Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 315: Nghỉ Tết Rồi!

❊ ❊ ❊

Nếu thi trượt mà bị lưu ban thì quả là mất mặt quá thể, không những mất mặt mà về nhà kiểu gì cũng no đòn.

Đứa nào đứa nấy đều linh cảm được viễn cảnh đen tối đó, thế là phong trào "cày cuốc" học tập lại sục sôi trở lại.

Tối hôm đó, lính canh trực đêm tóm được sáu đứa trẻ trốn ra ngoài vừa chạy bộ vừa học thuộc bài. Vừa đưa người về chưa được bao lâu, lại có đứa khác lén lút chui ra, báo hại họ phải đi mách Khổng Linh Chi.

Ngày hôm sau, trên lớp, Khổng Linh Chi nghiêm khắc phê bình hành vi nửa đêm không ngủ chạy rông ngoài trời, đồng thời tuyên bố bắt đầu từ hôm nay, ai còn dám trốn ra ngoài ban đêm sẽ bị trừ thẳng vào điểm thi.

Đám trẻ lập tức ngoan ngoãn hẳn.

Nhưng chúng đâu có từ bỏ, chỉ là đổi sang phương thức khác.

Đoán chừng cô Tần đã ngủ say, ba đứa trẻ trong một phòng ký túc xá lén nhóm bếp than, nương theo chút ánh lửa leo lét của than hồng để đọc sách.

Và rồi, chúng bị tố giác.

Người tố giác là Bối Tứ Nương sống ở phòng bên cạnh.

Lúc bị phạt đứng ngoài hành lang, ba đứa trẻ vẫn còn ấm ức lắm. Đợi Bối Tứ Nương đi ra, chúng bèn chặn đường hỏi cho ra lẽ.

"Bối Tứ Nương, sao cậu lại đi mách lẻo?"

"Phải đấy, tụi này có đắc tội gì với cậu đâu. Hơn nữa cậu thông minh như thế, tụi này có cố gắng đến mấy cũng không đuổi kịp, đâu ảnh hưởng gì đến vị trí số một của cậu."

"Cậu không thấy cắn rứt lương tâm à?"

Bối Tứ Nương đáp tỉnh bơ: "Ký túc xá có quy định nghiêm ngặt về giờ giấc dùng than, các cậu lén dùng than có thể gây hỏa hoạn. Ta ở ngay bên cạnh, nếu cháy nhà thì ta cũng gặp nguy hiểm."

Ba người kia phản bác: "Cậu nói quá lên rồi, chỉ đốt có tí than thôi mà."

"Còn nữa, trước đây thầy giáo đã giảng rồi, đốt than trong phòng kín sẽ sinh ra khí độc, trước khi ngủ bắt buộc phải tắt hết than đi."

"Làm gì mà nghiêm trọng thế."

Ở nhà chúng cũng từng dùng than, than ở nhà còn chẳng tốt bằng than ở đây ấy chứ.

Bối Tứ Nương lạnh lùng nói: "Các cậu không coi trọng mạng sống của mình thì kệ các cậu, nhưng không được gây nguy hiểm cho bạn học khác."

Lớp trưởng Chương Tầm Thiện đi ra nói: "Cô giáo bảo các cậu có thể đi ăn cơm rồi."

"Biết rồi."

Chương Tầm Thiện gọi giật chúng lại: "Nửa đêm lén lút học kiểu đấy vô dụng thôi, buổi tối ngủ không đủ giấc thì ban ngày sẽ buồn ngủ, nghe giảng không vào đầu, đến lúc đó càng học càng kém."

"Lớp trưởng!" Như vớ được cọc, ba đứa xúm lại quanh Chương Tầm Thiện: “Cậu dạy bọn ta với, bài vở dạo này khó quá, bọn ta theo không kịp."

"Thực ra không phải bài khó lên đâu, là do trước đây các cậu chỉ cầu học cho qua môn, đến lúc tổng hợp lại kiến thức mới thấy hổng nhiều quá."

Chương Tầm Thiện cũng không nỡ nhìn bạn bè bị lưu ban: "Chữ nghĩa, thơ cổ trong môn Ngữ văn thì phải tự học thuộc thôi. Ta có thể cho các cậu mượn cuốn vở ta tự đóng, trong đó có ghi chép lại tất cả nội dung môn Ngữ văn từ đầu đến giờ."

"Cảm ơn lớp trưởng!”

“Lớp trưởng tốt quá, cậu có vở ghi môn Toán không? Cho bọn ta mượn xem với..."

Vì chuyện tố giác bạn học, Bối Tứ Nương bị cả lớp có phần xa lánh, nhưng điều này lại trúng ý cô bé. Bình thường cứ có người đến hỏi bài, phiền chết đi được.

Giờ thì cuối cùng cũng được yên thân.

...

Các thầy giáo và hộ vệ cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng trước cơn bão.

Rõ ràng sắp được nghỉ tết là chuyện vui, thế mà ai nấy đều lo lắng sốt ruột.

Đến ngày thi, ngay cả các thẩm nấu bếp cũng đứng ngồi không yên.

Mấy tay hộ vệ ngồi xổm tụ tập tám chuyện.

"Cuối cùng cũng được về quê ăn tết, nửa năm nay trôi qua nhanh thật."

Cảm giác như chưa làm được việc gì to tát, thế mà tháng này qua tháng khác cứ vùn vụt trôi.

"Cha mẹ ta viết thư giục về mấy lần rồi, bảo nếu không xin nghỉ được thì mẹ ta vác gậy lên đây đánh chết thằng con bất hiếu này."

"Thế là cha mẹ thương ngươi, dọa thế thôi. Chứ đám học trò này đứa nào mà bị lưu ban, e là về nhà bị đánh thừa sống thiếu chết thật đấy."

Mấy người quay sang nhìn Lục Nhân: "Lục huynh, Sơn trưởng có dự định gì không? Ngoài lưu ban ra còn hình phạt nào khác không?"

Cái này Lục Nhân có hỏi qua thật: "Cô ấy bảo, lưu ban hai lần thì sẽ khuyên thôi học."

Mọi người nghe xong không thấy quá đáng, ngược lại còn gật gù tán thành.

"Hai năm mà thi không qua, không phải do tư chất quá kém thì là do lười biếng."

Mà đám trẻ này đều đã trải qua thi tuyển đầu vào, đâu có đứa nào kém cỏi.

"Đúng là nên có hình phạt, nếu không học sinh sẽ nghĩ không lọt vào tốp ba thì cứ học cầm chừng, mỗi lần thi chỉ cần vừa đủ điểm qua để đối phó, thế thì uổng phí tâm huyết của Sơn trưởng."

Chỉ riêng tiền lương trả cho họ mỗi năm đã là một khoản lớn, chưa kể chi phí khám chữa bệnh miễn phí cho mọi người.

Thi xong, lũ trẻ thấp thỏm lo âu chờ đợi suốt một đêm.

Khổng Linh Chi cùng Chu Tú tài, Dương Tú tài chong đèn chấm bài, còn phải tổng hợp điểm hạnh kiểm ban ngày.

Cuối cùng, sau khi xếp xong thứ hạng, nhìn thấy điểm số của người đứng cuối cùng cũng đạt mức Khá, Khổng Linh Chi hài lòng gật đầu.

"Hai vị tiên sinh vất vả rồi. Ngày mai công cha điểm xong là mọi người được nghỉ."

...

Ngày hôm sau, Khổng Linh Chi công cha kết quả. Đọc xong điểm của người cuối cùng, cô nghe rõ tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt của cả lớp.

"Có thể thấy trong một năm qua các em không hề lơ là. Ngày mai bắt đầu nghỉ lễ, lát nữa ba bạn đứng đầu lên nhận thưởng. Các em về thu dọn đồ đạc, chúng ta cùng ăn một bữa cơm tất niên, sau đó đợi đến mùng Một tháng Ba sang năm khai giảng. Hôm đó nhà trường vẫn sẽ đón các em ở cổng trấn như mọi khi."

Chu Tú tài và Dương Tú tài phụ trách phát thưởng.

Tiếp theo là quà tết cho các giáo viên, gồm gà vịt mà cô đã đặt mua từ các thôn lân cận, và lứa rau cuối cùng do chính tay học sinh trồng. Vì trời lạnh, rau lớn chậm nên trông hơi còi cọc.

Quà tết cho hộ vệ là thuốc cao trị vết thương do ngã, đánh đập mà Khổng Linh Chi hướng dẫn học sinh bào chế.

Còn các thẩm nhà bếp thì quà tết là một khoản tiền thưởng và một khúc vải.

Niềm vui được về nhà ăn tết dần chuyển thành nỗi bịn rịn không nỡ rời xa.

Nhất là Chu Tú tài, học sinh nào ở đây cũng từng bị ông phạt. Khổng Linh Chi không cho đánh, không cho mắng, ông chỉ có nước bắt đứng phạt.

Nhìn mớ rau do chính tay học trò trồng, trong lòng ông vừa tự hào vừa chua xót.

Tất nhiên, những lời răn dạy thì không thể thiếu. Các giáo viên khác đều hiền lành, ông mà không đóng vai ác thì đám học trò này không biết sẽ nghịch ngợm đến mức nào.

"Về nhà đừng có quên ôn tập bài vở, đừng có ăn cái tết xong là chữ thầy trả lại cho thầy hết! Sang năm đi học mà đứa nào dám quên kiến thức cũ..." Chu Tú tài hừ lạnh một tiếng.

Học sinh đồng thanh hô lớn: "Quyết không quên lời thầy dạy bảo!"

...

Phụ huynh học sinh đã mong ngóng ngày này từ lâu. Thấy con mình bước xuống xe, ai nấy đều hớn hở ra mặt. Tuy ở thư viện con cái được ăn ngon mặc đẹp, nhưng tết nhất vẫn là dịp để cả nhà đoàn viên.

Các hộ vệ cũng ai về nhà nấy, chỉ còn Lão Bát đi theo Khổng Linh Chi. Cô không còn gia đình, cũng chẳng có bạn bè thân thích, dù có quen biết vài người thì chắc họ cũng chẳng muốn nhìn thấy một sát thủ như cô đến nhà vào dịp năm mới.

Lâm Phương Thảo biết cô không có người thân, bèn kéo thẳng cô về nhà mình, chẳng cho cô cơ hội từ chối, mặc dù cô cũng chẳng định từ chối.

Về đến nhà, việc đầu tiên Lâm Phương Thảo làm là dẫn Khổng Linh Chi đi thắp hương đốt vàng mã cho chồng.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.