Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 350: Bệnh Viện Số 1 Trực Thuộc Đại Học Y Khoa Hứa Quận

❊ ❊ ❊

Khổng Linh Chi lại thở dài bất lực.

Cô gật đầu: "Đọc sách đúng là con đường có thể thay đổi vận mệnh của bản thân và con cháu mấy đời. Nếu có cơ hội, tất nhiên phải nỗ lực thi cử. À đúng rồi, sao Dương tú tài không thi lấy cái Tiến sĩ đi?"

Dương tú tài ngẩn người.

Cô lại bồi thêm: "Là do không thích làm Tiến sĩ sao?"

Sao có thể chứ? Dương tú tài vừa định nói, bỗng nhiên phản ứng lại, mặt đỏ bừng.

"Cho dù không thích thi Tiến sĩ, cũng có thể tìm chút cửa sau, bái vị đại nho nào đó làm thầy, cũng có thể bước vào quan trường. Cùng lắm thì kết một mối hôn sự tốt, nhờ nhạc phụ nâng đỡ một chút cũng không tồi. Là do không thích làm quan sao?"

Dương tú tài mấy lần định mở miệng nhưng đều không thốt nên lời.

Bên cạnh, Chu tú tài bịt miệng nhịn cười đến sắp tắc thở.

Màn "cà khịa" của Khổng Linh Chi vẫn chưa kết thúc: "Ta phát hiện ra luôn có những kẻ thích làm người hướng dẫn cuộc đời cho ta, chỉ tay năm ngón với ta, cứ như thể bản thân họ sống hiểu biết lắm vậy."

Dương tú tài nhìn người con gái trước mặt. Cô có khuôn mặt khả ái ngoan ngoãn, nhưng hành xử lại hoàn toàn không nghe lọt tai ý kiến người khác. Lời cô nói luôn chọc đúng vào nỗi đau của người ta, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của đối phương, cũng chẳng có chút dịu dàng uyển chuyển nào của nữ nhi.

"Ta ấy à, quả thực không phải người tốt lành gì, làm ngươi thất vọng rồi. Nhưng mà..." Cô đổi giọng: “Hơn một năm qua, ta quan sát lời nói và việc làm của Dương tú tài, thấy ngươi cũng là bậc chí thành quân tử, ta cũng có một đề nghị cho ngươi."

"... Cô nói đi." Biết thừa cô chẳng nói được lời hay ý đẹp gì.

"Thiên phú của mấy cậu bé này ngươi cũng thấy rồi đấy, quả thực không tồi, đáng quý nhất là phẩm hạnh tốt, học hành chăm chỉ. Ta nghe nói nhà ngươi cũng là dòng dõi thi thư lễ nghĩa, chắc hẳn trong nhà có mở tư thục. Chi bằng ngươi đưa chúng về nhà mình, chu cấp cho chúng ăn học tử tế, để chúng có tiền đồ xán lạn, đỡ làm lỡ dở tương lai."

Dương tú tài gần như buột miệng: "Chúng đâu phải người nhà họ Dương, sao có thể vào học đường nhà ta?"

Khổng Linh Chi cười khẩy: "Ồ, hóa ra Khổng thánh nhân dạy ngươi như thế này à: Hào phóng bằng túi tiền người khác, bản thân chỉ việc động mồm, việc thì người khác làm, tiếng thơm thì mình hưởng..." Cô vỗ tay: “Đúng là học vấn tốt, nhân phẩm tốt!"

Dương tú tài hoàn toàn cứng họng, cả người như bị luộc trong nước sôi, vừa tức vừa giận, lại có chút tư vị khó tả.

"Ta chỉ có lòng tốt đề nghị..."

"Đề nghị rất hay, lần sau đừng đề nghị nữa." Khổng Linh Chi cắt ngang lời ông ta, sau đó nhìn sang Chu tú tài.

Chu tú tài vội vàng nói: "Suy nghĩ của ta khác hắn. Ta thấy có thể giảm bớt giờ học võ, bất kể sau này chúng đọc sách hay hành y, cũng không cần đến đấm đá túi bụi."

"Võ thuật không thể thiếu, ngộ nhỡ sau này có bệnh nhân gây sự làm hại thầy thuốc thì sao? Chúng ta phải phòng bệnh hơn chữa bệnh."

"Làm gì có ai gây sự chứ..."

"Sao lại không. Ta mới chữa bệnh được bao lâu mà đã gặp bao nhiêu vụ gây rối rồi. Huống hồ đệ tử của ta phần lớn là nữ, sau này các em ấy hành nghề sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn nam giới. Ngộ nhỡ có kẻ được cứu xong lại quay ra đòi ép cưới các em ấy để báo ân thì sao?"

Dương tú tài lạnh lẽo cười: "Sơn trưởng nói đùa rồi, cưỡng ép dân nữ, cái đó không gọi là báo ân, gọi là kết oán."

Chu tú tài kéo áo ông ta: "Chúng ta về thôi." Nói rồi lôi tuột Dương tú tài đi.

Trên đường về, Dương tú tài vẫn giữ vẻ mặt hầm hầm.

"Huynh tưởng Sơn trưởng nói đùa với huynh à? Hồi trước Sơn trưởng có lòng tốt cứu một người, kẻ đó còn chưa đỗ tú tài đâu, mới chỉ là đồng sinh thôi, thế mà đã ép nhà Sơn trưởng gả cô làm thiếp cho hắn."

"Sao có thể?"

"Sao lại không thể. Chuyện này cả trấn đều biết, miệng thì nói là báo ân, thực chất là nhắm vào cái hiệu thuốc của người ta."

"Chẳng lẽ vì chuyện này mà cô ấy ghét người đọc sách sao? Ta cần phải nói rõ với cô ấy, trên đời này không phải người đọc sách nào cũng như vậy!"

Chu tú tài giữ chặt ông ta lại: "Sơn trưởng ghét người đọc sách bao giờ, cô ấy mà ghét người đọc sách thì còn dạy bọn trẻ biết chữ làm gì?"

"Vậy cô ấy..."

Chu tú tài thầm nghĩ: Cô ấy đơn thuần là hơi ghét ông thôi.

Thực ra hắn cũng hơi ghét tên này. Tên này xuất thân tốt, tài năng sớm bộc lộ, chưa từng nếm mùi đau khổ, nên cứ nghĩ mọi thứ trên đời đều quang minh lỗi lạc, luôn giữ thái độ cao cao tại thượng.

"Đúng là người không biết dân nghèo đói khổ!" Nói xong câu này, Chu tú tài bỏ đi một mình.

...

Ngày Bệnh viện số 1 trực thuộc Đại học Y khoa Hứa Quận chính thức khai trương, trời thu trong xanh, gió mát trăng thanh. Không ít người mang quà đến chúc mừng, ngay cả Huyện lệnh cũng sai người gửi chút quà mọn.

Học sinh bắt đầu theo thầy tiếp xúc gần gũi với bệnh nhân. Nhìn thấy bệnh nhân đau đớn đến méo xệch mặt mày, nghe tiếng kêu la thảm thiết, chúng có những cảm nhận và phản ứng khác nhau.

Có đứa càng nỗ lực học tập, muốn chữa khỏi cho bệnh nhân để họ không còn đau đớn. Có đứa thì sợ hãi, đứng ngẩn ra không biết làm gì. Thậm chí có vài đứa tối về còn gặp ác mộng.

Khổng Linh Chi cũng lo lắng cho sức khỏe tâm lý của lũ trẻ, vừa hay cuối tháng, cô cho nghỉ thêm hai ngày, tổng cộng năm ngày nghỉ lễ để chúng về nhà nghỉ ngơi cho lại sức.

Học sinh năm nhất thì không có nỗi lo này.

Chúng chỉ thấy ở trường cái gì cũng tốt, ăn ngon, ở sướng, chỗ chơi cũng rộng rãi, thầy cô cũng tốt, chỉ có mỗi kỳ thi tháng là không tốt chút nào...

Mấy đứa đội sổ cầm bảng điểm, lòng nơm nớp không dám về nhà.

...

Lục Nhân mất gần một năm mới tìm được người mà Nghiêm minh chủ cần.

Về đến chỗ trọ tạm thời, hắn lột mặt nạ xuống, đi rửa mặt mũi sạch sẽ rồi mới móc từ trong ngực ra một cái lọ sứ.

Mứt sơn tra trong lọ đã bị hắn ăn sạch sành sanh.

Hắn mân mê thân lọ, thầm nghĩ: Linh Chi, ta sắp về rồi! Nàng chắc là nhớ ta lắm rồi nhỉ?

Liên tiếp nửa năm không viết thư, không biết Khổng Linh Chi có trách hắn không. Nếu nàng giận quá thì cứ để nàng đánh một trận cho hả giận vậy, dù sao chỉ cần không đánh chết thì nàng chữa được.

Hắn lặn lội đường xa, tốn bao công sức mới từ biên quan trở về, việc đầu tiên là chạy đi xem có thư của mình không.

Nhân viên trạm dịch nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái: "Lục Nhân?"

"Đúng, sao vậy?"

"Đi theo ta..." Người đưa thư dẫn hắn vào kho, chỉ vào hai hòm gỗ dưới đất: “Thư của huynh ở đây này."

Lục Nhân đưa qua vài đồng bạc lẻ: "Làm phiền đại ca tìm giúp ta."

Người đưa thư nhận tiền, cười nói: "Không cần tìm đâu, cả hai hòm này đều là thư của huynh. À đúng rồi, tiền cái hòm huynh phải trả đấy nhé."

Lục Nhân:???

Hắn vác hai hòm gỗ về nhà trọ, mở nắp hòm ra, trên mỗi phong thư đều đề bốn chữ "Lục Nhân thân khải".

Mở ra xem lướt qua, cuối mỗi bức thư đều có một câu: "Lục huynh, về gấp! Về gấp!"

Lục Nhân: !!!

...

Ngày Lục Nhân hớt hải chạy về đúng vào ngày học sinh được nghỉ. Cả thư viện đang quây quần ăn uống náo nhiệt, còn uống chút rượu.

Cơm nước xong xuôi, ai về phòng nấy ngủ, chỉ còn lại mấy kẻ mang tâm tư riêng.

Tần Nhất Huyền lấy đàn ra, gảy một khúc nhạc cho Khổng Linh Chi nghe. Khi hắn nghiêm túc đàn, trông cũng bớt vẻ dầu mỡ đi nhiều.

Vị thế gia công tử kia gõ đũa vào bát, nương theo tiếng nhạc hát một bài từ.

Tên đao khách nào đó cũng đứng dậy múa một đường đao pháp.

Đương Quy nhìn mấy người bọn họ, đặt cánh gà mình vừa nướng xong vào đĩa của Khổng Linh Chi, giọng buồn buồn: "Các ca ca đều giỏi quá, ai cũng có tuyệt chiêu riêng. Chẳng giống đệ, tay chân vụng về, chỉ biết làm chút đồ ăn cho tỷ tỷ thôi."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.