Ánh mắt Tần Nhất Huyền đong đưa thả thính ngập trời: "Sơn trưởng còn khách sáo với ta làm gì? Có việc gì xin cứ nói thẳng, chỉ cần trong khả năng, dù lên núi đao xuống biển lửa ta cũng không từ nan." Hắn nói với giọng điệu chua xót phảng phất hờn ghen: "Thật ra ta có chút ganh tị với thằng bé Đương Quy đó. Lúc cô nương gặp nguy nan, nó lại được ở ngay cạnh bảo vệ. Nếu đổi lại là ta, ta cũng nguyện xả thân..."
Khổng Linh Chi vỗ cái bốp vào vai hắn: "Tin vui cho ngươi đây!"
"Tin gì cơ?"
"Một cơ hội ngàn năm có một để tiếp xúc thân mật với Đương Quy! Từ nay về sau, tối nào ăn xong ngươi cũng qua viện ta dạy nó đọc sách biết chữ nhé."
Tần Nhất Huyền:???
Trên đỉnh đầu hắn mọc ra một tỷ dấu chấm hỏi.
"Muốn học chữ thì thư viện thiếu gì tiên sinh? Sao không cho nó đi học cùng bọn trẻ luôn?"
"Thế thì không được. Nó đâu có qua thi tuyển, lại chẳng có chút căn bản nào, tuổi tác lại lớn, nhét chung lớp với bọn trẻ con sao được..." Khổng Linh Chi vỗ vai hắn đầy thấm thía: "Ta nghĩ nát óc rồi, cả thư viện này chỉ có mình ngươi giúp được ta vụ này thôi. Tất nhiên, nếu ngươi không bằng lòng thì ta cũng không ép..."
Nói đoạn, cô làm bộ xoay người bước đi.
"Ta bằng lòng!" Tần Nhất Huyền toan nắm lấy tay cô, nhưng bị cô nhanh nhẹn né tránh. Hắn gượng cười: "Cô đã đích thân mở miệng, làm sao ta nỡ chối từ. Chỉ là dạy chữ thôi mà, chuyện nhỏ."
"Được, quyết vậy nhé. Từ nay mỗi tối sau bữa cơm, ngươi sang viện ta dạy nó một canh giờ là đủ."
"Được."
Sẩm tối hôm đó, nam nhân ba mươi tuổi Tần Nhất Huyền chải chuốt bóng lộn, lại còn xức nước hoa thơm phức, bước đi bồng bềnh dưới ánh hoàng hôn tiến vào sân viện.
Trong sân chỉ có một thiếu niên vừa được kỳ cọ sạch sẽ, hai má ửng hồng. Cả hai nhìn nhau một cái rồi lập tức quay mặt đi.
Một đứa học trò chạy lạch bạch tới: "Thầy Tần, Cô Khổng nhờ con nhắn với thầy là tối nay cô phải lên lớp giải đáp thắc mắc cho học sinh. Thầy cứ việc dạy Đương Quy đi, không cần bận tâm đến cô đâu ạ."
Tần Nhất Huyền:???
"Lớp giải đáp thắc mắc là cái gì?"
"Dạ là môn mới mở ạ. Thầy sẽ ngồi túc trực trong phòng học, ai không hiểu gì thì lên hỏi, không hỏi thì ngồi cắm mặt làm bài tập ạ."
Tần Nhất Huyền:...
Truyền lệnh xong, đứa học trò lễ phép cúi chào rồi ba chân bốn cẳng chạy biến.
Cả khoảng sân chìm vào im lặng.
Lát sau, Đương Quy dè dặt lên tiếng: "Thầy Tần... làm phiền thầy rồi. Đệ không ngờ tỷ tỷ lại nhờ thầy đến dạy con học, con..."
"Không sao." Sắc mặt Tần Nhất Huyền lạnh tanh như tiền: "Đã trót nhận lời với cô ấy rồi, ta đương nhiên sẽ dốc lòng chỉ dạy ngươi."
Hai người, một dạy, một học, tỏ ra vô cùng nghiêm túc, làm như trên đời này chỉ có việc đọc sách là chân lý.
Tranh thủ lúc giải lao, Tần Nhất Huyền nhúng ngón tay vào nước trà, viết vài chữ lên mặt bàn: "Mấy chữ vừa dạy nhớ hết chưa? Viết thử ta xem nào."
Đương Quy không thèm viết, tay bưng ngay chén trà dâng cho hắn, ống tay áo vô tình lướt qua lau sạch bong vết nước trên bàn.
"Thầy uống nước ạ."
"...Ừ."
...
Tần Nhất Huyền miệt mài dạy kèm năm ngày liền mà chẳng chộp được cái bóng của Khổng Linh Chi. Nỗi bực dọc trong hắn cứ thế bùng phát. Buổi học hôm đó, hắn vô cớ lôi Đương Quy ra "dạy dỗ" một trận ra trò.
Đương Quy ngoan ngoãn vâng dạ, sau đó canh me Khổng Linh Chi trên đường về, rồi núp vào một góc “vô tình" để cô bắt gặp cảnh mình đang khóc lén.
"Có chuyện gì thế?"
"Linh Chi tỷ tỷ." Cậu luống cuống chùi nước mắt: "Đệ... đệ ban nãy vô ý vấp ngã."
Khổng Linh Chi cũng chẳng buồn vạch trần: "Ngươi xem, đâu còn trẻ con nữa mà cứ lóng nga lóng ngóng. Lần sau cẩn thận chút."
"Vâng, tỷ tỷ chuẩn bị về nghỉ ngơi sao? Đệ... đệ đưa tỷ về nhé."
Dọc đường đi, thiếu niên liên tục trộm nhìn cô, bộ dáng muốn nói lại thôi.
...
Thiếu niên mười ba tuổi này mang trong mình tình cảm quá đỗi nồng nhiệt và cuồng dại, căn bản là giấu không xong. Rất nhiều người trong thư viện đã nhìn ra manh mối.
Cừu Thư phát hiện ra bí mật động trời này, hút vào ngụm khí lạnh, vội vàng cắm cổ chạy đi viết thư cấp báo.
Hắn vừa lia bút vừa lầm bầm: "Cái tên Lục Nhân mà biết chính tay mình mang thằng ôn ranh này lên núi, kiểu gì nó cũng tẩn mình nhừ tử! Nhưng oan cho ông quá! Ai bảo mi đi biền biệt lâu thế không về, không có thằng ranh này thì cũng lòi ra gã cầm sư kia... ôi chao! Lục huynh à, huynh phải tin đệ, đệ luôn đứng về phe huynh! Huynh và Khổng cô nương quả thực là một đôi trời sinh..."
Hắn vung bút múa chữ, hận không thể móc tim móc phổi nhét luôn vào phong thư, cầu nguyện lúc Lục Nhân trở về đừng lôi hắn ra tính sổ.
...
Thư vừa gửi đi chưa đầy hai hôm, Cừu Thư lại tiếp tục vắt kiệt sinh mệnh gửi thư cấp báo!
Lục huynh, dạo này có một vị công tử thế gia đến cầu y. Ôi cái thần thái, cái dung mạo ấy... Dù đệ và huynh là chỗ huynh đệ vào sinh ra tử, đệ cũng phải đau lòng thừa nhận là y nhỉnh hơn huynh một bậc. Bệnh tật không những không làm y bớt đẹp, mà còn tăng thêm nét phong trần ốm yếu khiến ai nhìn cũng muốn che chở...
Y thì chưa biểu lộ tình cảm gì với Khổng lang trung đâu. Nhưng Khổng lang trung... đệ chả hiểu cô ấy nghĩ cái quái gì mà suốt ngày chạy qua kiếm cớ bắt chuyện, lại còn thường xuyên mượn sách của y về đọc nữa...
Lục huynh! Mau về mau! Công to việc lớn gì cũng dẹp hết sang một bên đi! Huynh đã ế bao nhiêu năm nay rồi, không thể lỡ dở thêm nữa đâu!
...
Ba ngày sau, Cừu Thư lại viết thư cháy máy.
Lục huynh! Dưới chân núi đang có hàng đàn người xếp hàng xin Khổng lang trung chữa bệnh. Có kẻ trúng tiếng sét ái tình với cô ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên, ngày đêm nhung nhớ, trà không màng cơm chẳng buồn nuốt.
Nhưng mấy tên đó chẳng là cái đinh gì, vì nhan sắc quá bình thường, cô Khổng chẳng thèm liếc mắt. Thế nhưng, có một nhân vật huynh tuyệt đối không được xem thường! Một tên đao khách giang hồ vô danh, lưng đeo thanh đao lớn. Dù trên mặt có một vết sẹo dài nhưng chẳng hề suy suyển đi độ đẹp trai lãng tử.
Tất nhiên so độ đẹp trai thì thua Lục huynh nhà ta rồi, nhưng y rõ ràng là một người đàn ông mang theo vô vàn bí ẩn! Chính mồm cô Khổng nói thế đấy! Cô ta còn đích thân ủ rượu xách đến cho tên đao khách đó uống, lấy cớ là muốn nghe kể chuyện giang hồ. Ba ngày rồi cô ả không ngó ngàng gì đến tên công tử thế gia kia nữa đâu!
Lục huynh, mau quay về! Mau quay về!
Viết xong bức thư này, Cừu Thư vẫn thấy ruột gan cồn cào chưa yên, lại cầm bút lên:
Lục huynh, chuyện đệ viết thư mách lẻo cho huynh, huynh tuyệt đối không được bép xép với cô Khổng nhé. Mặc dù đệ ăn lương của cô ấy, nhưng trái tim đệ luôn hướng về huynh! Nhớ kỹ đấy, quên mấy cái nhiệm vụ bí mật đi, bí mật quan trọng bằng vợ chắc? Chần chừ thêm chút nữa là mất vợ như chơi!
Gửi xong đống thư hỏa tốc, hắn xốc lại tinh thần, lững thững đi xuống chân núi.
Dạo này người đến khám bệnh đông nườm nượp, dưới chân núi mọc lên cơ man nào là lều bạt, hàng quán buôn bán nhộn nhịp, không khí vô cùng sầm uất.
Khổng Linh Chi vừa kê xong một đơn thuốc, đang vươn vai thư giãn.
"Sơn trưởng, xong việc rồi sao?"
"Ừ."
Cừu Thư lóc cóc theo sau Khổng Linh Chi về thư viện. Dọc đường, hắn bắt đầu lân la thăm dò: "Sơn trưởng dạo này sao Hồng Loan rực sáng, chẳng hay có bậc tài tử giai nhân nào lọt vào mắt xanh của ngài chưa?"
Khổng Linh Chi mỉm cười hỏi vặn lại: "Thế ngươi thấy sao?"
Cừu Thư cũng giả lả cười nịnh: "Kẻ hèn này thấy ai cũng xuất chúng cả."
"Thế nhưng không phải ai cũng hợp khẩu vị đâu. Thịt ba chỉ này, rau dại này, điểm tâm tinh xảo này, rượu vang lâu năm này... Bày đầy cả một mâm..."
Cừu Thư sững người: "Chuyện này đâu phải gọi món ở tửu lâu. Dù món nào cũng ngon, nhưng sơn trưởng đâu thể gọi tất cả được?"
"Sao lại không thể?" Khổng Linh Chi phá lên cười ha hả: "Ha ha ha!"
Cừu Thư thót tim đánh thịch một cái! Lục huynh! Về mau, về mau đi!
Cười đã đời, Khổng Linh Chi lau nước mắt vương trên mi: "Ngươi thân thiết với Lục Nhân lắm mà, không định nói đỡ cho hắn vài câu à?"
Khuôn mặt Cừu Thư lập tức nghiêm túc đầy vẻ chính nghĩa: "Cho dù huynh ấy có là bằng hữu của ta, tavẫn phải chửi thẳng: Đột nhiên bỏ đi biệt tăm biệt tích, lâu lắc không thấy mặt mũi đâu, nhìn cái là biết loại không đàng hoàng, chẳng có chút tinh thần trách nhiệm nào! Sơn trưởng hoàn hảo thế này, thiếu gì trai tốt theo đuổi, dẹp tên đó sang một bên!"
,