Cha cô bé nhanh chóng cầm tiền đi ra ngoài. Chương Tầm Thiện tức tối chạy sang hỏi mẹ.
"Mẹ, cha đòi mua rượu, mẹ đưa vài đồng là được rồi, sao đưa nhiều thế?"
Mẹ cô bé lại cười!
Bà xoa đầu cô bé: “Lát nữa cha con về con sẽ biết."
Chương Tầm Thiện không muốn tranh cãi với mẹ, chỉ lầm bầm: 'Một trăm đồng, mua được hai vò rượu rồi còn gì.'
Mới đó mà trời đã đổ tuyết.
Trời tối đen, cô bé càng đợi càng sốt ruột. Mãi một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng bước chân.
Mẹ cô bé vội vàng ra mở cửa đón người vào, phủi tuyết trên người cha, lấy khăn lau mặt cho ông.
Cha cô bé mở vạt áo, cẩn thận lấy ra một cuộn giấy từ trong ngực.
Đặt lên bàn, mở ra.
"Hàn thực thiếp toàn quyển".
Đây là chữ của ai?
"Chu... Ôn, là ai ạ?"
Lúc này cha cô bé đã ngồi xuống, bưng bát canh nóng mẹ đưa, trả lời: "Cụ Chu tú tài." Là thầy giáo cũ của ông.
Chương Tầm Thiện kinh ngạc. Vậy là bức chữ này là cha cô bé đi xin cụ Chu tú tài về cho cô bé sao?
Cô bé không nói gì, lẳng lặng bắt đầu luyện viết theo bản mẫu.
Mới viết được vài chữ, cô bé lại nghe thấy giọng cha mình chẳng khách sáo chút nào: "Nhà còn thịt hun khói không?"
"Còn một dải."
"Mua thêm con gà nữa, đợi đến mùng Bốn..."
Chương Tầm Thiện: Làm gì? Mùng Bốn cha định làm gì?
"Dẫn con bé đến biếu quà Tết cho cô giáo nó. Người ta dạy dỗ nó bao nhiêu thứ, lại không thu học phí, mình phải biết điều, đến chúc Tết cô giáo."
...
Lúc này gia đình Bối Tứ Nương, Điền Mẫn cũng đang rục rịch chuẩn bị quà Tết cho thầy cô.
Bối Tứ Nương là tự mình đề xuất, người nhà cũng chợt nhớ ra, khen ngợi cô bé hết lời.
Điền Mẫn thì khác. Thi cuối năm vừa rồi cô bé may mắn qua điểm sàn, không bị ở lại lớp, vừa thở phào nhẹ nhõm thì về nhà chưa được hai ngày đã bị tổ phụ bắt dạy chữ cho huynh đệ tỷ muội.
Giấy bút mực đắt quá, cô bé nhớ đến bảng đen phấn trắng ở thư viện bèn nói với gia đình. Các chú, các bác và cha cô bé nhanh chóng tìm mấy tấm ván gỗ, mài cho nhẵn, rồi kiếm đá vôi về, cẩn thận làm thành từng viên phấn đen theo sự chỉ dẫn của cô bé.
Thế là cô bé dùng bảng đen phấn trắng dạy chữ.
Chỗ nào nhớ không kỹ, giảng bài ấp úng, bị mọi người nhìn chằm chằm là cô bé xấu hổ muốn chui xuống đất. Tối hôm đó về là cô bé lôi sách ra ôn, thậm chí còn nhờ chú chở sang nhà Bối Tứ Nương mượn vở ghi chép.
Dạy được hơn mười ngày, tổ phụ đi chợ mua về một mớ cá khô.
Điền Mẫn tưởng mua cho mình, hớn hở chạy lại.
"Tổ phụ, tối nay ăn canh cá ạ?"
"Ăn canh dưa muối. Ngươi theo thầy cô học bao lâu nay sao chẳng hiểu lễ nghĩa gì cả? Tết nhất rồi, phải mang chút quà đến chúc Tết thầy cô chứ." Ông lão Điền lắc đầu: “Cũng may cô giáo ngươi còn trẻ chưa chồng, chứ không thì sinh nhật thầy, sư nương... sinh nhật chồng cô giáo, ngươi cũng phải đến chúc mừng."
Điền Mẫn nhìn mớ cá khô thèm thuồng: "Cô giáo có dạy cái này đâu ạ."
Ông lão Điền: "Chuyện này mà còn phải dạy à? Dù là nhận cha mẹ nuôi thì sinh nhật cha mẹ nuôi ngươi cũng phải đến chúc thọ. Một ngày làm thầy cả đời làm cha."
"Cháu biết rồi."
“Lần này ngươi thi lại đội sổ, có phải ở trường ham chơi không?"
Nhắc đến chuyện này Điền Mẫn lại thấy tủi thân: "Không có! Hai tháng cuối cháu chăm chỉ lắm, nhưng các bạn khác còn chăm chỉ hơn! Với lại điểm cuối năm là tính tổng hợp cả năm, điểm thi cuối năm của cháu ở mức trung bình mà..."
Nhưng mấy lần trước toàn đội sổ, cộng lại suýt chút nữa không qua.
Ông lão Điền: "Sang năm ngươi mà còn đội sổ nữa... ông không còn mặt mũi nào đâu."
"Cháu sẽ cố gắng, nhưng các bạn ấy chăm quá, ông không biết đâu, có mấy bạn tối không ngủ còn lén ra ngoài mượn ánh trăng đọc sách, bị cô giáo bắt được phạt đứng đấy."
...
Không ít phụ huynh học sinh đều đang chuẩn bị quà Tết cho thầy cô.
Phùng Tam Nguyệt thấy Tứ thúc xin tiền tổ mẫu mới nhớ ra mình cũng phải đi chúc Tết cô giáo.
Mẹ cô bé chắc cũng nghĩ đến, về phòng lôi tiền dành dụm ra đếm đi đếm lại, tính toán xem mua gì cho phải.
Sáng hôm nay, Phùng Tam Nguyệt định chạy vài vòng, mới chạy được mấy bước đã thấy chóng mặt.
Mẹ vội bế cô bé về phòng, xót xa nói: "Con bé ngốc này, ở nhà chạy cái gì, ngày hai bữa toàn cháo loãng, sáng nay tổ mẫu cho có một muôi cháo, lấy sức đâu mà luyện võ."
Phùng Tam Nguyệt: !!!
Phải rồi, thảo nào mấy hôm nay cô bé cứ thấy người không có sức, làm gì cũng uể oải.
Ở thư viện mỗi bữa cô bé ăn một bát tô cơm đầy, còn ăn bao nhiêu thức ăn, sáng nào cũng có trứng gà, trưa có thịt, ăn no căng bụng, làm gì cũng hăng hái.
"Mẹ, con quên mất, sau này con không tập nữa."
Mẹ cô bé lau nước mắt: "Con nghỉ tí đi, mẹ đi kiếm cái gì cho con ăn."
"Mẹ đừng đi, tổ mẫu biết lại mắng mẹ đấy."
"Không sao, lát nữa tổ mẫu ra ngoài mua quà Tết cho thầy giáo của Tứ thúc con." Nói đến đây, bà nắm tay con gái: “Con yên tâm, mẹ cũng chuẩn bị cho con, đến lúc đó mẹ con mình cùng đi chúc Tết cô giáo."
Phùng Tam Nguyệt biết hoàn cảnh gia đình, thu nhập cả nhà đều do tổ mẫu nắm giữ, chút tiền mẹ dành dụm được đều là từ của hồi môn.
"Mẹ, không cần chuẩn bị gì đâu, con đến dập đầu chúc Tết cô giáo rồi về thôi."
"Thế sao được, đi thăm thầy cô ai lại đi tay không. Mấy hôm nữa trời đẹp, mẹ với cha con lên núi kiếm củi, về đốt thành than mang biếu cô giáo, cũng gọi là chút lòng thành."
Phùng Tam Nguyệt cắn môi: "Mẹ, tại con ngốc quá, giá mà con thông minh như Bối Tứ Nương thì tốt."
Bối Tứ Nương tháng nào cũng được thưởng, túi tiền to đùng, đeo còn thấy nặng, các bạn khác ghen tị chết đi được.
"Con đâu có ngốc, lần này chẳng phải con đứng thứ mười sao?"
Phùng Tam Nguyệt đỏ mặt: “Lớp có mười sáu bạn thôi mẹ..."
"Thế cũng khá rồi."
Hai mẹ con nói chuyện một lúc, nghe thấy tiếng bà cụ ra khỏi cửa bèn lẻn vào bếp. Mẹ cô bé lấy cái chậu, múc ít bột mì, ít ngũ cốc, trộn với nước nhào thành cái bánh, nướng trên lửa, không dám dùng nồi sợ bà cụ về phát hiện.
Bánh nướng xong khô khốc cứng ngắc, phải ngâm nước cho mềm, bánh thả vào nước cũng làm nước ấm lên chút.
Phùng Tam Nguyệt đói hoa cả mắt, cầm đũa gắp ăn ngấu nghiến hết hơn nửa bát, lúc này mới nhớ đến mẹ, định đưa cho bà...
Cửa bếp bỗng mở ra, thằng biểu đệ thò đầu vào ngó nghiêng. Một lát sau, đại bá xuất hiện ở cửa, nhìn thấy hai mẹ con cũng sững sờ.
Tim Phùng Tam Nguyệt thót một cái.
Tiêu rồi!
đại bá và biểu đệ mà mách tổ mẫu thì bà đánh chết cô bé mất.
Nhưng điều khiến cô bé bất ngờ là đại bá chỉ gật đầu nhẹ rồi bế con đi. Một lát sau ông quay lại, đặt hai quả trứng gà bên cạnh bếp.
,