Có người khuyên: "Xưa nay lấy vợ lấy đức, chỉ cần cô ấy dịu dàng hiền thục, dung mạo bình thường thì có sao, cô ấy có gia thế làm chỗ dựa, Vạn huynh tương lai tiền đồ vô lượng."
Lại có người hiến kế: "Nếu huynh thực sự thích mỹ nhân, đợi hai năm nữa cô ấy sinh đích tử rồi nạp hai thiếp thất xinh đẹp là được."
Dương Đình không nhịn được mở miệng, cũng không biết có phải ở trên núi bị "cà khịa" quen rồi hay không mà lời vừa thốt ra đã thấy sai sai.
"Huynh vừa muốn gia thế tốt, có tài tình xứng đôi, lại muốn hiền thục dịu dàng, còn muốn cả xinh đẹp như hoa, ta thấy là huynh đang mơ ngủ thì có! Có cô nương như thế thật, người ta gả vào nhà quyền quý không tốt sao? Vào cung tranh sủng không tốt sao? Cứ phải gả cho huynh à?"
Cả bàn tiệc sững sờ.
Trong đầu ai nấy đều hiện lên một ý nghĩ: Dương Đình gan thật đấy.
Rồi lại nghĩ, hai năm qua hắn ở bên ngoài rốt cuộc đã trải qua những gì, đây đâu giống hắn ngày xưa.
Vạn Tử Hành: "..."
Hắn đỏ mặt: "Ta đâu có ý đó... chỉ là hơi tiếc nuối thôi... Dù cô ấy dung mạo bình thường, ta cũng sẽ đối xử tốt với cô ấy."
Dương Đình nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được: "Thế cô ấy còn phải cảm ơn huynh à, cảm ơn đại ân đại đức của nhà huynh?"
Vạn Tử Hành: "..."
Các bạn hữu: "..."
"Ha ha, Dương huynh nói năng bộc trực, Vạn huynh đừng để bụng, chắc chắn huynh ấy cố ý trêu huynh vui đấy! Ha ha ha!" Trương Kính vội vàng giảng hòa.
Mọi người cũng chuyển chủ đề.
Đợi không khí sôi nổi trở lại, họ gọi ca kỹ vào hát.
Trương Kính lau mồ hôi trên trán, thì thầm hỏi: "Nguyên Mặc, huynh sao thế?"
Hắn với Dương Đình chơi với nhau từ nhỏ, học cùng trường, quan hệ thân thiết nhất, gọi thẳng tên tự của bạn.
Dương Đình: "..."
Hắn cảm giác như mình bị Khổng Sơn trưởng nhập vậy.
Khoảnh khắc đó chẳng nghĩ ngợi gì, lời cứ thế tuôn ra.
Vạn Tử Hành cũng sán lại góc này: "Dương huynh, nếu ta có gì sai sót, huynh cứ nói thẳng."
Dương Đình nghĩ ngợi: "Trước đây ta gặp một chuyện thú vị. Có người hảo tâm cứu mạng một thư sinh, vì thế mà hủy hoại dung nhan, ai ngờ tên thư sinh kia quay lại đòi nạp ân nhân làm thiếp, còn muốn chiếm đoạt cả cửa tiệm nhà người ta..."
Vạn Tử Hành vội nói: "Quả thực quá đáng, nhưng mà, cô nương kia đã hủy dung, có được chỗ dựa cũng không tồi, cô ấy có ơn cứu mạng với thư sinh, thư sinh chắc chắn sẽ không quên ơn, sau này sẽ chăm sóc cô ấy cả đời."
Dương Đình nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái: "Nếu cô nương đó biết cứu người xong phải đi làm thiếp cho người ta, lại còn phải lấy cửa tiệm của gia đình làm của hồi môn, e là hối hận xanh ruột vì đã cứu người rồi."
Vạn Tử Hành còn định nói gì đó, Dương Đình hừ một tiếng: "Hắn muốn báo ơn thì có ngàn vạn cách, ép người ta làm thiếp, không phải hành vi của bậc trượng phu!"
Trương Kính phụ họa: "Dương huynh nói có lý."
Vạn Tử Hành thấy oan ức: "Ta đâu phải người như thế, sao Dương huynh lại trút giận lên ta..."
"Huynh đúng là không vô sỉ đến thế, nhưng cũng có chút vô sỉ."
Vạn Tử Hành: "..."
Dương Đình: "Nếu huynh chê người ta không đủ xinh đẹp thì đừng đồng ý hôn ước. Đã trong lòng tiếc nuối không cam tâm thì đi tìm người khiến huynh hài lòng đi, chứ đừng vừa chê bai vừa làm ra vẻ ban ơn cưới người ta về. Ta nghĩ với gia thế của cô nương đó, chắc cũng chẳng lo ế chồng đâu."
"Ta cũng biết trên đời không có nữ tử hoàn hảo, luôn có khuyết điểm này nọ, ta không có ý gì khác. Dương huynh, chẳng lẽ huynh không muốn tìm một người vợ hoàn hảo mọi mặt sao?"
Dương Đình: Không nhịn được nữa rồi, Khổng Sơn trưởng, ngài nhập vào ta thêm lần nữa đi.
"Ta muốn chứ, ngày nào nằm mơ cũng muốn. Nhưng ta biết mình có mấy cân mấy lượng, học hành chưa thành, chỉ là một tú tài, gia đình cũng chẳng phải thế gia vọng tộc gì, cưới được một cô nương môn đăng hộ đối cùng nhau sống hết đời là đủ rồi, không dám mơ mộng hão huyền."
Kẻ mơ mộng hão huyền, không biết lượng sức mình Vạn Tử Hành: "..."
Bữa cơm này Dương Đình nuốt không trôi, hắn mượn cớ say rượu lỡ lời xin phép về trước nghỉ ngơi.
Hắn vừa ra khỏi cửa, những người trong phòng nhìn nhau ngơ ngác.
"Nghe nói Dương huynh hai năm nay giao du với nhiều người giang hồ, thảo nào nhiễm chút khí khái giang hồ."
Trương Kính ho khan một tiếng: "Thôi đừng nói chuyện này nữa, uống rượu, uống rượu đi."
...
Lúc Dương Đình xuống lầu thì gặp một cô nương dẫn theo nha hoàn đi lên, hắn lùi lại hai bước nhường đường, đợi đối phương đi khỏi tửu lầu mới xuống lầu về nhà.
Cô nương kia lên xe ngựa, rèm xe vén lên một góc, giọng nói dịu dàng: "Thảo nào cha khen ngợi chàng, quả nhiên là bậc quân tử đoan chính."
Nhũ mẫu bên cạnh cũng cười: "Tiểu thư xem người thấy hài lòng rồi chứ?"
Nha hoàn nhỏ tuổi vẫn còn nhớ những lời Vạn Tử Hành nói trong tửu lầu lúc nãy, bất bình nói: "Nhà họ Vạn cũng mặt dày quá, hôn sự còn chưa định, đã đi rêu rao khắp nơi, còn chê bai dung mạo tiểu thư..."
Cô nương xua tay: "Ta quả thực dung mạo bình thường, hắn nói cũng chẳng sai. Nhưng cho dù ta dung mạo bình thường, nam nhi ở Trì quận này ta cũng có thể tùy ý lựa chọn."
"Đó là đương nhiên! Hắn chê tiểu thư dung mạo, tiểu thư còn chê gia thế hắn kém ấy chứ, tuy cũng họ Vạn nhưng chỉ là chi thứ, so với Vạn gia ở kinh thành thì một trời một vực."
Nhũ mẫu nhớ lại tin tức nghe ngóng được: "Cậu ấy hai năm nay ra ngoài dạy học là để chữa chân cho muội muội, giờ chân muội muội cậu ấy đã khỏi hẳn rồi, lần tiệc trà trước, tiểu thư chẳng thấy rồi sao, không nhìn ra chút dáng vẻ từng bị tật nào."
Cô nương gật đầu.
Thấy cô chủ chưa hiểu ý, nhũ mẫu nhắc nhở: "Cậu ấy chịu vì muội muội mà bỏ phí hai năm dùi mài kinh sử, chứng tỏ trong lòng coi trọng người thân, lại không coi thường nữ nhi."
Cô nương nhớ lại những lời đối phương nói trên bàn rượu, lại bật cười: "Ta thấy chàng ấy nói chuyện thú vị nhất, không giống những người khác cứ làm bộ làm tịch."
...
Dương Đình vẫn chưa biết mình đã bị người ta chấm, ở nhà mấy hôm thấy chán, vừa hay biểu đệ rủ đi chơi, hắn bèn đi cùng.
...
Mấy người Tiêu Ngũ Nương ăn mì xong húp sạch cả nước, sau đó mua ít điểm tâm đi tìm các bạn khác chơi.
Căn nhà thuê cho lũ trẻ đã chật ních, Khổng Linh Chi thuê luôn căn bên cạnh, cho người sửa sang lại.
Sắp xếp xong xuôi công việc ở bệnh viện, giao mọi việc cho Tiền Hâm, dặn dò nếu có ca bệnh cấp bách thì bảo bệnh nhân đến nhà tìm cô, Khổng Linh Chi đưa mẹ về nhà trên trấn.
Hàng xóm láng giềng dò hỏi xem năm sau có còn nhận học sinh không, Khổng Linh Chi bắn tin là vẫn nhận, mọi người lại khen ngợi cô là người tốt, sau lưng thì thì thầm không biết cô có bao nhiêu gia sản để phá như thế.
Lục Nhân lại đổi một khuôn mặt khác, thay đổi trang phục, đeo vàng đeo ngọc đầy người, quần áo thêu chỉ vàng, nhìn là biết kiểu người ngốc nhiều tiền.
"Khổng lang trung, có muốn đi câu cá không?"
Khổng Linh Chi: Ngươi còn có sở thích này nữa à?
"Ngươi mặc thế này đi câu cá?" Lại còn không đội mũ nón gì?
"Cá này không phải cá kia." Hắn lắc lư cái đầu: “Ta rảnh rỗi sinh nông nổi, thích ăn mặc giàu sang phú quý thế này, lượn lờ ở mấy con đường lớn tấp nập, kiểu gì cũng có vài con cá không biết trời cao đất dày tự nộp mạng, ta đánh cho một trận nhừ tử rồi giải lên quan phủ. Vận động một chút, tâm trạng sảng khoái hẳn."
"Ta cứ tưởng, tâm trạng ngươi không tốt là đi gây sự với người khác..."
"Khụ, tuy đào bới bí mật của người khác cũng thú vị, nhưng không thể ngày nào cũng đào được. Huống hồ giờ ta đã có điểm yếu..." Hắn ném cho Khổng Linh Chi một ánh mắt phong tình vạn chủng: “Đương nhiên không muốn đắc tội người ta rồi."
Khổng Linh Chi cười lớn: "Đương nhiên là vì y thuật của ta cao siêu rồi! Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa, mau đi tính sổ sách của ngươi đi."
Một phần vì y thuật cao siêu, một phần vì dạy học, đương nhiên cũng có một phần là nhờ quan hệ ở kinh thành.
Khổng Linh Chi hít sâu một hơi, tiếp tục vùi đầu vào đọc sách.
,