Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 382: Đều Học Được Cả

❊ ❊ ❊

Tiêu Ngũ Nương theo bản năng định tháo trâm và ngọc bội đưa cho hắn, nhưng sau lưng bỗng vang lên tiếng nói: "Ông đúng là vô dụng thật!"

Tiếp đó mấy bạn cùng phòng ríu rít chạy tới, chắn trước mặt cô.

Điền Mẫn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cô ngốc thế! Của hồi môn đưa hết cho ông ta, cô có biết lúc đưa cô đến chữa bệnh, ông ta còn tiếc không chịu trích máu cứu cô không!"

"Ai bảo ta không chịu? Nếu cứu được nàng sống lại, dù có chết ta cũng cam lòng!" Người đàn ông nhìn thấy đám trẻ con này là thấy phiền: “Chuyện người lớn trẻ con biết gì mà xen vào, cút ra chỗ khác."

"Bọn cháu là bạn học của cô ấy!", “Ông muốn bắt nạt cô ấy là không được."

Tiêu Ngũ Nương vội giải thích: "Chàng không bắt nạt ta, giữa bọn ta chỉ có chút hiểu lầm thôi."

Người đàn ông đắc ý đẩy mấy đứa trẻ ra: "Nghe thấy chưa? Đây là chuyện giữa chúng ta, mấy con ranh con các ngươi biết cái gì."

Hắn lại thâm tình thổ lộ: "Ngũ Nương, ta thề, đời này kiếp này tuyệt đối không phụ nàng."

"Ừm."

Người đàn ông nhắc lại: "Tiền chữa bệnh cho nàng vẫn chưa gom đủ..."

Không biết từ đâu lại vọng ra một giọng nói: "Tiền khám bệnh của cô ấy Tiêu gia trả đủ rồi mà."

"Cái gì? Không thể nào!" Nhiều tiền như thế, Tiêu gia làm sao bỏ ra được? Cho dù bỏ ra được thì Tiêu gia nhịn đói qua ngày à?

Hắn nhìn quanh quất không thấy ai, lại cau mày: "Vì bệnh tình của nàng, tiền bạc trong nhà tiêu gần hết rồi..."

Tiêu Ngũ Nương bảo các bạn ra một bên đợi, rồi tháo cây trâm trên đầu xuống: "Cây trâm này là một trong những món sính lễ chàng tặng, nếu nhà túng thiếu, chàng đem đi cầm chắc cũng cầm cự được một thời gian."

Cô nghĩ, một cây trâm vàng thế này ít nhất cũng bán được vài chục lượng bạc, tiết kiệm chút thì sống được vài tháng không thành vấn đề.

Người đàn ông cầm cây trâm vàng đứng ngây ra đó, vẻ mặt kỳ quái.

Tiêu Ngũ Nương trở lại lớp học vẫn thẫn thờ, cô chống cằm, thầy giáo giảng gì cũng không lọt tai.

Mãi đến giờ thảo dược, học sinh thực hành bốc thuốc cân trọng lượng, cô sực nhớ ra, trọng lượng cây trâm vàng đó không đúng lắm.

Vậy nên... cây trâm đó không phải bằng vàng?

Cây trâm cô luôn đeo, dù rời xa người đó vẫn mang theo bên mình... là đồ giả?

Bối Tứ Nương huých tay cô: "Cô làm sao thế?"

"Không... không sao..."

Cả ngày cô như người mất hồn, đến tối khi các bạn ngủ hết, Tiêu Ngũ Nương không nhịn được nữa, đi ra khỏi phòng. Cô tìm một gốc cây vắng người, bịt miệng nôn khan, nôn đến trào nước mắt.

Cô tháo miếng ngọc bội chưa bao giờ rời khỏi người trên cổ xuống. Đây là tín vật Thế tử để lại cho cô năm xưa khi cô cứu hắn.

Sau này bị biểu muội lấy mất, cũng vì thế mà cô và người yêu lỡ dở...

Lúc cô giả chết tỉnh lại đã thấy ngọc bội trên người mình, vậy là lúc đó hắn đã biết cô mới là ân nhân cứu mạng năm xưa.

Trong đầu cô rối bời, lúc thì nghĩ nếu mình không bướng bỉnh thế, sớm nhận nhau với hắn thì tốt biết bao.

Lúc lại nghĩ, khi hắn tưởng biểu muội là ân nhân cứu mạng, hắn yêu biểu muội tha thiết. Giờ biết cô là ân nhân cứu mạng, hắn lại yêu cô đến mức nguyện xả thân cứu giúp. Vậy rốt cuộc hắn yêu con cô cô, hay yêu cái danh "ân nhân cứu mạng" kia?

Đúng lúc này, Điền Mẫn thì thào sán lại gần: "Cô trốn ra đây đọc sách à?"

"Hả?"

"Hôm nay không có trăng, không nhìn thấy gì đâu, về đi thôi."

"...Cháu ra đây đọc sách à?"

"Không." Cô bé lấy ra một chiếc khăn tay, mở ra, bên trong là một miếng điểm tâm nhỏ: “Chiều nay để phần cho cô đấy, mau ăn đi, ăn xong về ngủ."

Tiêu Ngũ Nương cầm miếng điểm tâm, không kìm được hỏi ra nỗi băn khoăn trong lòng: Rốt cuộc hắn yêu cô hay yêu ân nhân cứu mạng?

Điền Mẫn gãi đầu: "Cháu thấy ông ta yêu bản thân mình hơn. Lúc nghe nói phải trích máu cứu cô, ông ta bỏ cuộc ngay tắp lự." Không đợi Tiêu Ngũ Nương giải thích, cô bé nói tiếp: “Thứ hai là yêu tiền, vì ông ta tuy mồm nói bỏ tiền cứu cô nhưng mãi không thấy trả tiền, vừa nãy gặp mặt còn xin tiền cô."

Tiêu Ngũ Nương cứng họng.

Điền Mẫn cảm thán: "Giống cháu, cháu cũng yêu tiền nhất, nhưng cha mẹ, người thân cháu xếp trên tiền một tẹo."

Chỉ một tẹo thôi, không hơn được nữa.

"Chàng muốn gom tiền cứu ta, chỉ là quan hệ với nhà ta không tốt. Hơn nữa có những lúc chàng đối xử với ta cũng khá tốt."

Điền Mẫn: "Cháu có thể hỏi của hồi môn của cô có bao nhiêu tiền không?"

"Tiền mặt chỉ có mười vạn lượng, nhưng còn cửa tiệm, trang trại nữa..."

Điền Mẫn: !!!

"Cháu cũng có thể đối xử tốt với cô mà! Cháu đảm bảo tốt với cô gấp trăm lần ông ta!" Cô bé thề thốt: “Cháu sẽ hiếu thuận với cô như mẹ ruột! Thậm chí ngày nào cháu cũng dập đầu cho cô! Mỗi lần ba cái, dập thật mạnh ấy."

Tiêu Ngũ Nương: "..."

"Ba cái ít quá à? Cháu cũng thấy thế, nhiều tiền như vậy, hay là mỗi ngày cháu rửa chân, đấm lưng cho cô nữa nhé? Hay là cháu nhận cô làm mẹ nuôi luôn đi, không thì cầm tiền cháu không yên tâm."

Tiêu Ngũ Nương: "..."

"Dập đầu thì tính là gì? Cháu có thể nhận cô ấy làm tổ mẫu!" Bối Tứ Nương không biết từ đâu chui ra, đẩy Điền Mẫn sang một bên: “Tổ mẫu nhiều tiền thế này, còn thiếu người rửa chân đấm lưng à? Cháu có thể ngày nào cũng dạy kèm cho tổ mẫu, kể chuyện cho bà nghe!"

"Cụ nội!" Lại một bạn cùng phòng nữa chui ra, chen Bối Tứ Nương ra chỗ khác: “Những cái các bạn ấy nói cháu đều làm được, hơn nữa cô không vui có thể đánh cháu một trận! Cháu da dày thịt béo lắm, cứ đánh thoải mái, đừng đánh chết hay tàn phế là được."

Bạn cùng phòng cuối cùng chen vào nhìn ngó xung quanh, ngửa mặt than trời: "Các cậu cũng dính quá đấy!" Rồi túm lấy tay Tiêu Ngũ Nương: "Chọn cháu chọn cháu!"

"Chọn cháu!"

Mắt thấy mấy đứa bạn cùng phòng sắp đánh nhau để tranh làm con, làm cháu mình, cô vội nói: "Của hồi môn của ta mất hết rồi!"

Như một gáo nước lạnh dội xuống, xung quanh thậm chí còn nghe thấy tiếng thở dài tiếc nuối.

Mấy đứa trẻ đứng dậy: "Mau về thôi, bị bà Tần phát hiện là trừ điểm hạnh kiểm đấy!"

...

Tiêu Ngũ Nương đã thấy chuyện các bạn học tranh nhau làm con gái cô quá vô lý rồi, không ngờ hôm sau, một hộ vệ trẻ tuổi mặt đỏ bừng đi đến trước mặt cô.

"Cái đó... cô có cân nhắc bỏ chồng để tái giá không?"

Tiêu Ngũ Nương:???

Chàng trai trẻ có khuôn mặt búng ra sữa hơi trẻ con: "Chuyện là thế này, nhà ta mở võ quán, bình thường cũng nhận áp tiêu. Ta là con út trong nhà, tuy không được kế thừa gia nghiệp nhưng cha mẹ cũng yêu thương. Năm nay mười chín tuổi, chưa đính hôn, cũng không có hồng nhan tri kỷ gì, chưa từng đi thanh lâu, nhà cũng không có thói quen nạp thiếp..."

Cậu ta thao thao bất tuyệt kể lể tình hình bản thân, rồi thẹn thùng hỏi: "Tất nhiên, ta cũng không hoàn toàn vì của hồi môn của cô, chỉ cảm thấy cô nương tốt như cô xứng đáng có được người tốt hơn."

Tiêu Ngũ Nương: "..."

"Ta đã gả chồng rồi, huống hồ ta còn đang mang thai..."

"Không sao, đứa bé sinh ra ta sẽ coi như con đẻ. Nếu cô không quên được người trước, để con theo họ hắn cũng được, ta vẫn thương nó."

Tiêu Ngũ Nương đỏ mặt tía tai, xua tay lia lịa: "Đừng đùa kiểu đó. Cậu còn trẻ, võ nghệ cao cường, muốn tìm người vợ hiền thục đâu có khó."

"Ta thật lòng đấy."

Tiêu Ngũ Nương: "Cậu đừng trêu chọc ta nữa, không ta mách Sơn trưởng mắng cậu đấy."

Lục Nhân đi ngang qua hóng chuyện cười lớn: "Đúng thế, người như cô, xuất thân tốt, dung mạo khá, lại còn của hồi môn hậu hĩnh không nhiều, tất nhiên, quan trọng nhất là người dễ lừa hơn cô quá hiếm! Ha ha ha!"

"Lục Nhân!" Chàng trai nghiến răng nghiến lợi: “Ta với ngươi không thù không oán, sao ngươi cứ phá đám chuyện tốt của ta!"

"Ta phá đám chuyện tốt của ngươi bao giờ? Ngươi tưởng ngươi thể hiện tốt hơn tên cặn bã kia là cô ta để mắt đến ngươi à? Biết đâu cô ta lại thích khẩu vị nặng như thế."

Chàng trai nghiêm mặt, dò xét: "Thực ra ta đánh người cũng đau lắm, nếu cô thực sự có nhu cầu, ta cũng không phải không thể học..."

Tiêu Ngũ Nương: "..."

Chiến tích của cô đã ai ai cũng biết rồi sao?

Hủy diệt đi, không muốn sống nữa.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.