Mấy người nhìn nhau, cuối cùng Chu lão tú tài lớn tuổi nhất mở lời: "Bọn trẻ mỗi đứa một tính, nhất thời cãi nhau cũng là chuyện thường, miễn không gây ra lỗi lầm gì lớn thì không sao cả."
"Nói vậy là các vị đã để ý thấy rồi."
Bốn người trầm ngâm một lát, vẫn là Chu lão tú tài nói tiếp: "Đứa bé Điền Tú này bình thường học hành luyện võ đều rất cần cù, chỉ là tính tình hơi lầm lì, ít nói, không hòa đồng được với các bạn khác."
Nghe câu này, Khổng Linh Chi càng thêm tức giận.
"Là nó không hòa đồng với người khác, hay là người khác hùa nhau cô lập, không chơi với nó?"
Chu lão tú tài: "Thì cũng như nhau cả thôi mà, Sơn trưởng đừng vội, có những đứa trẻ tính tình như vậy đấy, chơi thế nào cũng không hợp được với bạn bè."
Khổng Linh Chi lúc này rất muốn phóng điện giật cho ông ta tỉnh ra!
"Thế các vị không hỏi xem tại sao những đứa trẻ khác không chơi với nó à? Chúng nó 'cãi nhau' chuyện gì? Nguyên nhân sự việc các vị còn chẳng thèm tìm hiểu, sao dám khẳng định chắc chắn là do tính tình không hợp?"
Nghe câu chất vấn này, Chu lão tú tài nhất thời cứng họng không biết nói gì.
Ông ta ngẫm lại quá trình dạy học của mình, nghĩ thế nào cũng thấy mình chẳng làm gì sai. Dạy dỗ tỉ mỉ, đối xử công bằng, truyền thụ hết bản lĩnh thật sự chứ không giấu nghề, tốt hơn ông thầy đồ ngày xưa của ông ta gấp vạn lần.
Tôn Hỉ khẽ nói: "Sơn trưởng, có lẽ vì ta là phụ nữ nên để ý kỹ hơn một chút, ta đại khái biết nguyên do chúng bất hòa. Lũ trẻ này đều không có quan hệ họ hàng gì với nhau, trừ Điền Tú và Điền Mẫn lớp trên, nên chúng cảm thấy nhà họ Điền, hay Điền Tú đã chiếm mất phần lợi."
Chuyện này cô đã nghe con gái kể từ lâu, nhưng bản thân cô và con gái đều đang làm việc trong thư viện, thật sự không tiện đứng ra ngăn cản bọn trẻ. Cũng may là các học sinh khác chỉ không chơi với Điền Tú thôi chứ chưa gây ra chuyện gì lớn.
Khổng Linh Chi nhìn biểu cảm của mấy người họ là biết ngay họ chẳng coi chuyện này ra gì.
"Hôm nay, mấy đứa trẻ đó đã lôi Điền Tú ra sau núi đánh đập tàn nhẫn. Theo lời ta hỏi được thì ba ngày trước, chúng còn cướp giày mới của Điền Tú." Ánh mắt cô lạnh băng: “Đến nước này rồi mà các vị vẫn cảm thấy không phải chuyện lớn sao?"
Mấy người kia lập tức nghiêm mặt lại.
Chu tú tài cau mày: "Là mấy đứa nào? Phải phạt thật nặng! Ngày thường cãi cọ ầm ĩ thì thôi, đằng này lại đánh bạn học tàn nhẫn như vậy, đuổi học cũng không oan!"
Mấy đứa học sinh đang đứng ngoài cửa nghe thấy thế mặt cắt không còn giọt máu. Hai đứa trong số đó sợ quá quỳ sụp xuống đất, khóc nức nở.
"Đuổi học? Hừ. Ta muốn đuổi các vị thì có!" Khổng Linh Chi tức giận đập bàn: “Các vị làm thầy kiểu gì thế? Chuyện vừa mới manh nha thì không dập tắt, không chịu dạy dỗ uốn nắn ngay từ đầu, đợi chúng phạm lỗi lớn rồi đuổi học, các vị tưởng mình đang chọn giống cây chắc? Nhiều đứa trẻ như thế cứ như lúa non mặc cho các vị chọn? Tốt thì giữ lại, xấu thì nhổ bỏ?"
"Nếu ai cũng tự học thành tài được thì cần thầy cô các vị làm gì?"
Mấy người bị mắng đỏ bừng cả mặt, Chu lão tú tài không phục phản bác: "Có những đứa trẻ bản tính ngỗ ngược, dạy thế nào cũng không nên người."
"Ông dạy chưa? Ông phát hiện chúng có vấn đề, ông đã dạy chúng phải cư xử thế nào chưa?" Tiếng gầm giận dữ của Khổng Linh Chi vang vọng khắp thư viện.
Chu lão tú tài phất tay áo quay mặt đi: "Cô đang nóng giận, ta không thèm chấp cô."
Khổng Linh Chi: "Tất cả giáo viên năm nhất, phạt các vị mỗi sáng chạy bộ cùng học sinh, chạy một tháng!"
Chu lão tú tài: !!!
Ông ta cuống lên: "Cái thân già này của ta sao mà chạy nổi!"
"Ông có thể chạy chậm." Khổng Linh Chi chống nạnh: “Các vị phát hiện ra vấn đề của học sinh mà không giải quyết, không dạy bảo, uổng công làm thầy!"
Chu tú tài: Bây giờ hối hận còn kịp không!
Biết thế ông không nên tham ba lạng bạc tiền dạy thêm làm gì.
"Mấy vị thầy giáo cứ đứng sang một bên đợi đã. Hộ vệ đâu? Vào đây!"
Đám hộ vệ đang đứng ngoài cửa run lên bần bật!
Họ bước vào, Khổng Linh Chi hỏi: "Hôm nay ai trực ban? Tại sao không phát hiện ra mấy đứa học sinh đánh bạn?"
Người trực ban bước ra: "Là ta... Ta tưởng sau giờ cơm trưa không có việc gì nên đi tìm người... tán gẫu."
Thực ra là đi hóng hớt xem Lục Nhân với Khổng sơn trưởng bao giờ mới thành đôi.
"Lơ là nhiệm vụ, trừ một tháng lương, có ý kiến gì không?"
"Không có!"
Cừu Thư bước ra: "Sơn trưởng, chúng ta cũng có lỗi. Theo lý mà nói bọn trẻ đánh nhau ồn ào như thế chúng ta phải nghe thấy, nhưng lại không để tâm, đây là sơ suất của chúng ta, xin ngài cứ trách phạt."
Những người khác cũng nhao nhao nhận tội.
"Vậy phạt các ngươi chạy bộ cùng thầy giáo, một tháng!"
Đám hộ vệ cũng dạt sang một bên đứng.
Tần đại nương run rẩy lên tiếng: "Sơn trưởng, ta..."
"Đại nương có biết mấy đứa đó bắt nạt Điền Tú trong ký túc xá không?"
"Ta biết... biết..."
"Biết sao không báo?"
Tần đại nương vò nát vạt áo, bị bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào người, bà căng thẳng đến đỏ cả mặt, nói năng lắp bắp: "Mấy đứa đó đều là trẻ mồ côi... Ta, ta thấy chúng đáng thương, nếu bị phát hiện đuổi đi thì chỉ có nước quay lại làm ăn mày..."
Khổng Linh Chi: "Chúng nó đáng thương, thế Điền Tú bị chúng nó bắt nạt thì không đáng thương à?"
Tần đại nương vội vàng giải thích: "Thỉnh thoảng ta cũng giặt quần áo giúp Điền Tú, ta cũng khuyên mấy đứa kia đừng bắt nạt bạn nữa, ta còn bảo Điền Tú đừng chấp nhặt với các bạn, chúng nó không cha không mẹ, trong lòng khổ sở..."
Khổng Linh Chi tức quá hóa cười.
"Nghe ý thẩm nói thì Điền Tú còn phải cảm ơn thẩm nữa cơ đấy?" Cô nhìn quanh một lượt: “Trước khi sự việc hôm nay xảy ra, các vị đều đã nhận thấy mầm mống, nhưng không một ai đứng ra ngăn chặn. Ta hỏi các vị, có phải ai đáng thương thì được quyền bắt nạt người khác không? Gia cảnh tốt thì phải chịu bị bắt nạt à? Trên đời này làm gì có cái lý ấy?"
"Nếu các vị thực sự thương xót chúng, muốn tốt cho chúng, thì càng phải chỉ ra lỗi sai ngay khi chúng vừa phạm phải, dạy bảo chúng sửa đổi, chứ không phải vì thỏa mãn cái tâm lý thương hại người khác của bản thân mà nhắm mắt làm ngơ! Sao hả, còn cảm thấy mình lương thiện lắm phải không? Có cần ta đúc tượng vàng, lập đền thờ cho các vị không?"
Mọi người bị nói cho cúi gằm mặt xuống.
Tần đại nương không kìm được bật khóc: "Ta biết sai rồi! Ta..." Bà thực sự hối hận rồi, cứ tưởng chỉ là chuyện trẻ con đùa nghịch, ai ngờ mấy đứa này lại dám cướp đồ đánh người... Đều tại bà trước đó không ngăn cản quyết liệt, nếu không đã chẳng có chuyện ngày hôm nay.
Bà muốn mở miệng cầu xin Khổng Linh Chi đừng đuổi mình đi. Kể từ khi bà làm cái chức giáo viên quản lý ký túc xá này, người trong nhà ai cũng kính trọng bà, con trai con dâu không còn chê bai bà nữa, mỗi lần được nghỉ, đám cháu chắt cứ quấn lấy bà đòi nghe chuyện ở thư viện.
Bà còn có một khoản tiền lương hậu hĩnh, lễ tết đều có quà.
Lũ trẻ đều gọi bà là cô giáo, sự tôn trọng bà nhận được trong hơn một tháng này còn nhiều hơn cả đời cộng lại. Bà thực sự yêu thích môi trường và cuộc sống ở đây, không muốn rời đi chút nào.
"Bà cũng đi chạy bộ buổi sáng, một tháng!"
"Vâng vâng! Ta xin chịu phạt, sau này ta nhất định sẽ sửa, không bao giờ để xảy ra chuyện như thế này nữa!"
Cổ họng Khổng Linh Chi hơi khô, bên cạnh bèn có người đưa tới một chén trà ấm.
"Uống chút nước cho nhuận họng." Lục Nhân quay ra ngoài hô lớn: “Mấy đứa học sinh năm nhất đánh nhau, vào đây!"
Đám hộ vệ thầm nghĩ: Đúng là ra dáng đại thái giám bên cạnh hoàng đế thật.
Mấy đứa trẻ nghe thấy từ thầy cô đến hộ vệ, thậm chí cả cô quản lý ký túc xá đều bị phạt thì đã sợ mất mật rồi. Chúng khác với những học sinh khác, chúng không có nhà để về, nếu bị đuổi đi, chỉ có nước tiếp tục lang thang đầu đường xó chợ.
,