau cướp Phùng Tam Nguyệt về, còn bảo nếu cô không giao người thì sẽ làm loạn ở chỗ cô."
Khổng Linh Chi: "Không sao, con về bảo với các bạn là chuyện này cô sẽ giải quyết, bảo mọi người yên tâm ôn bài."
"Vâng ạ!"
"Hai ngày tới đừng qua đây nữa. Nếu họ nhìn thấy các con, giằng co làm các con bị thương thì không hay."
Cô không lo học trò của mình bị thương, lũ trẻ này được ăn ngon uống tốt lại luyện võ cả năm trời, chạy bộ, đá cầu, chơi đủ trò đối kháng, hai ông bà già kia không phải đối thủ của chúng.
Cô chủ yếu sợ đánh người ta bị thương, vừa đuối lý lại vừa phải đền tiền.
Đứa bé nhanh chóng trèo tường ra ngoài, về chỗ trọ, các bạn khác xúm lại hỏi.
"Sao rồi? Cô giáo bảo sao?"
"Cô bảo cô sẽ giải quyết, bảo hai ngày nay chúng mình đừng qua đó."
"Thế thì tốt rồi."
Mọi người nhao nhao bàn tán: "Họ lại đi tìm cô giáo rồi, không biết nhà Phùng Tam Nguyệt xảy ra chuyện gì, tổ phụ tổ mẫu bạn ấy định làm gì nhỉ?"
Vẻ mặt Trương Bàn Bàn lộ rõ sự lo lắng và sợ hãi: "Ta biết, họ định bán Phùng Tam Nguyệt đi đấy!"
"Cái gì?”
“Tại sao chứ?”
“Ta thấy Tứ thúc bạn ấy ăn mặc cũng đàng hoàng, đâu có giống nhà nghèo đến mức phải bán con bán cháu?"
"Hơn nữa Phùng Tam Nguyệt đi học ở thư viện đâu có tốn cơm gạo nhà, bạn ấy biết chữ, sau này kiếm được tiền cho gia đình, tại sao lại bán bạn ấy?"
Trương Bàn Bàn: "Ta đi xem sao."
Cảnh tượng này gợi lại ký ức kinh hoàng thời thơ ấu của cậu, nỗi sợ hãi khắc sâu trong tim.
Cậu nóng lòng muốn biết Phùng Tam Nguyệt thế nào rồi, liệu cô bé có bị ông bà bắt đi bán không.
...
Vợ chồng ông bà Phùng quay lại hiệu thuốc thì thấy cửa đóng then cài, gõ mấy cái cũng chẳng ai thưa.
Bà cụ gọi giật một người hàng xóm vừa đi ra.
"Người nhà này đâu rồi?"
Người hàng xóm chẳng thèm để ý: "Sao ta biết được? Ta có phải người nhà họ Khổng đâu."
"Vừa nãy bà còn nói chuyện với họ Khổng mà, hỏi xem nhà cô ta có chuyện gì."
Bà cụ định đuổi theo hỏi cho ra lẽ thì người ta đã đóng sầm cửa lại.
"Ngươi!" Bà cụ tức điên định đập cửa, Phùng lão đầu ngăn lại: "Đừng chấp người ta, qua gõ cửa đi, cô ta không ra thì chúng ta cứ gõ mãi."
Và rồi họ phát hiện ra, họ cứ gõ mãi, người bên trong cũng quyết không ra.
,