Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 344: Toan Tính Của Sơn Tặc

❊ ❊ ❊

Gà con đắt giá hơn trứng gà nhiều. Nếu có thể tự ấp nở một lứa gà con mang đi bán, chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền!

Người vợ nghiêm túc suy tính. Dạo này tiết trời đã ấm lên, rau dại mọc đầy đường, khỏi lo gà con không sống nổi. Kiểu gì cũng có nhiều nhà sẵn lòng mua vài con về nuôi.

"Con trai ngoan, con có thể chỉ lại cách ấp trứng cho mẹ được không? Đợi gà nở mang đi bán lấy tiền, mẹ sẽ bảo cha mua cho con một thỏi mực loại tốt nhé."

"Cái đồ đàn bà ngu ngốc này!" Người chồng bỗng dưng gầm lên quát tháo: “Bà không dùng não mà nghĩ à? Bản lĩnh người ta dạy, nếu tùy tiện truyền ra ngoài, lỡ như con mình bị đuổi khỏi thư viện thì tính sao?"

Người vợ tức khắc tái mặt luống cuống: "Ta... ta nhất thời quên mất." Cô ta vội vã chộp lấy tay con trai: "Con tuyệt đối đừng nói cho ai biết bí quyết cô giáo dạy đấy nhé!"

"Con nhớ rồi ạ."

Rất nhiều gia đình đều nghe con trẻ kể lại chuyện Khổng lang trung có bí thuật ấp trứng không cần gà mẹ. Nhưng tâm tư mỗi nhà mỗi khác. Có nhà giống như nhà Lưu Chính, vội vàng cấm con cái hé răng nửa lời.

Nhưng cũng có những kẻ bắt đầu đánh bàn tính: Bản thân không tiện nhúng tay thì xúi giục họ hàng làm. Đến lúc đó Khổng lang trung có tìm đến cửa, bọn họ cứ chối bay chối biến thì ả ta làm gì được nhau? Hơn nữa học sinh đông như vậy, ai mà biết bí quyết rò rỉ từ miệng đứa nào.

Đám trẻ vẫn còn non nớt ngây thơ. Đứa thì ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ, ngậm miệng cất kỹ bí mật; đứa thì mềm lòng trước những lời dỗ ngon dỗ ngọt của người lớn, vô tư dạy lại cho đám họ hàng.

Và lũ họ hàng này lại bắt đầu mưu toan. Có kẻ lùng sục khắp nơi mua trứng về tự ấp kiếm lời, có kẻ lại dứt khoát mang công thức đi bán. Chỉ trong ba ngày nghỉ ngắn ngủi, bí quyết ấp trứng kia đã qua tay không biết bao nhiêu người.

...

Lại là một buổi sáng tựu trường quen thuộc. Không ít học trò hớt hải chạy bộ, phía sau là đám phụ huynh bám theo thở hồng hộc.

Dù thư viện bao ăn ở, nhưng buổi sáng thấy con ôm bụng đói ra khỏi nhà, cha mẹ nào nỡ lòng. Thế là họ lại dúi cho tụi nhỏ một cái bánh nướng hay cái bánh bao lót dạ.

Trước khi leo lên xe ngựa, Chương Tầm Thiện không quên dặn dò ông cha vô tâm của mình: "Cha nhớ cho gà của con ăn mỗi ngày nhé! Đừng có vứt toàn rau cỏ dại cho nó, thỉnh thoảng cha phải bắt thêm giun dế cho nó ăn nữa đấy."

Chương phụ cau mày: "Gà nhà người ta ăn gì thì nó ăn nấy! Làm như con gà của mày dát vàng không bằng?"

"...Tóm lại là tháng sau con về, nếu con gà của con mà chết đói thì đừng hòng con mang phần thưởng về nhà nữa."

"Biết rồi, biết rồi!" Chương phụ hừ mũi, lầm bầm: "Điếc cả tai!" Dưới ánh mắt ghen tị của đám phụ huynh, gã đủng đỉnh bước đi. Đến cuối đường, gã ngoái đầu nhìn lại. Đoàn xe ngựa đã khởi hành, chiếc xe kéo lương thực chốt đoàn hằn lún những vệt bánh xe sâu hoắm trên mặt đường.

Nhiều lương thực thế kia, bắt mắt quá, chẳng sợ bị đám thổ phỉ sơn tặc dòm ngó sao?

...

Cách trấn chừng hai trăm dặm, tít sâu trong rừng thẳm, quả thực đang có một băng sơn tặc đồn trú. Mấy vị đầu lĩnh đang chụm đầu nghe tên đàn em dò la tin tức về hoa chân múa tay báo cáo.

"Chính mắt đệ nhìn thấy! Vệt bánh xe lún sâu hoắm, trên xe chất lương thực đầy ắp! Nếu cướp được một chuyến, huynh đệ mình đủ ăn nửa năm trời!" Hắn vừa nói vừa tặc lưỡi tiếc nuối: "Cái con mụ Khổng thị kia đúng là đồ ngu! Cả núi lương thực đem nuôi không một bầy oắt con, lại còn dạy chúng đọc sách... Chậc chậc, đúng là ngu ngốc hết chỗ nói!"

Đám đầu lĩnh đưa mắt nhìn nhau. Một gã để râu dê, chít khăn thư sinh thủng thẳng lên tiếng: "Đống lương thực đó thì bõ bèn gì. Ta nghe đồn vị lang trung kia chữa khỏi bệnh cho trượng phu của Phục Hầu, được ban thưởng kim ngân châu báu vô số kể. Nếu cướp được, sơn trại chúng ta ăn mấy đời cũng không hết."

Nghe đến đây, nhịp thở của tất cả đều trở nên dồn dập.

"Nhưng con mụ đó không phải dạng vừa đâu. Lúc trước từng có kẻ đến ám sát mà chẳng làm gì được ả. Bọn mình e là không nhai nổi cái chỗ đó đâu."

Vài tên đầu óc giản đơn bắt đầu than vãn: "Tiếc đứt ruột! Cứ tưởng vớ được mẻ cá lớn."

Sắc mặt Đại đương gia vẫn bình thản: "Ở đây đều là huynh đệ trong nhà, Lão Nhị, chú có gì cứ nói thẳng, đừng có úp úp mở mở nữa."

Gã thư sinh Lão Nhị khẽ mỉm cười: "Cách của đệ tuy không vét được vàng bạc châu báu, nhưng cũng đủ đảm bảo cho huynh đệ no ấm suốt ba năm."

"Nhị ca nói mau đi!"

"Nhị ca mà làm được, sau này đệ ngày ngày bưng trà rót nước hầu hạ huynh!"

"Nhị ca mà làm được, sau này đệ ngày ngày giặt giũ quần áo cho huynh!"

"Nhị ca mà làm được, đệ sẽ ngày ngày tắm rửa kỳ lưng cho huynh!"

"Nhị ca mà làm được, đệ sẽ ngày ngày... ngày ngày..." Lục đương gia nhỏ tuổi nhất vò đầu bứt tai mãi, bỗng chốc buông lời vàng ngọc: "Chùi mông cho huynh!"

Nhị đương gia:...

"Khụ! Mấy đứa đừng phá đám, nghe ta phân tích đây." Nhị đương gia vuốt râu dê: “Ta đã phái người điều tra rõ mười mươi tình hình ở đó. Muốn dẫn quân lên núi cướp bóc thì e là không xong, đám hộ viện trên đó toàn là cao thủ giang hồ. Nhưng mà... bầy nhóc đó tháng nào cũng được thả về nhà nghỉ phép ba ngày. Đó chính là cơ hội của chúng ta."

Hắn nhấp một ngụm trà: "Huynh đệ thử nghĩ xem, muốn hốt một đứa trẻ từ nhà một gã nông dân quèn thì có gì khó?"

"Thật hả? Thế thì một mình đệ đi cũng được, chả cần dắt thêm ai!"

"Đệ cũng làm được!"

"Đại ca ra lệnh đi, bọn đệ nghe theo huynh hết. Huynh bảo bắt đứa nào, đệ bắt đứa đó."

Đại đương gia lại chẳng hề nôn nóng: "Bắt người thì dễ, nhưng lỡ chọc giận đám cao thủ giang hồ kia, chúng ta làm sao còn đất dung thân?"

Nhị đương gia cười phá lên ha hả: "Ta có nói là đi cướp con nít đâu." Trong mắt hắn lóe lên tia tinh ranh: “Nếu chúng ta chỉ lấy cớ làm mai làm mối cho bọn trẻ thì sao? Hoặc dứt khoát bỏ tiền ra mua đứt. Đám nông dân đen đúa đó thì biết cái quái gì? Chỉ cần ném mấy nén vàng chóe ra trước mặt, cả đời bọn chúng chưa từng thấy số tiền lớn đến thế, lúc đấy còn màng gì đến mấy đứa con nít ranh?"

Hắn tiếp lời: "Hơn nữa, ở đó đa phần toàn là con gái. Bán một đứa con gái đổi lấy mười lạng vàng, huynh đệ đoán xem bọn chúng có gật đầu không? Mười lạng không đủ thì một trăm lạng! Đợi tóm được tụi nhỏ rồi, chúng ta sẽ quay sang tìm Khổng lang trung. Ả ta nhất định sẽ bỏ ra cái giá trên trời để chuộc người."

Lục đương gia ngốc nghếch thắc mắc: "Ngộ nhỡ ả không chịu chuộc thì sao? Mấy con ranh con đó có tác dụng gì? Mất lứa này ả lại tuyển lứa khác. Lỡ ả không thèm chuộc, bọn mình chẳng phải ôm cả cục nợ vào thân à?"

Những người khác cũng bị cuốn theo luồng suy nghĩ đó.

Nhị đương gia bình thản đón lấy ánh mắt đầy hoài nghi của huynh đệ: "Các đệ tưởng ta không chuẩn bị gì mà dám rủ mọi người làm phi vụ này sao? Ta đã bí mật móc nối với người của nhóm 'Gánh Hát'. Tụi nó vừa cài một thằng kép trẻ vào đó, mới hai tháng mà đã giành được lòng tin rồi đấy."

"Bang chủ của nhóm 'Gánh Hát' á?"

"Lão đó mà đích thân ra mã, khéo có khi lừa sạch sành sanh cả cái sơn đầu kia luôn ấy chứ!"

Nhóm "Gánh Hát" này vốn chẳng phải gánh hát diễn kịch tuồng gì, mà là một tổ chức siêu lừa đảo chuyên nghiệp. Trong bang có đủ mọi thành phần già trẻ gái trai, đóng giả vô số thân phận khác nhau, nhưng mục tiêu cuối cùng chỉ có một: Lừa cạn kiệt tài sản của con mồi.

Lão Tam lộ nụ cười dâm đãng: "Cái sơn đầu thì bõ bèn gì. Cô ả kia thấy thằng kép trẻ đẹp mã, có khi lại tự nguyện hiến dâng luôn cả thân mình ấy chứ?"

Đám sơn tặc hiểu ý, cười rống lên ồ ạt.

Đại đương gia chợt nhíu mày: "Nếu nhóm 'Gánh Hát' đã ra tay rồi thì còn đến lượt bọn mình xơ múi gì nữa? Khéo chưa thấy tiền đâu đã phải nai lưng ra gánh vạ thay chúng."

Nhị đương gia đáp: "Đại ca yên tâm! Bọn 'Gánh Hát' làm ăn bài bản lắm, thả mồi rất sâu, một năm nửa năm nữa chưa chắc đã cất lưới đâu. Chúng nó ăn thịt, bọn mình húp miếng nước dùng cũng đủ để huynh đệ sống sung túc vài năm rồi."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.