Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 307: Thân Phận Học Nghề

❊ ❊ ❊

Có người định lên tiếng nhưng ông lão Điền giơ tay ra hiệu, tất cả đều im lặng.

"Còn gì nữa không?"

"Còn chuyện mấy hôm trước, tự nhiên có một đám người giang hồ xông vào chém giếc, còn phóng hỏa đốt thư viện..." Điền Mẫn dụi mắt, làm ra vẻ sợ hãi và buồn bã: “Tổ phụ, cháu sợ không được gặp lại mọi người nữa."

Ông lão Điền và cả nhà đều sững sờ, ông vội hỏi dồn: "Có ai chết không? Cháu có bị thương không?"

"Không có." Điền Mẫn cũng không dám nói dối là có người chết, dù sao lần này về bạn học cũng ở cả đây: “Không ai chết, các thầy cô hộ viện bắt hết bọn họ rồi, nhưng lúc đó dưới đất nhiều máu lắm, bọn cháu sợ, nhiều bạn bảo không muốn học nữa, muốn về nhà."

"Tổ phụ, cháu sợ lắm." Điền Mẫn lại mô tả thêm cảnh tượng lúc đó đáng sợ thế nào.

Ông lão Điền sống đến tuổi này, lẽ nào không nhìn ra nó nói thật hay nói dối?

Chuyện có người giang hồ lên núi là thật, nhưng đứa cháu gái này của ông chẳng sợ hãi gì mấy đâu. Hồi bé nó bị rắn dọa, run rẩy mấy ngày liền, thậm chí không dám nghe đến chữ "rắn", ai nhắc đến là nó chui tọt vào chăn.

Đằng này nó kể trôi chảy thế kia, chẳng thấy sợ sệt tẹo nào.

"Cháu sợ máu thật à?" Không đợi Điền Mẫn gật đầu, ông lão Điền hỏi tiếp: “Đã sợ máu sao lúc trước còn đòi đi học y? Ai chẳng biết học y làm thầy thuốc là thường xuyên phải nhìn thấy máu."

Điền Mẫn nhất thời không biết trả lời thế nào.

"Ông nhớ lần trước về cháu còn kể bọn cháu từng giếc thỏ, còn tận mắt thấy giếc lợn rừng, còn khen thịt thỏ hầm thơm phức cơ mà. Sao lúc đó không sợ?"

Ai cũng nghe ra sự tức giận trong giọng nói của ông cụ.

"Ngươi chỉ là chán học, kiếm cớ để lừa ông, lừa cha mẹ họ hàng phải không?"

"Cháu không có!" Điền Mẫn cãi lại: “Rõ ràng là Khổng lang trung dạy không tử tế, cô ta không dạy bản lĩnh thật, toàn dạy mấy thứ vô bổ, còn bắt bọn cháu học võ, học cái đó làm gì chứ."

Ông lão Điền giận quá hóa cười: "Người ta dạy không tử tế? Không dạy bản lĩnh thật? Ngươi nghĩ thế nào là bản lĩnh thật? Nếu người ta không muốn dạy thì có cho chúng ngươi ăn ngon uống sướng thế không? Ngươi tưởng đi học nghề cho người ta mà được ăn trứng gà mỗi ngày, được đọc sách biết chữ, giấy bút mực nghiên dùng miễn phí thế à?"

Ông chỉ vào một đứa cháu trai: "Tam Kim, cháu nói cho nó biết đi học nghề cho người ta sống thế nào."

Đứa bé tên Tam Kim cũng chẳng lớn lắm, tầm mười một mười hai tuổi, hốc mắt đỏ hoe.

"Hàng ngày trước khi sư phụ sư nương dậy cháu phải dậy đun nước nấu cơm, hầu hạ sư phụ rửa mặt, làm việc quần quật cả ngày, trưa được ăn ké một bữa, tối sư phụ sư nương ăn xong cháu phải dọn dẹp, đun nước, đợi họ đi ngủ cháu mới được ăn cơm thừa canh cặn rồi vội vàng đi ngủ."

Bởi vì mai còn phải dậy sớm.

Ông lão Điền: "Sư phụ có dạy bản lĩnh cho cháu không?"

"Không ạ, ngày nào cháu cũng chỉ làm việc vặt, sư phụ sợ cháu học lỏm nên lúc nào cũng sai vặt đuổi cháu đi chỗ khác."

Lời cháu trai vừa dứt, ông lão Điền quát lớn: "Điền Mẫn, quỳ xuống cho ông!"

Điền Mẫn sợ run chân, quỳ sụp xuống đất.

"Ngươi nhìn các huynh đệ ngươi xem, đứa nào chẳng muốn đọc sách biết chữ, nhưng nhà mình nghèo không nuôi nổi, chúng nó cũng không có cái số sinh ra trong nhà phú quý. So với huynh đệ tỷ muội, ngươi không phải đứa thông minh nhất, cũng chẳng phải đứa chăm chỉ nhất, nhưng ngươi số đỏ, gặp đúng lúc Khổng thần y tuyển đệ tử, dựa vào chút khôn vặt mà thi đỗ. Ngươi tưởng mình giỏi giang lắm sao?"

"Giờ còn chê người ta không dạy bản lĩnh thật, không thèm đi học... Nếu cái suất đi học này mà đổi được cho người khác, ông chả thèm mắng ngươi làm gì, cho huynh đệ ngươi đi thay luôn, đảm bảo chúng nó học giỏi hơn ngươi!"

Điền Mẫn không phục: "Chưa chắc đâu ạ."

"Hừ!" Ông lão Điền cười khẩy: “Tổng cộng mười mấy đứa trẻ con, sàn sàn tuổi nhau, trước đó chưa đứa nào được học, xuất phát điểm như nhau, thế mà lần nào thi ngươi cũng đội sổ, còn tưởng mình giỏi?"

"Bọn họ liều mạng học quá, ngày nào cũng dậy sớm, có lúc đêm không ngủ còn lén học thuộc bài..."

"Tại sao người ta làm được mà ngươi không làm được? Ở nhà chưa bao giờ để ngươi thiếu ăn thiếu mặc. Mỗi lần ngươi về, ông sợ huynh đệ làm phiền ngươi ôn bài nên không cho chúng nó bén mảng tới gần, ngươi tưởng chúng nó không muốn học ngươi vài chữ, vài bài thơ à?"

Điều kiện gia đình có khá hơn nhà khác trong làng một chút, cũng đủ nộp học phí, nhưng đi học đâu chỉ nộp học phí là xong, còn tiền giấy bút sách vở nữa.

Cả nhà có thắt lưng buộc bụng cũng chỉ miễn cưỡng nuôi nổi một đứa. Nhưng đông con nhiều cháu thế này, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, ông nỡ lòng nào để những đứa khác chịu khổ để nuôi một đứa đi học?

Ông lão Điền không nỡ. Có nhà vì nuôi con trai ăn học mà bán con gái, cháu gái, miệng thì bảo đợi con thi đỗ sau này sẽ sướng, nhưng ai mà chẳng biết đứa trẻ bị bán đi thì làm gì có ngày sướng?

Kẻ đi học kia chịu khổ bao năm, một khi đỗ đạt chỉ hận không thể rũ bỏ quá khứ nghèo hèn càng xa càng tốt. Những người tỷ em vì hắn đi học mà phải lấy chồng què, chồng điên, hay bị bán làm lẽ cho nhà giàu, hắn đâu có nhớ tới, chỉ thấy họ làm ô uế danh tiếng của hắn mà thôi.

Ông lão Điền không muốn thử thách lòng người, cũng không nỡ để con cháu chịu khổ như vậy, nên ông không nhắc chuyện cho đi học, chỉ cố gắng để chúng học thêm chút nghề ngỗng.

Lúc đầu cháu gái Nhị Ngân bảo đi học y, ông còn hơi xót, đi làm học trò cho người ta khổ thế nào ông lạ gì. Sau này cháu về, chẳng những không gầy đi mà còn béo trắng ra, lại nghe nó kể ngày nào cũng được ăn trứng, ăn thịt, học văn, học toán, lại còn thực hành thực tập gì đó...

Ông lão Điền không dám tin vào tai mình.

Những thứ này chỉ có con cái nhà thế gia vọng tộc mới được học từ nhỏ, gọi là lục nghệ của người quân tử.

Ông không biết tại sao Khổng thần y lại làm vậy, cũng không biết thư viện này duy trì được bao lâu, chỉ biết dặn dò cháu gái cố gắng học nhiều một chút, chăm chỉ hơn một chút, để lỡ ngày nào đó thư viện đóng cửa thì nó cũng có cái nghề phòng thân.

...

Lời của ông lão Điền khiến đám cháu chắt đều buồn bã, hai đứa cháu đang đi làm học trò ở nơi khác không kìm được nước mắt.

Được đọc sách biết chữ ai mà chẳng muốn? Chỉ là chúng không có cái số tốt như Nhị Ngân.

Mẹ Điền Mẫn khóc lóc quỳ xuống bên cạnh con: "Cha, con bé Nhị Ngân chỉ bị dọa sợ nhất thời thôi, cha đừng giận nó. Con về sẽ dạy dỗ lại nó, nó đâu có chán học, chuyện tốt bằng trời thế này, nó đâu có ngốc đúng không?"

Bà nhìn con gái, nghiến răng tát cho con một cái.

Điền Mẫn bị đánh đến ngơ ngác. Ngay cả ở thư viện, thầy cô phạt học sinh cũng chỉ bắt đứng úp mặt vào tường một lúc hoặc chép phạt thôi.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.